Lòng người tựa như những cơn gió
Tựa như cánh mây, bồng bềnh đó đây
Trời rộng khắp nơi chẳng bờ bến chi!
Hỡi người!
Lòng người tựa như bóng mây trắng
Ðời người có bao mà người cớ sa.
Còn mộng ước cao để đắng cay
Vừa ngày nào còn ngây thơ nhỏ bé
Cuộc đời mình toàn mộng mơ đẹp quá
Thời gian dần trôi, dần trôi, dần trôi
Mộng xưa tàn úa, lệ dâng lên vừng trán
Tình yêu như cánh chim lấp trong gió
Ra đi mất biệt phương nào?
Rồi ngày dần qua, dần qua, dần qua
Ðời ta một bóng cô đơn âm thầm bước
Và đêm và đêm thức giấc mơ qua
Giấc mơ dù một lần đến với ta
Người tình, này anh biết chăng hỡi
Tình từ ngút cao, nồng nàn biết bao.
Tựa ngàn tiếng sao dịu dàng thiết tha, hỡi người
Vì trời không giúp ta đó, để trắng tay, để rồi xót xa
Ðể rồi héo hon, lệ tràn khoé mi
Ðừng để nụ cười làm môi thành khô héo
Ðừng dồn cuộc tình vào trong mùa Ðông giá
Này người tình ơi phải mau về đây
Vòng tay trìu mến vẫn luôn luôn chờ đón
Ðường xa xôi đó có lỡ chân bước hỡi anh
Bên cửa vẫn chờ
Này người tình ơi phải mau về đây
Ðường xưa còn đó dấu chân vẫn chờ đón
Người nghe chăng hỡi, sao mãi phiêu du nơi nào?
Ðể cuộc tình ta giá băng.

