nợ cha mẹ một cuộc đời
nợ ấu thơ một nụ cười hồn nhiên
nợ đời nặng những ưu phiền
nợ trời một chút nắng xuyên qua hồn
nợ em thơ một cái hôn
nợ ông lão đứng bồn chồn, bơ vơ
nợ hồn tôi một vần thơ
nợ trong giấc ngủ giấc mơ màu hồng
nợ nhiều quá! trả nổi không?
(nợ)
__
làm thơ, viết văn là chủ yếu
trải hồn trên giấy liêu xiêu
xong! phô ra cho đời thấy,
để rồi nhận một chữ:
Điêu!
(ngẫu hứng)
__
tình yêu tôi tựa là sương
em là chiếc lá vương hương sương buồn,
tình yêu tôi - cánh chuồn chuồn
em là nhành trúc cô đơn giữa hồ
tình yêu hết, giọt lệ khô
em thành ám ảnh hư vô..vĩnh hằng!
(??)
__
Tôi không phải là một nhà thơ
mà chỉ là người tô màu cho nhận thức
đời u tối, huy hoàng hay rạo rực
đều do Tôi ý thức mà thành
Tôi có thể là một thằng ranh
mười sáu tuổi và điên điên, khùng khùng, dở dở
mà Tôi cũng có thể là một nhà thông thái...tầm cỡ quốc gia
nhưng dù Tôi là ai? là người hay là ma?
mục đích viết chẳng bao giờ thay đổi cả
gột rửa màn đêm, Nhận Thức chói loà!
(Tôi)
__
tôi vô hạn hay là tôi hữu hạn ?
chẳng là gì trong giới hạn nhân sinh
trong hồn tôi phảng phất sự vô hình
của sức mạnh cái Tôi cần giải thoát
phai thân mình lửng lơ thành khói nhạt
để khỏi thành kẻ khác với nhân gian
nào ai hiểu, nào ai vén bức màn ?
cho tôi nhập vào thế gian thường nhật ?
nỗi cô đơn lắng sâu thành uất hận
trái tim buồn kết nỗi nhớ không tên
cơn mưa qua để lại tiếng sấm rền
Tôi-ánh chớp rạch ngang trời chói lóa
tắt lịm ngay! sức mạnh tôi mỏng quá
chống làm sao với nhận thức mịt mù ?
nhân gian kia cũng chỉ một lũ mù
sao phân biệt đâu kẻ thù, đâu bạn ?
nhưng chịu đựng đâu phải là vô hạn ?
ai đặt ra giới hạn của niềm tin ?
cả cuộc đời tôi mãi chỉ kiếm tìm
một người bạn, đặt niềm tin tuyệt đối
nhưng chỉ thấy những tầm thường, giả dối
ai là người sẽ nối những trái tim ?
những sức mạnh cái Tôi cần giải thoát ?
...
xin đừng đặt cho tôi thêm giới hạn,
và trả lời hộ những kẻ như tôi :
Tôi vô hạn mà cũng Tôi-hữu hạn !
(vô hạn và hữu hạn)
__
những sinh linh chưa mở mắt
nhìn đời thiện, ác, vô vi
buồn, vui, nụ cười, nước mắt
những sinh linh chưa biết gì!
những sinh linh chưa mở mắt
không hắt bóng tối nhạt nhòa
lên trên bức tường Cuộc Sống
lạnh lùng những vết trầm kha
những sinh linh chưa mở mắt
khỏi vương vào nỗi ái tình
đau buồn, khổ đau, nước mắt
sầu thương, chia cắt, hy sinh
những sinh linh không mở mắt
dứt đời trước lúc khởi sinh
giữ mãi kiếp người nhỏ bé
sống rồi chẳng gọi - sinh linh!
(...)
