📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.920 lượt xem — Trang 101 / 260


Trích đoạn: MAY TRANG

KÍNH MỜI

BỐN MÙA

Xuân hạ thu đông mãi lả lơi
đường thơ tỏa sáng với dòng đời
trăng thu tròn mãi trong lời thắm
chiều tím hạ buông mấy lệ rơi
tiếc nhớ một thời ôm mộng trẻ
thương thầm quá khứ thả xa xôi
nghoảnh đi mới biết xuân vàng bạc
trông lại chợt hay, mấy khúc cười

MÂY TRẮNG LANG THANG


Thân họa : Khúc Đoạn Vọng Sầu

Cảnh chiều khe khắt gió về lơi   
Mây hỡi ! Nơi đâu giữa cuộc đời    
Trải bóng trêu ta , hồn héo úa
Thả mình ghẹo nguyệt , ánh buông rơi  

Du hồn giương mắt tìm hư ảo 
Lắng dạ nhìn trăng thả bóng xôi
Đâu giữa tâm tư đầy ủy mị 
Lòng đau mất hẳn nét môi cười

Đông Hòa
13.03.07
  


MỘNG THEO

nắng nhạt âm thầm để tím lơi
tối pha hưu hắt nét sầu đời
non xa bồng ẵm trời đi ngủ
biển đón trăng ru thả mộng rơi
ngày nhớ buồn vui bao khó nhọc
đêm thương cảnh vắng đếm xa xôi
năm canh thao thức cùng tâm sự
một giấc mơ hoa thoáng mỉm cười

MINH TUẤN



Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-12 12:48:30vũkimThanh>
Trích đoạn: Đông Hòa

Trích đoạn: MAY TRANG

KÍNH MỜI

BỐN MÙA

Xuân hạ thu đông mãi lả lơi
đường thơ tỏa sáng với dòng đời
trăng thu tròn mãi trong lời thắm
chiều tím hạ buông mấy lệ rơi
tiếc nhớ một thời ôm mộng trẻ
thương thầm quá khứ thả xa xôi
nghoảnh đi mới biết xuân vàng bạc
trông lại chợt hay, mấy khúc cười

MÂY TRẮNG LANG THANG


Thân họa : Khúc Đoạn Vọng Sầu

Cảnh chiều khe khắt gió về lơi   
Mây hỡi ! Nơi đâu giữa cuộc đời    
Trải bóng trêu ta , hồn héo úa
Thả mình ghẹo nguyệt , ánh buông rơi  

Du hồn giương mắt tìm hư ảo 
Lắng dạ nhìn trăng thả bóng xôi
Đâu giữa tâm tư đầy ủy mị 
Lòng đau mất hẳn nét môi cười

Đông Hòa
13.03.07
  


MỘNG THEO

nắng nhạt âm thầm để tím lơi
tối pha hưu hắt nét sầu đời
non xa bồng ẵm trời đi ngủ
biển đón trăng ru thả mộng rơi
ngày nhớ buồn vui bao khó nhọc
đêm thương cảnh vắng đếm xa xôi
năm canh thao thức cùng tâm sự
một giấc mơ hoa thoáng mỉm cười

MINH TUẤN






Thân hoạ :

THÚ THI NHÂN
 
Ðường thi lắt léo chớ buông lơi
Một chút suy tư với nghiệp đời
Xướng họa non sông ươm mộng thắm
Nương hồn quyện đắm ánh trăng rơi
Tao đàn chẳng kể chi già trẻ
Nhã nhặn phong ba đắng ngọt lời
Cái thú thi nhân Trời sóng bạc
Tung đôi cánh Hạc giữa chơi vơi
 
Vũ kim Thanh
 
 
Ghi chú : bài thơ của bạn khởi đi từ vần (ơi ) nên tôi họa câu cuối cùng phải đổ về vần (ơi ) cho liên vần , nên không trùng với chữ (cuời) ở câu cuối , mong thông cảm nhé.
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-12 14:23:08YeuDieuLongNu>
quote:

Trích đoạn: MAY TRANG

KÍNH MỜI

BỐN MÙA

Xuân hạ thu đông mãi lả lơi
đường thơ tỏa sáng với dòng đời
trăng thu tròn mãi trong lời thắm
chiều tím hạ buông mấy lệ rơi
tiếc nhớ một thời ôm mộng trẻ
thương thầm quá khứ thả xa xôi
nghoảnh đi mới biết xuân vàng bạc
trông lại chợt hay, mấy khúc cười

MÂY TRẮNG LANG THANG


Thân họa : Khúc Đoạn Vọng Sầu

Cảnh chiều khe khắt gió về lơi
Mây hỡi ! Nơi đâu giữa cuộc đời
Trải bóng trêu ta , hồn héo úa
Thả mình ghẹo nguyệt , ánh buông rơi
Du hồn giương mắt tìm hư ảo
Lắng dạ nhìn trăng thả bóng xôi
Đâu giữa tâm tư đầy ủy mị
Lòng đau mất hẳn nét môi cười

Đông Hòa
13.03.07


MỘNG THEO

nắng nhạt âm thầm để tím lơi
tối pha hưu hắt nét sầu đời
non xa bồng ẵm trời đi ngủ
biển đón trăng ru thả mộng rơi
ngày nhớ buồn vui bao khó nhọc
đêm thương cảnh vắng đếm xa xôi
năm canh thao thức cùng tâm sự
một giấc mơ hoa thoáng mỉm cười

MINH TUẤN


Thân hoạ :

THÚ THI NHÂN

Ðường thi lắt léo chớ buông lơi
Một chút suy tư với nghiệp đời
Xướng họa non sông ươm mộng thắm
Nương hồn quyện đắm ánh trăng rơi
Tao đàn chẳng kể chi già trẻ
Nhã nhặn phong ba đắng ngọt lời
Cái thú thi nhân Trời sóng bạc
Tung đôi cánh Hạc giữa chơi vơi

Vũ kim Thanh


Con Thuyền
 
Bản nháp thơ Đường Thầy chẳng lơi
sửa sang đoàn kết nối tình đời
mấy lần giặc bút vào khiêu chiến
tâm quyết Học Đường chẳng để rơi
núi thẳm bóng cao khơi ngọn gió
sông sâu nước chảy áng thơ lời
khôn lường phúc họa ai nào biết
tiếng hạc vọng sương đầy lại vơi.
 
