
Nhìn áng mây chiều, nhạt mầu như sắp tàn.
In theo bóng hoàng hôn.
Hoa rơi từng cánh bên thềm.
Mơ màng nghe lá thu, lạnh lùng rụng tả tơi.
Ngày ấy đâu còn, thuyền tình neo bến mộng.
Bơ vơ biết về đâu.
Ta nương nhờ gió mây ngàn.
Thầm ghi mấy cung đàn gửi người em cách xa.
Nhớ chiều nào bên bến xưa, ngồi kề ta ước mơ.
Giữa mùa hoa lá rơi.
Men tình ôi chưa đắm say, mà đò ngang lạc lối.
Cách xa nhau luyến thương.
Rồi mấy thu tàn, thời gian đã mấy lần.
Trôi qua đến sầu thương.
Thu nay về với u buồn, tìm đâu phút ban đầu.
Tàn rồi một giấc mơ.