___________
trên đường về,
tôi và bạn nhìn thấy
những người bán hàng rong
chạy trốn
công an !
công an, những đầy tớ của nhân dân?
mang trách nhiệm giữ thông thoáng cho lòng đường, hè phố
bằng cách cướp đi sự thông thoáng trong tâm thức của vô số
những kiếp người!
không, không ai nói các chú sai
không ai dám nói các chú sai
vì luật !
nhưng sự thật, các chú là công an
nhưng cũng là người
có cảm xúc, có nụ cười, và nước mắt...
nhưng chúng tắt ngay khi thấy bóng hàng rong
không, không ai nói là họ đúng hoàn toàn
hay họ được phép bán hàng nơi công cộng
vì luật !
nhưng các chú ơi, luật không phải là người
không có nụ cười của những gã công an ăn đút lót
càng không có nước mắt đọng trong những gánh hàng rong
không có cả sự ngóng trông của những đứa trẻ chờ mẹ về với đồng tiền nhàu nát
vì kiếp người giày xéo...
gương mặt họ méo đi vì lo sợ
gương mặt các chú rắn đanh khi chở những gánh hàng vừa mới tịch thu
còn khoảng không gian nào cho tình người trú chỗ ?
và những kiếp người hằn in khắc khổ...
và những con đường hằn in vết chân
trốn chạy khỏi điều đeo đẳng cả đời cho đến khi nhắm mắt
liệu có con đường tắt nào cho những kiếp hàng rong ???
(kiếp người _ tặng C.A của tôi )
__
tôi ước mình là con thuyền giấy
cứ xuôi dòng lặng lẽ trôi đi
và ước thế gian đừng nhìn thấy
đè nặng thuyền tôi những nghĩ suy
tôi ước mình là con sóng ấm
chở niềm tâm sự tận biển sâu
uốn nhẹ hồn tôi tôi suy ngẫm
ngẫm kỹ thành ra sóng bạc đầu
tôi ước mình là cơn gió thoảng
thổi tình yêu bay khắp thế gian
thổi tan không biết bao hào nhoáng
phô ra sự thật đến bàng hoàng !
tôi ước...à thôi không ước nữa
có ích gì đâu ước với mong?
mở mắt, nhẹ nhàng tôi mở cửa
ánh sáng tràn lên khắp cõi lòng !
(ước...)
___
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
thoáng ngỡ ngàng bởi phố quá vô tâm
đâu có phải yêu thương nhau là khổ ?
nhưng phố vẫn lạnh lùng, ta cũng phải lặng câm !
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
khắc khoải buồn trước khắc khổ sinh linh
quằn quại chết đớn đau trong lòng phố
tàn nhẫn vô bờ, phố vẫn đứng lặng thinh !
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
tự hỏi lòng nên sống nữa hay không ?
khi cuộc sống ngập chìm trong thống khổ
khi tình người như có cũng như không !
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
nghẹt thở giữa loài người lố nhố đua chen
nhưng phải sống vì cuộc đời vẫn đẹp
và để thổi tình cho phố, phải không em ?
(từ trong ngõ đi ra ngoài phố)
__________________________
con người ta hay lầm tưởng
những gì không thuộc về mình
để cho đến khi nó mất
buồn điên như đứa thần kinh !
con người cũng hay lầm tưởng
những gì vụt đến quá nhanh
là những gì chân thực nhất
ai ngờ nó rất mong manh !
con người lại hay lầm tưởng
rằng ta duy nhất trên đời
nhưng nào có ai biết được
loài người đều giống nhau thôi !
và...
con người luôn luôn lầm tưởng
rằng ta không lầm tưởng gì
cho nên nếu muốn sống thật
phải đắm chìm trong nỗi hoài nghi !
(lầm tưởng)
__
một buổi sáng
tôi nằm mơ thấy biển
biển lặng nhìn tôi ngắm biển hồi lâu
tôi ngây thơ như thuở mới ban đầu
một kiếp sống chưa vương mùi ly biệt
còn biển nhìn tôi - cái nhìn bất diệt
của ngàn năm nguyên thủy dồn về
sóng đánh vào từng đợt sóng lê thê
mang sức mạnh lời thề nguyền đeo đẳng
tôi giật mình, từng mạch máu nở căng
rồi vỡ bục, cả thân mình đẫm nóng
biển tràn lên cuốn sóng lại ra khơi
sót lại đây nơi bãi cát tôi ngồi
giọt nước mắt trong veo đầy uất hận !