YeuDieuLongNu
 
thưa bác lá -mọi người đã từng họa ở đây ai cũng quí bác lắm đó -lthn cũng vậy -điều gì thấy không hài lòng vậy.
 giờ để vui thì thầy cứ xướng họa bình thường thôi
 mọi người đều hiểu thầy đó -con nghĩ lúcnày thầy cũng đừng cho đăng những bài nói về tật xấu của con người -vì hay bị hiểu lầm
nhớ năm xưa con có được nghe &lt;có một người thiếp xinh đẹp được sủng ái lắm.đi đâu nhà vua cũng khen.có một lần nghe tin mẹ ốm -nàng liền bỏ ngay về nhà thăm mẹ -nhà vua bảo:-nàng thật là người con hiếu thảo ,nghĩ tới mẹ mà chẳng cần xin phép ta.
rồi tới khi bị thất sủng -thì câu chuyện đựợc đưa vào tội &lt; khi quân &gt;
đúng thôi thây ơi -cuộc sống luôn phải hòa nhập thì xã hội mới phát triển.
con luôn mong thầy khỏe mạnh là ok rồi
chúc thầy vạn sự an khang.
 
VỊT ĐẸT KÍNH CẨN
 
 
 
 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-12 21:29:42lá chờ rơi>






[/align]

[/align]


Trích đoạn: YeuDieuLongNu

Trích đoạn: MAY TRANG

KÍNH MỜI

BỐN MÙA

Xuân hạ thu đông mãi lả lơi
đường thơ tỏa sáng với dòng đời
trăng thu tròn mãi trong lời thắm
chiều tím hạ buông mấy lệ rơi
tiếc nhớ một thời ôm mộng trẻ
thương thầm quá khứ thả xa xôi
nghoảnh đi mới biết xuân vàng bạc
trông lại chợt hay, mấy khúc cười

MÂY TRẮNG LANG THANG

Thân họa : Khúc Đoạn Vọng Sầu

Cảnh chiều khe khắt gió về lơi
Mây hỡi ! Nơi đâu giữa cuộc đời
Trải bóng trêu ta , hồn héo úa
Thả mình ghẹo nguyệt , ánh buông rơi
Du hồn giương mắt tìm hư ảo
Lắng dạ nhìn trăng thả bóng xôi
Đâu giữa tâm tư đầy ủy mị
Lòng đau mất hẳn nét môi cười

Đông Hòa
13.03.07

MỘNG THEO

nắng nhạt âm thầm để tím lơi
tối pha hưu hắt nét sầu đời
non xa bồng ẵm trời đi ngủ
biển đón trăng ru thả mộng rơi
ngày nhớ buồn vui bao khó nhọc
đêm thương cảnh vắng đếm xa xôi
năm canh thao thức cùng tâm sự
một giấc mơ hoa thoáng mỉm cười

MINH TUẤN

Thân hoạ :

THÚ THI NHÂN

Ðường thi lắt léo chớ buông lơi
Một chút suy tư với nghiệp đời
Xướng họa non sông ươm mộng thắm
Nương hồn quyện đắm ánh trăng rơi
Tao đàn chẳng kể chi già trẻ
Nhã nhặn phong ba đắng ngọt lời
Cái thú thi nhân Trời sóng bạc
Tung đôi cánh Hạc giữa chơi vơi

Vũ kim Thanh

Con Thuyền
 
Bản nháp thơ Đường Thầy chẳng lơi
sửa sang đoàn kết nối tình đời
mấy lần giặc bút vào khiêu chiến
tâm quyết Học Đường chẳng để rơi
núi thẳm bóng cao khơi ngọn gió
sông sâu nước chảy áng thơ lời
khôn lường phúc họa ai nào biết
tiếng hạc vọng sương đầy lại vơi.
 
YeuDieuLongNu



Minh Tuấn và YeuDieuLongNu thân mến,

Bây giờ thì chú phải nhắc nhở một cách thực tế hơn, để cho người ngoài thấy rằng trong trang thơ nầy có nhiều người đang học làm thơ Ðường.

Bài của cháu Minh Tuấn đã chọn một cái tên mơ hồ, nhờ vậy mà dễ viết tình tiết bên trong.
Nhưng ngôn từ cũng phải chọn lọc để mỗi câu đều có nghĩa rõ ràng, ý của câu trên câu dưới nếu không tung hứng thì cũng phải dung hòa với nhau mới được. Không thì trở thành rời rạc.
Và nhứt là phải tìm viết cho thật đối.

Hai cặp Thực Luận của cháu còn nghèo ý quá và thiếu đối. Nên chú tạm sửa lại như sau. Và đó chỉ là ví dụ. Cháu nên cố gắng để sau này dành thêm nhiều thì giờ hơn cho mỗi bài thơ. Quách Tấn gọi loại thơ làm như chúng ta làm là loại thơ « khổ cầu », tức phải nắn nót đẽo gọt với nhiều công phu thì mới mong được hay. Sự cố gắng đó phải áp dụng cho toàn bài, mặc dầu ở đây chú chỉ nhắm vào hai cặp Thực và Luận.

MỘNG THEO

Nắng nhạt âm thầm để tím lơi
Tối pha hiu hắt nét sầu đời
Non xa mây khuất trời chưa sáng
Biển lạnh trăng chìm bóng nhẹ rơi 
Ngày chẳng tiếc than duyên trắc trở
Ðêm còn thương nhớ chuyện xa xôi
Năm canh thao thức cùng tâm sự
Một giấc mơ hoa thoáng mỉm cười

MINH TUẤN

Vịt đẹt thân mến,

Bài thơ chú sửa lại :

* câu 1 bỏ « Thầy » ra ngoài thì hay hơn
* câu chót như vậy rõ nghĩa và ý vững hơn. Nhạc trong câu êm hơn và rất thích hợp cho một câu kết (với lỗ tai của chú). Ngoài ra mấy cái này chỉ là nhận xét riêng của chú dành cho con vịt đẹt, không dính dáng gì tới « luật » lệ làm thơ nói chung và thơ Ðường nói riêng.
* Hai cặp Thực và Luận thì đối hơn trước.
 
