Ngày đó cứ ngỡ với nhau ta muôn đời chung bước về
Tình mới đã quá đắm say thoáng đã nghe những ê chề.
Người hỡi có nhớ tới em với những đêm xưa ta say ân tình.
Người mãi vẫn sống giữa em trong tim này anh vẫn đầy.
Nụ hôn đam mê ngất ngây vẫn mãi dâng những hương nồng.
Người hỡi có biết khúc ca đã in cho anh ấm áp đôi lòng.
Hỡi ơi người, đến đây người! hỡi ơi người, đến đây người.
Hỡi ơi người, đến đây người! hỡi ơi người, đến đây người.
Giờ này người đang phiêu du nơi nao hỡi anh.
Ở nơi phương đó có thoáng phút giây thương nhớ.
Những ân tình.
Hỡi ơi người! nhớ chăng người? hỡi ơi người.
Mộng ước sẽ có sớm nao chân giang hồ quay bước về.
Tình cũ sẽ chất ngất say với những đêm ngát hương nồng.
Bài hát thắm thiết lúc xưa sẽ mãi say sưa không phai tàn.
Mộng ước vẫn mãi quá xa chân giang hồ chưa thấy ngừng.
Tiếng hát cứ mãi thiết tha cớ sao ai vẫn vô tình.
Để tiếng hát bỗng xót xa, nước mắt rơi rơi, rơi mãi trong chiều.
Hỡi ơi người, đến đây người! hỡi ơi người, đến đây người.
Hỡi ơi người, đến đây người! hỡi ơi người, đến đây người.
Giờ này người đang phiêu du nơi nao hỡi anh.
Ở nơi phương đó có thoáng phút giây thương nhớ.
Những ân tình.
Hỡi ơi người! nhớ chăng người? hỡi ơi người.

