<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-21 18:08:02Ct.Ly>
Lương dân
Truyện ngắn của Nguyễn Minh Sơn
Ba! Đôi mắt ba vẫn mở mà không còn nhìn thấy gì nữa. Miệng ba muốn nói mà không nói được nữa rồi. Con ước sao ba cất lên một lời. Dù chỉ một lời thôi. Điều ấy giờ đây thật khó khăn quá. Vĩnh viễn... Mãi mãi... Ba đã bỏ con đi. Bỏ con đi giữa một chiều thu vàng rực rỡ.
Đã mang vào thư viện
Cảm ơn TBN nhé
Tình thân
Cảm ơn TBN nhé
Tình thân