Con Thuyền

Bản nháp thơ Đường quyết chẳng lơi
Sửa sang đoàn kết nối tình đời
Bao phen bút giặc vào khiêu chiến
Mấy lượt trang nhà chẳng để rơi
Núi thẳm trời thơ reo vạn tiếng
Sông sâu suối nhạc trải muôn lời
Khôn lường phúc họa ai nào biết
Tiếng hạc sương đầy mãi chẳng vơi.

YeuDieuLongNu
 
Thân mến chào hai cháu. Chúc hai cháu luôn hăng say với thơ Ðường.

Chú LCR

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 03:10:08lá chờ rơi>
 
NGAO NGÁN

Xin lỗi làng thơ mệt quá rồi !
Chắc là bỏ chợ đứa con côi
Ai thương xin vói tay dìu dắt
Ai ghét đây cam gượng khóc cười
Sân trước binh tôm dương giáo sắt
Vườn sau tướng cá múa gươm trời
Thiên la địa võng vương từng bước
Ðâu phải là nơi thoải mái chơi ?
Lá chờ rơi




[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 04:36:06Đông Hòa>
Trích đoạn: lá chờ rơi


NGAO NGÁN

Xin lỗi làng thơ mệt quá rồi !
Chắc là bỏ chợ đứa con côi
Ai thương xin vói tay dìu dắt
Ai ghét đây cam gượng khóc cười
Sân trước binh tôm dương giáo sắt
Vườn sau tướng cá múa gươm trời
Thiên la địa võng vương từng bước
Ðâu phải là nơi thoải mái chơi ?
Lá chờ rơi


[/align]
 
 


Thân Họa : Xuân Tàn Một Kiếp Mồ Côi

Vãng xuân , hạ cũng đến bên rồi  
Dạ mãi sầu vì phận cút côi 
Lấy nỗi đau thương rưng mắt lạnh 
Mang cơn bi khổ nén môi cười 

Cuộc đời chiếc bóng trong manh tối
Số kiếp cô đơn giữa chiếu trời
Nên lúc cành mai buông nhụy thắm
Em đà ngoảnh mặt chẳng đành chơi

Đông Hòa
13.03.07

 
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 04:41:45Đuyên Hồng>
Đãi Giai Nhân
Đãi nguyệt tây sương hạ
Lâm phong hộ bán khai
Cách tường hoa ảnh động
Nghi thị ngọc nhân lai

Dịch thoáng:
Đợi Người
Lầu Tây chênh chếch ánh trăng lên
Gió nhẹ đâu luồn cửa chẳng then
Nghiêng ngả bên tường hoa lộng bóng
Ngỡ như người ngọc dạo hài sen
Glc

 
Phóngs tác
ĐÊM TRĂNG
Một bóng trăng tà ngả mái tây
Lầu không đóng cửa ánh ngân đầy
Mơ màng dế khóc, sương vương lá
Bát ngát hương nồng, gió động cây
Thỏ ngọc mờ vàng canh đã vắn
Vầng dương ửng đỏ khắc chưa chầy
Nghiêng nghiêng bóng đổ chim tung cánh
Ngỡ ả Hằng Nga hiện chốn đây…


Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đuyên Hồng

Đãi Giai Nhân
Đãi nguyệt tây sương hạ
Lâm phong hộ bán khai
Cách tường hoa ảnh động
Nghi thị ngọc nhân lai

Dịch thoáng:
Đợi Người
Lầu Tây chênh chếch ánh trăng lên
Gió nhẹ đâu luồn cửa chẳng then
Nghiêng ngả bên tường hoa lộng bóng
Ngỡ như người ngọc dạo hài sen
Glc

 
Phóngs tác
ĐÊM TRĂNG
Một bóng trăng tà ngả mái tây
Lầu không đóng cửa ánh ngân đầy
Mơ màng dế khóc, sương vương lá
Bát ngát hương nồng, gió động cây
Thỏ ngọc mờ vàng canh đã vắn
Vầng dương ửng đỏ khắc chưa chầy
Nghiêng nghiêng bóng đổ chim tung cánh
Ngỡ ả Hằng Nga hiện chốn đây…



 
Thân họa : Giấc Sầu Canh Khuya
 
Canh khuya hướng mặt ngó hiên tây
Vọng sáng long lanh một bóng đầy
Lừng lững vì sao chờ vọng nguyệt
Ngẩn ngơ cơn gió đến tìm mây

Từng canh nỗi nhớ sầu chưa dứt
Mỗi khắc tâm tư xót cũng chầy
Đâu bóng ngày xưa như ẩn hiện 
Bên dòng suối vắng thuở nào đây

Đông Hòa
13.03.07

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

NGAO NGÁN

Xin lỗi làng thơ mệt quá rồi !
Chắc là bỏ chợ đứa con côi
Ai thương xin vói tay dìu dắt
Ai ghét đây cam gượng khóc cười
Sân trước binh tôm dương giáo sắt
Vườn sau tướng cá múa gươm trời
Thiên la địa võng vương từng bước
Ðâu phải là nơi thoải mái chơi ?
Lá chờ rơi



Kính họa

SAO NỠ
Để ý mà chi việc đã rồi
Đường thi vắng Bác thật đơn côi
Đưa thuyền chẳng sá lời ong bướm
Ươm giống nào cam tiếng khóc cười
Cứ mặc kỳ nhông xưng chúa đất
Chờ khi cá chép hóa rồng trời
Thương ai một lẽ thương cho trọn
Sao nỡ tan đàn bỏ cuộc chơi?

