NGAO NGÁN
Xin lỗi làng thơ mệt quá rồi !
Chắc là bỏ chợ đứa con côi
Ai thương xin vói tay dìu dắt
Ai ghét đây cam gượng khóc cười
Sân trước binh tôm dương giáo sắt
Vườn sau tướng cá múa gươm trời
Thiên la địa võng vương từng bước
Ðâu phải là nơi thoải mái chơi ?
Lá chờ rơi
Thân Họa : Xuân Tàn Một Kiếp Mồ Côi
Vãng xuân , hạ cũng đến bên rồi
Dạ mãi sầu vì phận cút côi
Lấy nỗi đau thương rưng mắt lạnh
Mang cơn bi khổ nén môi cười
Cuộc đời chiếc bóng trong manh tối
Số kiếp cô đơn giữa chiếu trời
Nên lúc cành mai buông nhụy thắm
Em đà ngoảnh mặt chẳng đành chơi
Đông Hòa
13.03.07
Kính họa
SAO NỠ
Để ý mà chi việc đã rồi
Đường thi vắng Bác thật đơn côi
Đưa thuyền chẳng sá lời ong bướm
Ươm giống nào cam tiếng khóc cười
Cứ mặc kỳ nhông xưng chúa đất
Chờ khi cá chép hóa rồng trời
Thương ai một lẽ thương cho trọn
Sao nỡ tan đàn bỏ cuộc chơi?
_____________________________
ĐUYÊN HỒNG
TÂM THƠ.
tâm tư xếp gửi ở đây rồi
sao nỡ cam lòng để cút côi
nhà xướng -đếm ngày bao khó nhọc
vườn gieo - rủ bạn tới vui cười
trần gian bể khổ nên tình lụy
thơ phú kêu đau ,đến tận trời
giọt lệ cổ nhân còn đọng đó
vương buồn một chút , lại cùng chơi.
LÃNG TỬ HÀ NỘI
ĐÀNH SAO ?
Bão táp phong ba đến nữa rồi
cây cao nghiêng ngả bóng đơn côi
tìm ai trao gửi niềm tâm huyết
lòng quặn thương thơ dở khóc cười
thề trước còn in trang xướng họa
hẹn sau phai lá...trải thơ trời
chông chênh chân bước bao ghềnh thác
khắc khoải tâm hồn hết muốn chơi.
MINH TUẤN
Cháu cám ơn BÁC LÁ đã chỉ cho cháu bài thơ mộng ước-nhưng kỳ thực là vốn thơ Đường mỏng tang đó bác ơi.
từ ngày vào đây đọc thơ bác -cháu thấy như đọc thơ của người xưa vậy.
ý vần thoải mái không gò bó và đọc lên thấy toát lên ý nghĩa đẹp của câu từ bác sử dụng.
đọc mãi và muốn phát triển quá.nhưng biết làm sao được -bây giờ bác lại muốn treo bảng nghỉ chơi /vậy thì thiệt thòi cho chúng cháu lắm.
ai vào đây dù họa một hai lần nhưng họ đều ghé thăm để học hỏi nơi bác.
không lẽ bác chịu tắt lịm trong cơn mưa nhỏ này ư.
kính mong bác nghĩ lại mà dìu dắt mọi người.
bác thấy bây giờ vào thư quán nhiều người muốn làm thơ Đường cũng từ những bài giảng của bác -dù là gián tiếp.
chẳng ai duy trì thay bác được đâu...
có lẽ nào đẻ nó ra bác lại không nuôi ?
kính chào bác an khang thịnh vượng
KÍNH TẶNG BÁC BÀI THƠ SONG THẤT LỤC BÁT NHÉ VÀ MONG BÁC VUI VÀ Ở LẠI
TÂM TƯ THƠ LÒNG
Mộng muốn hái trăng soi sáng tỏ
gửi vào thơ cho gió cùng gieo
biết đời thi sĩ phải nghèo
thời gian gom hết để gieo thơ tình.
Mặc cuộc sống nhục vinh khắp ngả
ta vùi mình trong lá trong hoa
biển xanh sóng vỗ hiền hòa
núi cao chim rộn trong ta bốn mùa.
Khi đông lạnh tuyết đùa thân cóng
lúc mưa rơi bong bóng trải đường
tim hồng chất nặng nhớ thương
câu thơ muốn nấc canh trường sầu đong.
Thơ ai viết những dòng ly biệt
để ta xem luyết tiếc mấy hồi
khi mặn nồng lúc chia phôi
tại duyên thơ bút,hay Người đành quên.
Bao nhiêu tháng tâm bền chỉ dạy
trận bão này làm gãy niềm vui
cầu mong Người tiến chớ lùi
bão dông một thoáng lại vùi nước trôi.
Ta hiểu bác đang thời cao tuổi
dốc tâm can khơi suối thơ Đường
bao người mến vạn người thương
không rơi...là muốn mở Đường dài thêm.
Hồn thi sĩ mấy miền hò hẹn
sửa sai nhau chẳng thẹn tâm thơ
đừng để cho lái xa bờ
câu thơ trôi mất -bao giờ gặp nhau.
MINH TUẤN
KÍNH TẶNG BÁC LÁ CHỜ RƠI