📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CỔ TÍCH

1 trả lời, 1.392 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 07:03:30whynot>
Có một lần vô tình tôi kể bạn nghe
chuyện mơ ước của tôi ngày bé
Bạn cười khe khẽ
Lung linh buổi sớm mai

Có một lần tôi thấy lòng trống trải
Thầm mong một tình bạn thật lâu dài
Tôi để ước mơ giong buồm ra khơi
Và tự hỏi: Là gì, ước mơ tuổi hai mươi
Chỉ là bao la thinh không
Ước mơ viển vông.

Thuở bé, tôi đã từng khao khát
Duy nhất một điều, mèo con sống lại
Nước mắt thơ ngây, tôi khóc không phải cho mình
Lời tháng thiện, tuổi lên ba vẫn hát
Mơ ước đẹp tựa nắng ban mai
Tôi thả niềm tin lên trời
Lờ lững quả bóng xanh

Tình người mong manh
Tôi đã khóc nhiều ngày trẻ dại
Khi bố chẳng quay về, tôi chờ mãi
Khi nước mắt mẹ rơi nóng hỏi trên vai
Khi sống giữa những gia đình đông vui
Vẫn lẻ loi
Tôi đã khóc cho tôi

Tuổi thơ thật buồn và dạy tôi hy vọng
Dạy tôi rằng: hạnh phúc là được khóc và được sống
Rằng nụ cười, lời buồn thinh không
Tôi đọc cổ tích và lặng lẽ chờ mong

Mỗi ngày lớn lên,
Những ưu phiền tan mất
Cuộc sống đến rất thật
Ích kỷ, dữ tợn và giả dối
Tôi bước vào thế giới người lớn
Và hiểu rẳng, cổ tích chỉ để dụ bọn trẻ con.
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn ơi, hãy đừng chờ đợi điều kì diệu, mà sao không có gắng để những gì mong ước thành sự thật( tự mình làm nên điều kì diệu ấy), cuộc sống không phải là cổ tích và có lẽ đối với bạn bây giờ, niềm tin sẽ chẳng bao giờ mất mát, nó sẽ đến với những ai biết cố gắng, biết tin tưởng...cố gắng lên bạn nhé.
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0