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 06:06:43langtuhanoi>
quote:


NGAO NGÁN

Xin lỗi làng thơ mệt quá rồi !
Chắc là bỏ chợ đứa con côi
Ai thương xin vói tay dìu dắt
Ai ghét đây cam gượng khóc cười
Sân trước binh tôm dương giáo sắt
Vườn sau tướng cá múa gươm trời
Thiên la địa võng vương từng bước
Ðâu phải là nơi thoải mái chơi ?
Lá chờ rơi


Thân Họa : Xuân Tàn Một Kiếp Mồ Côi

Vãng xuân , hạ cũng đến bên rồi  
Dạ mãi sầu vì phận cút côi 
Lấy nỗi đau thương rưng mắt lạnh 
Mang cơn bi khổ nén môi cười 

Cuộc đời chiếc bóng trong manh tối
Số kiếp cô đơn giữa chiếu trời
Nên lúc cành mai buông nhụy thắm
Em đà ngoảnh mặt chẳng đành chơi

Đông Hòa
13.03.07
 
 

Kính họa

SAO NỠ
Để ý mà chi việc đã rồi
Đường thi vắng Bác thật đơn côi
Đưa thuyền chẳng sá lời ong bướm
Ươm giống nào cam tiếng khóc cười
Cứ mặc kỳ nhông xưng chúa đất
Chờ khi cá chép hóa rồng trời
Thương ai một lẽ thương cho trọn
Sao nỡ tan đàn bỏ cuộc chơi?

_____________________________

ĐUYÊN HỒNG


TÂM THƠ.

tâm tư xếp gửi ở đây rồi
sao nỡ cam lòng để cút côi
nhà xướng -đếm ngày bao khó nhọc
vườn gieo - rủ bạn tới vui cười
trần gian bể khổ nên tình lụy
thơ phú kêu đau ,đến tận trời
giọt lệ cổ nhân còn đọng đó
vương buồn một chút , lại cùng chơi.

LÃNG TỬ HÀ NỘI

Bác  lá kính mến.cháu mong bác chớ có giận gì cháu.nếu có điều không phải -xin bác lượng thứ cho.màu sắc của cuộc sống thôi bác à.
thực ra cháu chỉ  kính gửi tới bác những dòng tâm tư của người giao  lưu thơ phú trung gian thôi.bác mà bỏ trang này thì nhiều ngừoi cùng bỏ đấy -cháu cũng sẽ không vào đây nữa đâu.

mong bác hiểu cho
tm.aspx?m=243908&mpage=1&key=𻣄
Lãng Tử Hà Nội
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 10:11:50Minh Tuấn>
NGAO NGÁN

Xin lỗi làng thơ mệt quá rồi !
Chắc là bỏ chợ đứa con côi
Ai thương xin vói tay dìu dắt
Ai ghét đây cam gượng khóc cười
Sân trước binh tôm dương giáo sắt
Vườn sau tướng cá múa gươm trời
Thiên la địa võng vương từng bước
Ðâu phải là nơi thoải mái chơi ?
Lá chờ rơi


Thân Họa : Xuân Tàn Một Kiếp Mồ Côi

Vãng xuân , hạ cũng đến bên rồi
Dạ mãi sầu vì phận cút côi
Lấy nỗi đau thương rưng mắt lạnh
Mang cơn bi khổ nén môi cười
Cuộc đời chiếc bóng trong manh tối
Số kiếp cô đơn giữa chiếu trời
Nên lúc cành mai buông nhụy thắm
Em đà ngoảnh mặt chẳng đành chơi

Đông Hòa
13.03.07


Kính họa

SAO NỠ
Để ý mà chi việc đã rồi
Đường thi vắng Bác thật đơn côi
Đưa thuyền chẳng sá lời ong bướm
Ươm giống nào cam tiếng khóc cười
Cứ mặc kỳ nhông xưng chúa đất
Chờ khi cá chép hóa rồng trời
Thương ai một lẽ thương cho trọn
Sao nỡ tan đàn bỏ cuộc chơi?

_____________________________

ĐUYÊN HỒNG

TÂM THƠ.

tâm tư xếp gửi ở đây rồi
sao nỡ cam lòng để cút côi
nhà xướng -đếm ngày bao khó nhọc
vườn gieo - rủ bạn tới vui cười
trần gian bể khổ nên tình lụy
thơ phú kêu đau ,đến tận trời
giọt lệ cổ nhân còn đọng đó
vương buồn một chút , lại cùng chơi.

LÃNG TỬ HÀ NỘI


ĐÀNH SAO ?
 
Bão táp phong ba đến nữa rồi
cây cao nghiêng ngả bóng đơn côi
tìm ai trao gửi niềm tâm huyết
lòng quặn thương thơ dở khóc cười
thề trước còn in trang xướng họa
hẹn sau phai lá...trải thơ trời
chông chênh chân bước bao ghềnh thác
khắc khoải tâm hồn hết muốn chơi.
 
MINH TUẤN
 
Cháu cám ơn BÁC LÁ đã chỉ cho cháu bài thơ mộng ước-nhưng kỳ thực là vốn thơ Đường mỏng tang đó bác ơi.
 từ ngày vào đây đọc thơ bác -cháu thấy như đọc thơ của người xưa vậy.
 ý vần thoải mái không gò bó và đọc lên thấy toát lên ý nghĩa đẹp của câu từ bác sử dụng.
 
đọc mãi và muốn phát triển quá.nhưng biết làm sao được -bây giờ bác lại muốn treo bảng nghỉ chơi /vậy thì thiệt thòi cho chúng cháu lắm.
 ai vào đây dù họa một hai lần nhưng họ đều ghé thăm để học hỏi nơi bác.
không lẽ bác chịu tắt lịm trong cơn mưa nhỏ này ư.
 kính mong bác nghĩ lại mà dìu dắt mọi người.
  bác thấy bây giờ vào thư quán nhiều người muốn làm thơ Đường cũng từ những bài giảng của bác -dù là gián tiếp.
 chẳng ai duy trì thay bác được đâu...
 có lẽ nào đẻ nó ra bác lại không nuôi  ?
 
kính chào bác an khang thịnh vượng
 
KÍNH TẶNG BÁC BÀI THƠ SONG THẤT LỤC BÁT NHÉ VÀ MONG BÁC VUI VÀ Ở LẠI
 

 
 
TÂM TƯ THƠ LÒNG
 
Mộng muốn hái trăng soi sáng tỏ
gửi vào thơ cho gió cùng gieo
biết đời thi sĩ phải nghèo
thời gian gom hết để gieo thơ tình.
 
