5 trả lời, 1.338 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.750
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Bùi Kim Anh
Cảm xúc đi qua
Em yêu anh bằng trái tim trẻ thơ
Ngoan ngoãn đến cùng ngơ ngác
Em yêu anh bằng trái tim người đàn bà tan nát
Mất mát nhiều dè dặt vuốt ve
Em tự minh thiêu đốt dưới hè
Tự tê tái khi thu se sắt
Và khi anh dời xa
Và khi anh không còn yêu anh nữa
Trái tim em vỡ oà
……………………………..
Bùi Kim Anh
Cho anh và cho em
Câu thơ em viết cho anh
Còn ba chữ nữa mới thành lời yêu
Phai sương nhạt nắng đã nhiều
Nắm tay vẫn lọt bóng chiều vào đêm
Câu thơ em viết cho em
Cởi ra xa xót vò thêm nát nhàu
Buôn tay qua nhịp cơ cầu
Tuột sầu nỗi nhớ một câu không vần
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.750
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Bùi Kim Anh
Bán không cho gió
Ta làm thơ để tặng mình
Có ai mang bán chữ tình đi chơi
Thắt lưng con cõn hỏi giời
của vui cho hết còn lời nào đây
Bắc thang lên chín tầng mây
Chọn bồng bềnh sắc để may áo dài
Tìm người người đã của ai
Áo dài đành cởi vắt vai mà về
Tìm người lối cỏ chân đê
Mệt thôi nằm xuống mà ê ẩm mình
Câu thơ gỡ rối linh binh
Bán không cho gió rập rình thổi đi
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.750
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Bùi Kim Anh
Dan díu
Ta chỉ có bạn là mình
Hằng đêm dan díu chuyện tình với nhau
Lời môi trao đã nát nhàu
Nuốt trong hơi thở một câu vụng về
Chỉ mình như buổi chiều quê
Cánh đồng thưa bóng cò về rặng tre
Lá đa phe phẩy gió hè
Ngả lòng mình với tay tre giấc nồng
Với mình phơi cả ước mong
Với mình tê mối bòng bong giãi bày
Trụi trần ẩn bóng đêm dày
Tỉnh say một tấm thân gày chỏng chơ
Chỉ mình trao chọn câu thơ
Bóc ra trắng nuột cơn mơ một mình
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.750
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Bùi Kim Anh
Em và Anh
Em và anh gần với nhau bởi những bất hạnh
Tai ương kéo đến suốt cuộc đời
Giá ta bỏ nhau lúc trẻ để nạn kiếp xé đôi
Những số mệnh bắt cùng gánh chịu
Phải trời hay người cứ đoạ đày
Cho một chút đổ đầy oan nghiệt
Và lịnh trình xui trời xếp đặt
Tính vòng năm đặt ác điểm dừng
Hạnh phúc ít oi lạc giữa nợ trần
Kiếp trước là ai vay mà phải trả
Kiếp trước phải ta gây tai hoạ
Xiết mãi vòng đời trầm luân
Sống bao năm để đến chốn cùng
Nạn kiếp hôm nay biết ngày oan giải
Phải tại người người giơ tay cởi
Phải tại trời trời giáng phúc sinh
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.750
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Bùi Kim Anh
đợi trăng
Biển ở mãi nơi xa
Sông đêm ngày mải mốt
Con thuyền không buộc chặt
Trôi theo dòng mênh mang
Mây cứ mãi lang thang
Gió một đời theo đuổi
Trăng trở giấc mơ màng
Chẳng bao giờ biết vội
Cái gần ở thật gần
Vơ một lòng tay chật
Giấc mơ ở xa nhất
Đêm thả màn đợi trăng
Bùi Kim Anh
nước mắt tuổi già
Mắt mẹ đã nhoà khi nhận tấm huân chương
Nỗi đau mất con nhúm đôi tay già cả
Mẹ lặng im
Vì sự đè nặng của chuỗi ngày vất vả
Hay chờ niềm tự hào thức dậy
sau những chịu đựng triền miên