(mơ điên điên)
nợ ấu thơ một nụ cười hồn nhiên
nợ đời nặng những ưu phiền
nợ trời một chút nắng xuyên qua hồn
nợ em thơ một cái hôn
nợ ông lão đứng bồn chồn, bơ vơ
nợ hồn tôi một vần thơ
nợ trong giấc ngủ giấc mơ màu hồng
nợ nhiều quá! trả nổi không?
(nợ)
__
làm thơ, viết văn là chủ yếu
trải hồn trên giấy liêu xiêu
xong! phô ra cho đời thấy,
để rồi nhận một chữ:
Điêu!
(ngẫu hứng)
__
tình yêu tôi tựa là sương
em là chiếc lá vương hương sương buồn,
tình yêu tôi - cánh chuồn chuồn
em là nhành trúc cô đơn giữa hồ
tình yêu hết, giọt lệ khô
em thành ám ảnh hư vô..vĩnh hằng!
(??)
__
Tôi không phải là một nhà thơ
mà chỉ là người tô màu cho nhận thức
đời u tối, huy hoàng hay rạo rực
đều do Tôi ý thức mà thành
Tôi có thể là một thằng ranh
mười sáu tuổi và điên điên, khùng khùng, dở dở
mà Tôi cũng có thể là một nhà thông thái...tầm cỡ quốc gia
nhưng dù Tôi là ai? là người hay là ma?
mục đích viết chẳng bao giờ thay đổi cả
gột rửa màn đêm, Nhận Thức chói loà!
(Tôi)
__
tôi vô hạn hay là tôi hữu hạn ?
chẳng là gì trong giới hạn nhân sinh
trong hồn tôi phảng phất sự vô hình
của sức mạnh cái Tôi cần giải thoát
phai thân mình lửng lơ thành khói nhạt
để khỏi thành kẻ khác với nhân gian
nào ai hiểu, nào ai vén bức màn ?
cho tôi nhập vào thế gian thường nhật ?
nỗi cô đơn lắng sâu thành uất hận
trái tim buồn kết nỗi nhớ không tên
cơn mưa qua để lại tiếng sấm rền
Tôi-ánh chớp rạch ngang trời chói lóa
tắt lịm ngay! sức mạnh tôi mỏng quá
chống làm sao với nhận thức mịt mù ?
nhân gian kia cũng chỉ một lũ mù
sao phân biệt đâu kẻ thù, đâu bạn ?
nhưng chịu đựng đâu phải là vô hạn ?
ai đặt ra giới hạn của niềm tin ?
cả cuộc đời tôi mãi chỉ kiếm tìm
một người bạn, đặt niềm tin tuyệt đối
nhưng chỉ thấy những tầm thường, giả dối
ai là người sẽ nối những trái tim ?
những sức mạnh cái Tôi cần giải thoát ?
...
xin đừng đặt cho tôi thêm giới hạn,
và trả lời hộ những kẻ như tôi :
Tôi vô hạn mà cũng Tôi-hữu hạn !
(vô hạn và hữu hạn)
__
những sinh linh chưa mở mắt
nhìn đời thiện, ác, vô vi
buồn, vui, nụ cười, nước mắt
những sinh linh chưa biết gì!
những sinh linh chưa mở mắt
không hắt bóng tối nhạt nhòa
lên trên bức tường Cuộc Sống
lạnh lùng những vết trầm kha
những sinh linh chưa mở mắt
khỏi vương vào nỗi ái tình
đau buồn, khổ đau, nước mắt
sầu thương, chia cắt, hy sinh
những sinh linh không mở mắt
dứt đời trước lúc khởi sinh
giữ mãi kiếp người nhỏ bé
sống rồi chẳng gọi - sinh linh!
(...)