Mặc cuộc sống nhục vinh khắp ngả
ta vùi mình trong lá trong hoa
biển xanh sóng vỗ hiền hòa
núi cao chim rộn trong ta bốn mùa.
 
Khi đông lạnh tuyết đùa thân cóng
lúc mưa rơi bong bóng trải đường
tim hồng chất nặng nhớ thương
câu thơ muốn nấc canh trường sầu đong.
 
Thơ ai viết những dòng ly biệt
để ta xem luyết tiếc mấy hồi
khi mặn nồng lúc chia phôi
tại duyên thơ bút,hay Người đành quên.
 
Bao nhiêu tháng tâm bền chỉ dạy
trận bão này làm gãy niềm vui
cầu mong Người tiến chớ lùi
bão dông một thoáng lại vùi nước trôi.
 
Ta hiểu bác đang thời cao tuổi
dốc tâm can khơi suối thơ Đường
bao người mến vạn người thương
không rơi...là muốn mở Đường dài thêm.
 
Hồn thi sĩ mấy miền hò hẹn
sửa sai nhau chẳng thẹn tâm thơ
đừng để cho lái xa bờ
câu thơ trôi mất -bao giờ gặp nhau.
 
MINH TUẤN
 
KÍNH TẶNG BÁC LÁ CHỜ RƠI 
  

 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 10:36:25lá chờ rơi>






[/align]
Xin xóa hộ, cám ơn

[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 12:18:34lá chờ rơi>






[/align]

[/align]


Trích đoạn: langtuhanoi

NGAO NGÁN

Xin lỗi làng thơ mệt quá rồi !
Chắc là bỏ chợ đứa con côi
Ai thương xin vói tay dìu dắt
Ai ghét đây cam gượng khóc cười
Sân trước binh tôm dương giáo sắt
Vườn sau tướng cá múa gươm trời
Thiên la địa võng vương từng bước
Ðâu phải là nơi thoải mái chơi ?
Lá chờ rơi


Thân Họa : Xuân Tàn Một Kiếp Mồ Côi

Vãng xuân , hạ cũng đến bên rồi  
Dạ mãi sầu vì phận cút côi 
Lấy nỗi đau thương rưng mắt lạnh 
Mang cơn bi khổ nén môi cười 

Cuộc đời chiếc bóng trong manh tối
Số kiếp cô đơn giữa chiếu trời
Nên lúc cành mai buông nhụy thắm
Em đà ngoảnh mặt chẳng đành chơi

Đông Hòa
13.03.07
 
 

Kính họa

SAO NỠ
Để ý mà chi việc đã rồi
Đường thi vắng Bác thật đơn côi
Đưa thuyền chẳng sá lời ong bướm
Ươm giống nào cam tiếng khóc cười
Cứ mặc kỳ nhông xưng chúa đất
Chờ khi cá chép hóa rồng trời
Thương ai một lẽ thương cho trọn
Sao nỡ tan đàn bỏ cuộc chơi?

ĐUYÊN HỒNG

TÂM THƠ.

tâm tư xếp gửi ở đây rồi
sao nỡ cam lòng để cút côi
nhà xướng -đếm ngày bao khó nhọc
vườn gieo - rủ bạn tới vui cười
trần gian bể khổ nên tình lụy
thơ phú kêu đau ,đến tận trời
giọt lệ cổ nhân còn đọng đó
vương buồn một chút , lại cùng chơi.

LÃNG TỬ HÀ NỘI

Bác  lá kính mến.cháu mong bác chớ có giận gì cháu.nếu có điều không phải -xin bác lượng thứ cho.màu sắc của cuộc sống thôi bác à.
thực ra cháu chỉ  kính gửi tới bác những dòng tâm tư của người giao  lưu thơ phú trung gian thôi.bác mà bỏ trang này thì nhiều ngừoi cùng bỏ đấy -cháu cũng sẽ không vào đây nữa đâu.

mong bác hiểu cho


Chào bạn Lãng Tử Hà Nội,
 
Bài trước của bạn có những câu khen và những câu nhận xét. Khen thì « khen thật » với « khen tưng » dễ được xếp chung nhau, còn « nhận xét » thì nó không thể lẩn lộn với ai cả.
Cám ơn bạn đã cho biết là bên trong có sự trung gian. Vậy bạn có thể chỉ là một nạn nhân.
Dù sao tôi không có gì trách bạn. Mà chỉ khuyên nên cẩn thận hơn.
Ðến nước này thì đoán ra ai không khó. Vả lại trong bài « thơ hay thơ dở » tôi đã có dự liệu để gởi cho mỗi nơi một đòn bánh tét hậu Xuân « dĩ bỉ chi đạo hoàn thi bỉ thân » rồi. (hihi xin các cụ thâm nho thông cảm cho nếu câu chữ ấy có sai sót vài tí tẹo !)
Còn bài sau nầy có lẽ bạn nên tránh nói thế thì hơn.
 
Vì trên cõi đời nầy không có ai là « cần thiết » cả.
 
Tuy nhiên, là con người thì phải có « buồn, vui ». Và « ngao ngán ».
Có sao thì nói vậy mới thoải mái.
Thân mến chào bạn.
LCR 
 
Chào bạn Ðuyên Hồng,
 
Cám ơn và hoan hô bài họa rất hay của bạn. Không phải vì ý nghĩa, hay vì tình cảm bạn dành cho tôi mà là vì phần kỹ thuật rất xuất sắc của bài thơ.
 
« Cá chép hóa rồng trời » chính là thơ của bạn đấy.
 
