📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Chuyện Cười

Tâm thần sướng hay khổ?

8 trả lời, 620 lượt xem — Trang 1 / 1
Trong bệnh viện tâm thần, giám đốc bệnh viện dẫn một bác sĩ mới được bổ nhiệm đi một vòng thăm các phòng bệnh nhân.
Ông tới gần hai bệnh nhân có những hành động rất kỳ cục: anh thứ nhất ngồi ở mép giường, hai tay đặt lên cái vô lăng tưởng tượng, miệng kêu liên tục: "Pim... pim... pim..." Giám đốc bệnh viện hỏi:

- Anh đang làm gì đấy?

- Tôi lái xe tải chở chuối sang Đức. - Anh ta nói.

Mọi người quay sang bệnh nhân ở giường bên cạnh: anh này đang nhấp nhổm dưới tấm ga. Khi giật tung tấm ga ra thì thấy anh ta đang hì hụi làm động tác gì đó. Ngài giám đốc bệnh viện bèn hỏi:

- Còn anh, anh đang làm gì thế?

- Ấy, mọi người nhắm mắt lại chứ? Nhân lúc cậu kia lái xe chở chuối sang Đức, tôi đến với vợ cậu ta.

Vị bác sỹ trẻ khoái trá gật gù: hay thật, thưa Sếp, mất bao lâu để chữa từ loại "tâm thần ngu" như anh chở chuối sang loại "tâm thần khôn" như anh này ạ?
Đăng nhập để trả lời
0
Nói về tâm thần _ toyota hổng nhớ đọc được bài này ở đâu nữa, chôm đem vô đây cho mọi người "nghiên kíu" về bệnh tâm thần

Hai người bệnh tâm thần "loại nhẹ" được bác sỹ cho xuất viện tạm thời để về thăm gia đình. Hai người quyết định dùng xe đạp chở nhau về nhà. Trên đường về nhà, hai người phải băng qua một con dốc khá cao. Người phía sau bèn nói với người ngồi phía trước đang cầm tay lái:

Chà chà, con dốc này cao đây! Thôi mày để tao ngồi phía sau đạp cho có thế, mày ráng cầm lái cho chắc nhé!

Sau khoảng... nữa tiếng, cuối cùng hai người cũng đã leo lên được lên dốc một cách mệt nhọc. Người phía sau phàn nàn:

Mày ăn gì mà nặng quá trời vậy, tao ngồi dưới đạp thấy ông bà ông vải luôn nè!

Người cầm guidon liền trả lời:

Thôi đi ông nội, ông làm như con ngồi trên sướng lắm vậy. Bóp thắng thấy bà luôn mà chiếc xe nó cứ chạy hoài nè!
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: toyota

Nói về tâm thần _ toyota hổng nhớ đọc được bài này ở đâu nữa, chôm đem vô đây cho mọi người "nghiên kíu" về bệnh tâm thần

Hai người bệnh tâm thần "loại nhẹ" được bác sỹ cho xuất viện tạm thời để về thăm gia đình. Hai người quyết định dùng xe đạp chở nhau về nhà. Trên đường về nhà, hai người phải băng qua một con dốc khá cao. Người phía sau bèn nói với người ngồi phía trước đang cầm tay lái:

Chà chà, con dốc này cao đây! Thôi mày để tao ngồi phía sau đạp cho có thế, mày ráng cầm lái cho chắc nhé!

Sau khoảng... nữa tiếng, cuối cùng hai người cũng đã leo lên được lên dốc một cách mệt nhọc. Người phía sau phàn nàn:

Mày ăn gì mà nặng quá trời vậy, tao ngồi dưới đạp thấy ông bà ông vải luôn nè!

Người cầm guidon liền trả lời:

Thôi đi ông nội, ông làm như con ngồi trên sướng lắm vậy. Bóp thắng thấy bà luôn mà chiếc xe nó cứ chạy hoài nè!