___________
trên đường về,
tôi và bạn nhìn thấy
những người bán hàng rong
chạy trốn
công an !
công an, những đầy tớ của nhân dân?
mang trách nhiệm giữ thông thoáng cho lòng đường, hè phố
bằng cách cướp đi sự thông thoáng trong tâm thức của vô số
những kiếp người!
không, không ai nói các chú sai
không ai dám nói các chú sai
vì luật !
nhưng sự thật, các chú là công an
nhưng cũng là người
có cảm xúc, có nụ cười, và nước mắt...
nhưng chúng tắt ngay khi thấy bóng hàng rong
không, không ai nói là họ đúng hoàn toàn
hay họ được phép bán hàng nơi công cộng
vì luật !
nhưng các chú ơi, luật không phải là người
không có nụ cười của những gã công an ăn đút lót
càng không có nước mắt đọng trong những gánh hàng rong
không có cả sự ngóng trông của những đứa trẻ chờ mẹ về với đồng tiền nhàu nát
vì kiếp người giày xéo...
gương mặt họ méo đi vì lo sợ
gương mặt các chú rắn đanh khi chở những gánh hàng vừa mới tịch thu
còn khoảng không gian nào cho tình người trú chỗ ?
và những kiếp người hằn in khắc khổ...
và những con đường hằn in vết chân
trốn chạy khỏi điều đeo đẳng cả đời cho đến khi nhắm mắt
liệu có con đường tắt nào cho những kiếp hàng rong ???
(kiếp người _ tặng C.A của tôi )
__
tôi ước mình là con thuyền giấy
cứ xuôi dòng lặng lẽ trôi đi
và ước thế gian đừng nhìn thấy
đè nặng thuyền tôi những nghĩ suy
tôi ước mình là con sóng ấm
chở niềm tâm sự tận biển sâu
uốn nhẹ hồn tôi tôi suy ngẫm
ngẫm kỹ thành ra sóng bạc đầu
tôi ước mình là cơn gió thoảng
thổi tình yêu bay khắp thế gian
thổi tan không biết bao hào nhoáng
phô ra sự thật đến bàng hoàng !
tôi ước...à thôi không ước nữa
có ích gì đâu ước với mong?
mở mắt, nhẹ nhàng tôi mở cửa
ánh sáng tràn lên khắp cõi lòng !
(ước...)
___
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
thoáng ngỡ ngàng bởi phố quá vô tâm
đâu có phải yêu thương nhau là khổ ?
nhưng phố vẫn lạnh lùng, ta cũng phải lặng câm !
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
khắc khoải buồn trước khắc khổ sinh linh
quằn quại chết đớn đau trong lòng phố
tàn nhẫn vô bờ, phố vẫn đứng lặng thinh !
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
tự hỏi lòng nên sống nữa hay không ?
khi cuộc sống ngập chìm trong thống khổ
khi tình người như có cũng như không !
từ trong ngõ đi ra ngoài phố
nghẹt thở giữa loài người lố nhố đua chen
nhưng phải sống vì cuộc đời vẫn đẹp
và để thổi tình cho phố, phải không em ?
(từ trong ngõ đi ra ngoài phố)
__________________________
con người ta hay lầm tưởng
những gì không thuộc về mình
để cho đến khi nó mất
buồn điên như đứa thần kinh !
con người cũng hay lầm tưởng
những gì vụt đến quá nhanh
là những gì chân thực nhất
ai ngờ nó rất mong manh !
con người lại hay lầm tưởng
rằng ta duy nhất trên đời
nhưng nào có ai biết được
loài người đều giống nhau thôi !
và...
con người luôn luôn lầm tưởng
rằng ta không lầm tưởng gì
cho nên nếu muốn sống thật
phải đắm chìm trong nỗi hoài nghi !
(lầm tưởng)
__
một buổi sáng
tôi nằm mơ thấy biển
biển lặng nhìn tôi ngắm biển hồi lâu
tôi ngây thơ như thuở mới ban đầu
một kiếp sống chưa vương mùi ly biệt
còn biển nhìn tôi - cái nhìn bất diệt
của ngàn năm nguyên thủy dồn về
sóng đánh vào từng đợt sóng lê thê
mang sức mạnh lời thề nguyền đeo đẳng
tôi giật mình, từng mạch máu nở căng
rồi vỡ bục, cả thân mình đẫm nóng
biển tràn lên cuốn sóng lại ra khơi
sót lại đây nơi bãi cát tôi ngồi
giọt nước mắt trong veo đầy uất hận !
(mơ điên điên)
...everything is gone...











![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