Thân mến,
LCR
 
VẪN CHỊU CHƠI
 
Trào phúng là vui trọn chữ « vui »
Sao không khiêng bỏ lại đi lùi ?
Phải chăng mây bức e rừng động
Ðành chịu vòi co sợ vía rơi
Ai bán thân danh treo góc chợ
Ta mang thi vận tới trăm lời
Tránh voi tục tử nào ai xấu
Rồng tắm ao tù vẫn chịu chơi.
Lá chờ rơi

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 13:50:53vũkimThanh>
VẪN CHỊU CHƠI
 
Trào phúng là vui trọn chữ « vui »
Sao không khiêng bỏ lại đi lùi ?
Phải chăng mây bức e rừng động
Ðành chịu vòi co sợ vía rơi
Ai bán thân danh treo góc chợ
Ta mang thi vận tới trăm lời
Tránh voi tục tử nào ai xấu
Rồng tắm ao tù vẫn chịu chơi.
Lá chờ rơi


KHEN AI
 
(Rồng tắm ao tù vẫn chịu chơi )
Khen ai vững bước trước dòng đời
Xuân qua Hạ vãn Thu Đông tới
Gió xóay muôn đời chẳng chịu rơi
Đất nước mênh mang bao lộc mới
Trời mây rộng mở vạn màu tươi
Thi nhân mỉm cười ôm cay đắng
Đạo Đức Trí Ân thắng vận thời.
 
Vũ kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 23:40:14lá chờ rơi>






[/align]

[/align]


Xin xóa hộ. Bản gốc đã sửa. Cám ơn
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 13:15:01Trần Mạnh Hùng>
Ông bà ta có câu : " Nhất vợ nhì trời"
 
Và mấy ông thi sĩ nhà ta cũng có hai câu thơ:
 
" Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ"
" Vợ chỉ hơn trời có cái trai "
 
Kính mời các bạn lấy hai câu này làm câu dẫn nguồn khởi hứng cho những bài thơ Đường của chúng ta.
 
Nên có thơ rằng:
 
CHỐN ẤY BỒNG LAI

 " Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ  "
" Vợ chỉ hơn trời có cái trai "
Con gái thế gian nhiều của lạ,
Nàng tiên thượng giới thiếu đồ chơi.
"Nghê thường vũ khúc" -  ôi ôi chán
"Ứ ự ừ ư "-  ngất ngất say.
Vì thế nhà trời ham hạ thế.
Bởi vì cõi tục nhập bồng lai.
Trần Mạnh Hùng 
  
  
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 14:14:59vũkimThanh>
Trích đoạn: lá chờ rơi




VẪN CHỊU CHƠI
 
Trào phúng là vui trọn chữ « vui »
Sao không khiêng bỏ lại đi lùi ?
Phải chăng Mây bức e rừng động
Ðành chịu vòi co sợ vía rơi
Ai bán thân danh treo góc chợ
Ta mang thi vận tới trăm lời
Tránh voi tục tử nào ai xấu
Rồng tắm ao tù vẫn chịu chơi.

Lá chờ rơi




KHEN AI

( Thân tặng bác Lá )

(Rồng tắm ao tù vẫn chịu chơi )
Khen ai vững bước trước dòng đời
Xuân qua Hạ vãn Thu Đông tới
Gió xóay muôn đời chẳng chịu rơi
Đất nước mênh mang bao lộc mới
Trời mây rộng mở vạn màu tươi
Thi nhân cười mỉm ôm cay đắng
Đạo Đức Trí Ân thắng vận thời.
 
Vũ kim Thanh



http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Chời wơi...thấy mấy pác mần thơ Đường mà Gió pái phục quá(vì không biết mần)
xin mọi người nhận nơi đây lòng cảm phục ( dzìa tập tành cho kỹ lần sau dzô múa bút)
nếu ai co' lòng thương xót thi` làm ơn chỉ vẽ dzùm...thanks..
 
Đời Có Bao Lâu Mà Hững Hờ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 15:22:28Đông Hòa>
Bài xướng :
 
Tuổi xế chiều

Đến già thôi nhớ chuyện ngày xưa
Bóng xế về chiều thọ cũng vừa
Lậm sáu mươi xuân trông tháng hạ
Thêm mười năm tuổi ngóng mùa mưa

Tơ duyên trút hết tâm lòng cạn
Tình ái buông trôi cõi mộng thừa
Một thoáng mơ đời nay đã mãn 
Thiên thu giấc mộng dưới trăng thưa

Đông Hòa
13.03.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi xế chiều

Đến già thôi nhớ chuyện ngày xưa
Bóng xế về chiều thọ cũng vừa
Lậm sáu mươi xuân trông tháng hạ
Thêm mười năm tuổi ngóng mùa mưa
Tơ duyên trút hết tâm lòng cạn
Tình ái buông trôi cõi mộng thừa
Một thoáng mơ đời nay đã mãn
Thiên thu giấc mộng dưới trăng thưa

Đông Hòa
13.03.07

 
 thương cảm người xưa
 
mải tìm câu chữ của người xưa
đá khắc bia ghi chẳng phải vừa
câu chữ ngàn năm thơ lắng đọng
hài hòa trăm nét mặc phai mưa
bước đi sông núi còn theo mãi
chốn lại vườn hoa nở chẳng thừa
muốn gửi nỗi niềm còn sót lại
nâng ly trà đắng đón sao thưa.
 
MAY TRANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 19:19:49vũkimThanh>
Bác Hùng ơi bác Hùng.
Em thích cái bài thơ này của bác , nên khuân về đây cho mọi người cùng họa , mong bác thông cảm mà tha thứ cho em nhé.
 