[:D][:D][:D]

HP chào 2 huynh - vô xem và cười ké - HP chúc 2 huynh vui luôn ha
À, còn cái topic hỏi Tâm thần sướng hay khổ? theo HP thì là sướng á - vì ít ra không cần quan tâm đến cảm xúc, cảm giác của người chung quanh, mà chỉ biết vui buồn "ta với ta" thôi [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
củm ơn hoaidiephaphuong,

tâm thần sướng hay khổ? vấn đề này phải hỏi lại mấy người đó mới biết á[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Toyota & LucQuai nằm trên bải cỏ của nhà thương điên ngắm mây trôi, thấy có chiếc máy bay thì Toyota bảo :
- Tui nghĩ đây là chiếc máy bay của tổng thống Bush á !
LQ đáp lại :
- Ông đúng là điên, nếu là máy bay của tổng thống Bush, mình phải thấy mấy chiếc xe mô-tô chạy phía trước chớ !
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Sau một thời gian điều trị trong bệnh viện, KeDangGhet được đề cử cho "trở về với xã hội" vì bệnh có tiến triển theo chiều hướng tích cực. Để kiểm tra lại lần cuối, bác sĩ Hoai Diep Ha Phuong, người trực tiếp điều trị cho KeDangGhet quyết định làm một cuộc thử nghiệm cuối cùng. Hoai Diep Ha Phuong và tập thể bác sĩ hội chẩn quyết định mời KeDangGhet ra khu vực hồ bơi của bệnh viện. (Một hồ bơi nhưng không có nước)

Hoaidiephaphuong: chào anh KeDangGhet! Tối qua anh ngủ có ngon không?

KDG : Dạ, chào bác sĩ. Dạo này tôi đã hết mất ngủ rồi! Đặc biệt là ăn uống rất tốt.

Hoaidiephaphuong: Chúc mừng anh! Sao anh không xuống hồ bơi chung với các bạn?

Nhìn thấy các bạn của mình đang "bơi" và đùa nghịch dưới hồ. KDG lắc đầu thở dài...

KDG: tụi này nó khùng quá bác sĩ ơi! Hồ không có nước mà đứa thì vung tay bơi, đứa thì nhảy tưng tưng như đang ở trong nước vậy!

Hoaidiephaphuong: À thì ra vậy! Chúc mừng anh KDG, tôi và hội đồng bác sĩ trong bệnh viện quyết định trả anh về với xã hội nên mới mời anh lại đây để thông báo tin này cho anh biết.

Khi nghe tin, KDG bắt tay lần lượt từng bác sĩ và rất cảm động.

KDG: Cho tôi xin gởi lời cảm ơn đến quý bác sĩ đã ra sức điều trị cho tôi. Các bác sĩ đã giúp tôi lấy lại thăng bằng trong cuộc sống, cho tôi có cơ hội tiếp tục đóng góp sức mình cho xã hội! Một lần nữa xin cảm ơn quý bác sĩ!

Nói xong KDG từ biệt các bác sĩ và đi về phía các người bạn ở phía hồ nước.

Hoaidiephaphuong: này KDG, anh về thu xếp vật dụng cá nhân đi rồi từ biệt bạn bè sau cũng được mà!

KDG (ngoái đầu lại nói ): Bác sĩ cho phép tôi rủ mấy người bạn làm một cú santo xuống hồ để ăn mừng tôi được trở về nhà chứ?

Bác sĩ hoaidiephaphuong:......????????[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D]

Huynh KDG ơi - cái này là tự huynh Toyota nói á nha -
HP không có xúi ảnh mô [:D]

* Thôi anh Toyota ở đó đi
HP lấy camry dzọt chớ ở lại chỗ ni coi bộ khó tránh cảnh đạn lạc [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Trùi, nếu không phải HP kể cho Toyota nghe thì làm sao Toyota biết muh kể ra đây chớ ! [;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: KeDangGhet

Trùi, nếu không phải HP kể cho Toyota nghe thì làm sao Toyota biết muh kể ra đây chớ ! [;)]


Trùi [:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0