Nước mắt một đời giờ đã cạn khô
Bao lần tiễn con
Mẹ chẳng biết ghi lên ngày tháng
Vắng con mẹ một mình lụi cụi
Chịu âm thầm cùng nước mắt thở than
Bùi Kim Anh
Chút nghĩa tình làng xóm cưu mang
Mẹ đón nhận như ơn sâu nghĩa nặng
Tiễn con đi
Mẹ chịu ngày mưa nắng
Bợt mái đầu
Còng cõi níu đôi vai
Mẹ còn gì cần đâu
Tuổi già và căn nhà vắng bóng con trai
Mẹ đặt lên bàn thờ tấm huân chương
Lẩy bẩy thắp nén nhang
cho người con liệt sĩ
Mẹ lặng im
Khép sự đơn côi
Che cơn lạnh mới về
Bùi Kim Anh
duyên xuân
Cho em trở lại bên anh
Nhẹ nhàng thôi gió len cành đẩy đưa
Cho em trở lại ngày xưa
Được anh yêu giữa giấc trưa ngọt ngào
Bây giờ chỉ nỗi ước ao
Để ve vuốt cứ cồn cào tấm thương
Bây giờ cách mấy đoạn đường
Mưa ngăn lối gió lạc phương ngại ngần
Biết là lại thêm mùa xuân
Biết là anh lại thêm lần nhớ em
Chợ hoa năm họp một phiên
Hai chúng mình chỉ có duyên đợi chờ
Bùi Kim Anh
cho mình
Tôi lặng im và xin đừng hỏi
Người quanh tôi đã nói quá nhiều
Những tiếng chạm nhau ắp cả một chiều
Tôi mải ngắm những làn môi biến dạng
Nghe trong thanh âm lẫn tiếng vô hồn
Thảng thốt oán hờn hay yêu thương
Tôi bận lấp khoảng không giả dối
Bứt khỏi đầu từng sợi còng queo
Trang ngày tính toan
Trang đêm thẫm màu
Tôi lặng im cho thơ thức dậy
Câu chữ vặn mình bứt khỏi cơn mê
Gió từ đâu man mát thổi về
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.750
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Thơ - Bùi Kim Anh
Gửi đá
Không lời
đá mãi cô liêu
mặc thơ ai khắc
mặc chiều sương rơi
cô liêu người
cô liêu tôi
phố đông để nắng oải hơi
bụi nồng
Thơ – Bùi Kim Anh
Ngẩn ngơ
Của tự nhiên cứ phơi bày
có cho ai mà khép lại
nó vung vẩy
giữa phố đông thông thênh một cõi
Trong khùng điên nó bị loại vì chưa biết vò xé thân hình
giữa thiên hạ nó ngu ngơ như lá
gió chừa ra không thổi
nắng chừa ra không soi
nó là ai ai là nó
mà không không có có
Của người ta vứt đi nó nhồi nhét cho mình
của người ta kiếm tìm nó thờ ơ chẳng biết
thiên hạ là gì
nó quên quên nhớ nhớ
đời lùng bùng
còn nó ngẩn ngơ
Sống giữa trời lo gì ướt mưa
quăng trên đất quật vào với đất
cần chi giả thật
cần chi buồn vui
nó nhung nhăng như cỏ giữa bãi đời
Thơ – Bùi Kim Anh
Cho một cuộc tình
Chỉ có năm ngày năm đêm
trăng lừa dối
sông lừa dối
chuối ưỡn mình
Chỉ có năm ngày năm đêm
cho một người biết mình là đàn bà
nguây nguẩy
đến tơ hơ cong cớn
biết yêu như đùa bỡn
quên những điều
không được quên
Chỉ có năm ngày năm đêm
cho một kẻ biết mình là đàn ông
biết dại rồ cơn thèm của xác thịt
cái bát cháo hành thành điển tích
tình yêu
đàn bà và bát cháo hành
để nhớ
những điều phải quên
Thơ – Bùi Kim Anh
Nhốt thời gian
Thời gian kéo tuổi tác trên đoạn trán nhăn nhúm
Nhuộm thời gian xì xịt mụn thâm
Thời gian xơ chẻ đứt cọng khô cằn
Chẳng cần đi tìm
Lặng lẽ thời gian quây ráp
Nực nội lạnh lùng xếp đặt
Tháng năm tươi héo bất ngờ
Không có ngày sinh để tặng hoa
Không có ngày mất để viếng hoa
Thời gian tự đến tự đi
Chẳng thể mời chào níu kéo
Thời gian ngự trị
Biến dạng trong tiềm thức
Nhanh chậm trong tâm thế
Hưũ ảnh vô hình
★
★
★
★
★
0