Viễn xứ một mình chiều cuối thu
Trời đang lan tỏa bóng sương mù ,
Ngoảnh đầu nhìn lại nơi xa ấy
Nỗi niềm tâm sự gửi qua thư.
Xa rồi quê Mẹ mến thương ơi !
Đâu tiếng người thương mỗi mỗi chiều ,
Đâu tiếng cười đùa sau bụi rậm ,
Hớn hở tìm nhau :"chơi trốn tìm "
Mang tiếng thân trai không quản ngại ,
Gian khổ hi sinh vốn thường tình.
Ngày mai khi bình minh thức giấc ,
Ta gặp lại ta như vô tình !
Trời đang lan tỏa bóng sương mù ,
Ngoảnh đầu nhìn lại nơi xa ấy
Nỗi niềm tâm sự gửi qua thư.
Xa rồi quê Mẹ mến thương ơi !
Đâu tiếng người thương mỗi mỗi chiều ,
Đâu tiếng cười đùa sau bụi rậm ,
Hớn hở tìm nhau :"chơi trốn tìm "
Mang tiếng thân trai không quản ngại ,
Gian khổ hi sinh vốn thường tình.
Ngày mai khi bình minh thức giấc ,
Ta gặp lại ta như vô tình !
Gió bốn mùa vẫn thổi