 
Xướng thân mời :
 
TÌNH THÊM ĐẬM

Bốn biển năm châu chẳng khác nhà.
Ở đây, ở đó cũng như là...
Nơi này mâm cỗ còn thơm... phức
Chỗ nọ tiệc đầy khó bước...ra
Nâng chén rượu mừng, mừng hội ngộ.
Cạn ly kính bạn, bạn gần xa
Say sưa trêu cợt tình thêm đậm. 
Xướng Họa  vui  chơi thật thiết tha.
Trần Mạnh Hùng
 

 
Thân họa :
 
CŨNG THỨ THA
 
Trút hết ưu tư sống một nhà
Mênh mông trái đất ví von là...
Đầu cành Mận Táo hương phưng phức
Cuối bãi Đào Lê chín đỏ da
Nắng ấm hồn thơ -Thơ hạnh ngộ
Mưa ngàn gió núi -Núi gần xa
Anh em tứ hải tình đà đậm
Dẫu có sai lầm cũng thứ tha
 
Vũ kim Thanh
 
 
 
 


http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 20:16:47Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: vũkimThanh

Bác Hùng ơi bác Hùng.
Em thích cái bài thơ này của bác , nên khuân về đây cho mọi người cùng họa , mong bác thông cảm mà tha thứ cho em nhé.
 
 
Xướng thân mời :
 
TÌNH THÊM ĐẬM

Bốn biển năm châu chẳng khác nhà.
Ở đây, ở đó cũng như là...
Nơi này mâm cỗ còn thơm... phức
Chỗ nọ tiệc đầy khó bước...ra
Nâng chén rượu mừng, mừng hội ngộ.
Cạn ly kính bạn, bạn gần xa
Say sưa trêu cợt tình thêm đậm. 
Xướng Họa  vui  chơi thật thiết tha.
Trần Mạnh Hùng
 

 
Thân họa :
 
CŨNG THỨ THA
 
Trút hết ưu tư sống một nhà
Mênh mông trái đất ví von là...
Đầu cành Mận Táo hương phưng phức
Cuối bãi Đào Lê chín đỏ da
Nắng ấm hồn thơ -Thơ hạnh ngộ
Mưa ngàn gió núi -Núi gần xa
Anh em tứ hải tình đà đậm
Dẫu có sai lầm cũng thứ tha
 
Vũ kim Thanh
 



Bác VŨ KIM THANH ƠI SAO KHÁCH SÁO QUÁ DZẬY.
 
Bác cho tôi địa chỉ của bác , tôi sẽ gởi bằng đường Bưu điện đến bác tập thơ Đường tuyển tập tôi mới layout xong, còn nằm trong bản thảo, mong bác cho ý kiến. ( tập thơ dày trên 300 trang )
Thân
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 22:22:18huongtinhdoi>
Xướng thân mời :
 
TÌNH THÊM ĐẬM

Bốn biển năm châu chẳng khác nhà.
Ở đây, ở đó cũng như là...
Nơi này mâm cỗ còn thơm... phức
Chỗ nọ tiệc đầy khó bước...ra
Nâng chén rượu mừng, mừng hội ngộ.
Cạn ly kính bạn, bạn gần xa
Say sưa trêu cợt tình thêm đậm. 
Xướng Họa  vui  chơi thật thiết tha.
Trần Mạnh Hùng
 

 
Thân họa :
 
CŨNG THỨ THA
 
Trút hết ưu tư sống một nhà
Mênh mông trái đất ví von là...
Đầu cành Mận Táo hương phưng phức
Cuối bãi Đào Lê chín đỏ da
Nắng ấm hồn thơ -Thơ hạnh ngộ
Mưa ngàn gió núi -Núi gần xa
Anh em tứ hải tình đà đậm
Dẫu có sai lầm cũng thứ tha
 
Vũ kim Thanh 
 
Hương Tình Ðời thấy yêu thích hai bài thơ này , đoàn kết và thứ tha mới là nơi hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-14 02:14:03lá chờ rơi>






[/align]

[/align]


Trích đoạn: huongtinhdoi

Xướng thân mời :
 
TÌNH THÊM ĐẬM

Bốn biển năm châu chẳng khác nhà.
Ở đây, ở đó cũng như là...
Nơi này mâm cỗ còn thơm... phức
Chỗ nọ tiệc đầy khó bước...ra
Nâng chén rượu mừng, mừng hội ngộ.
Cạn ly kính bạn, bạn gần xa
Say sưa trêu cợt tình thêm đậm. 
Xướng Họa  vui  chơi thật thiết tha.
Trần Mạnh Hùng
 

 
Thân họa :
 
CŨNG THỨ THA
 
Trút hết ưu tư sống một nhà
Mênh mông trái đất ví von là...
Đầu cành Mận Táo hương phưng phức
Cuối bãi Đào Lê chín đỏ da
Nắng ấm hồn thơ -Thơ hạnh ngộ
Mưa ngàn gió núi -Núi gần xa
Anh em tứ hải tình đà đậm
Dẫu có sai lầm cũng thứ tha
 
Vũ kim Thanh 
 
Hương Tình Ðời thấy yêu thích hai bài thơ này , đoàn kết và thứ tha mới là nơi hạnh phúc.


MẶT NGƠ TAI ÐIẾC
(thân họa Tình Thêm Ðậm)
 
Tai điếc không nghe tiếng sập nhà
Mặc ai chót chét, kể như là...
Mèo cào xuể vách vờ không thấy
Chó sủa mòn răng quyết chẳng ra
Ngước mắt tìm em, em mất biệt
Chu mồm réo bạn, bạn đâu xa
Mặt ngơ nay cộng thêm tai điếc
Lỗi chứa trăm bồ vẫn phải tha !
Lá chờ rơi

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-14 09:19:52Đông Hòa>
Trích đoạn: lá chờ rơi





[/align]






Trích đoạn: huongtinhdoi

Xướng thân mời :
 
TÌNH THÊM ĐẬM

Bốn biển năm châu chẳng khác nhà.
Ở đây, ở đó cũng như là...
Nơi này mâm cỗ còn thơm... phức
Chỗ nọ tiệc đầy khó bước...ra
Nâng chén rượu mừng, mừng hội ngộ.
Cạn ly kính bạn, bạn gần xa
Say sưa trêu cợt tình thêm đậm. 
Xướng Họa  vui  chơi thật thiết tha.
Trần Mạnh Hùng
 

 
Thân họa :
 
CŨNG THỨ THA
 
Trút hết ưu tư sống một nhà
Mênh mông trái đất ví von là...
Đầu cành Mận Táo hương phưng phức
Cuối bãi Đào Lê chín đỏ da
Nắng ấm hồn thơ -Thơ hạnh ngộ
Mưa ngàn gió núi -Núi gần xa
Anh em tứ hải tình đà đậm
Dẫu có sai lầm cũng thứ tha
 
Vũ kim Thanh 
 
Hương Tình Ðời thấy yêu thích hai bài thơ này , đoàn kết và thứ tha mới là nơi hạnh phúc.


