
Người tìm về với bước chân
Âm thầm mùa hạ
Từng cơn mưa trút lá và dòng sông cuốn đi
Tay hư vô đốt nến chiều chơi vơi lên cao
Rồi dòng sông cũng mang theo tên người vào huyền thoại
Tay hư vô che dấu chiều qua truông mây sâu
Rồi tình yêu cũng qua mau
Chia người một bãi sầu.
Người tìm về dòng sông, người tìm về dòng sông
Hỏi thầm về đời mình hoang vu dòng nước lũ
Người tìm về biển xanh, người tìm về biển xanh
Nói thầm về đời mình ăn năn dấu rêu phong.
Người về nhớ vết tích xưa sa mù ngàn trùng
Dòng sông đêm thắp nến mặt trời quên dấu chim
Ôi hư vô phong kín tuổi thơ ngây mong manh
Rồi dòng sông cũng miên man đưa người về mộ phần.
Chân qua đây sương khói đường hư vô trên tay
Rồi tình yêu cũng xa khơi
Phiên sầu là tháng ngày.

