
Thôi hết rồi người đã xa tôi
Quên hết lời thề ngày xa xôi
Quên đường xưa lối qua ngậm ngùi
Nghe thời gian bước đi bồi hồi, hai ta cùng chung lối
Ôi những kỷ niệm ngày bên nhau
Nay chỉ còn là niềm thương đau
Sao tình yêu hóa ra hận sầu,
Sao dịu êm hóa ra nghẹn ngào, sao cuộc đời tựa chiêm bao.
Hết những ước mơ lệ tuôn gối nhỏ đêm dài rưng rưng nhớ
Cuộc đời từ đây u buồn ngang trái để mình em đắng cay
Anh nhớ hay chăng?
Anh nói rằng trọn đời yêu em.
Sao nỡ đành lòng nào lại quên.
Câu « tình yêu giữ không nhạt mầu » câu « mình thương đến khi bạc đầu » bây giờ trả lại trăng sao.