MẶT NGƠ TAI ÐIẾC
(thân họa Tình Thêm Ðậm)
 
Tai điếc không nghe tiếng sập nhà
Mặc ai chót chét, kể như là...
Mèo cào xuể vách vờ không thấy
Chó sủa mòn răng quyết chẳng ra
Ngước mắt tìm em, em mất biệt
Chu mồm réo bạn, bạn đâu xa
Mặt ngơ nay cộng thêm tai điếc
Lỗi chứa trăm bồ vẫn phải tha !
Lá chờ rơi




Thân Họa : Bởi Vì Thiếu Sắc Giai Nhân

Mỏ môi … oái ! bự giống căn nhà
Mũi hỉnh to sần chẳng lược là
Mà cứ từng hôm đưa mặt nhóng
Lại nhè mỗi bữa ló đầu ra

Cho thằng mũi  nỏ ( lỏ )tay lôi giật
Để bố nưng( lưng ) đen cẳng chéo rà
Thấy xấu chả thèm nên ế ẩm
Chừng như mắc cở khóc oa oa
Đông Hòa

14.03.07
 
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-14 05:18:50nguyens>
CŨNG THỨ THA

Trút hết ưu tư sống một nhà
Mênh mông trái đất ví von là...
Đầu cành Mận Táo hương phưng phức
Cuối bãi Đào Lê chín đỏ da
Nắng ấm hồn thơ -Thơ hạnh ngộ
Mưa ngàn gió núi -Núi gần xa
Anh em tứ hải tình đà đậm
Dẫu có sai lầm cũng thứ tha
Vũ kim Thanh

Thân họa

Dân tộc tính

Việt nam thư quán ấy trang nhà
Họa xướng đường thi cứ gọi là …
Hưng phấn tất lòng anh đỏ mặt
Hồi xuân đáy dạ chị thơm da
Tỏ bày duyên phận khi tương ngộ
Cởi mở tâm tình dẫu cách xa
Bốn biển năm châu về một mối
Dân mình hiếu khách lại nhu , tha



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Hy vọng các bạn bình tĩnh, cứ thế này còn gì là thơ, khổ tâm nhất là người gầy dựng nên trang nào bao tâm huyết cùng bạn đọc, xin hãy vì nhau và VÌ MÌNH đừng dùng những lời không đẹp nữa!
 
 
 
 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0




 
MẶT NGƠ TAI ÐIẾC
(thân họa Tình Thêm Ðậm)
 
Tai điếc không nghe tiếng sập nhà
Mặc ai chót chét, kể như là...
Mèo cào xuể vách vờ không thấy
Chó sủa mòn răng quyết chẳng ra
Ngước mắt tìm em, em mất biệt
Chu mồm réo bạn, bạn đâu xa
Mặt ngơ nay cộng thêm tai điếc
Lỗi chứa trăm bồ vẫn phải tha !
Lá chờ rơi
 
Cổ Học Tinh Hoa có truyện người mất búa. Hôm bị mất cái búa ông nhìn thấy thằng con nhà láng giềng từ bộ đi tướng đứng, điệu nói giọng cười gì cũng rất giống « thằng ăn cắp búa ».
Hôm sau tìm lại được cái búa, ông nhìn lại thằng bé thì thấy từ bộ đi tướng đứng, điệu nói giọng cười gì cũng đều không có chút gì giống « thằng ăn cắp búa » !
 
Hiện tượng đó là do cái « tâm » đã len vào trong và điều khiển cái « trí ».
 
Hai kẻ đang lớn tiếng gây nhau, bên A sẽ sung sướng cảm thấy bài thơ trên được viết ra để mắng bên B. Và bên B cũng vẫn thấy rõ ràng là bài thơ mắng bên A. Còn đệ tam nhân thì có thể dùng bài thơ ấy để mắng bên A hay bên B tùy theo họ bồ với bên nào.
 
Như trên đã nói, đó là do cái « tâm ». Muốn biết rõ hơn chắc phải hỏi sư tỷ VDN. Còn thì xin khuyên bạn thân Mây Trắng là :
 
Mây thì cũng như Thiên Lôi, đừng để cho mất cái búa nhé !
 
Chào thân mến tất cả.
LCR



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
kính mời

lòng buồn

lòng buồn vương vấn mảnh trăng xa
ánh ngọc tươi hoa chẳng nhạt nhòa
nhi nữ nghiêng thành công liệt quốc
anh hùng lập thế gánh phong ba
nước trôi mùa cuốn gieo mưa lệ
bão táp ngả nghiêng ngọn gió tà
thương mãi cái thời răng cắn bút
tình thâm muốn giữ dễ rừng già.

MAY TRĂNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-14 13:45:50lá chờ rơi>






[/align]

[/align]


Trích đoạn: MAY TRANG

kính mời

lòng buồn

lòng buồn vương vấn mảnh trăng xa
ánh ngọc tươi hoa chẳng nhạt nhòa
nhi nữ nghiêng thành công liệt quốc
anh hùng lập thế gánh phong ba
nước trôi mùa cuốn gieo mưa lệ
bão táp ngả nghiêng ngọn gió tà
thương mãi cái thời răng cắn bút
tình thâm muốn giữ dễ rừng già.

MAY TRĂNG



TAY NẮM TAY
(thân họa Lòng Buồn)

Tay nắm tay cùng vọng hướng xa
Buồn vui năm tháng sẽ phai nhòa
Chung lo việc lớn ngoài muôn vạn  
Chớ để tình riêng chẻ bảy ba
Anh ngả em nâng lời đã hẹn
Kẻ tung người hứng bút chưa tà 
Vườn xanh sắp trổ hai trăm lá
Ðón một trời thơ mãi chẳng già.
Lá chờ rơi  
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0