📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Một Khúc Sài Gòn.

0 trả lời, 843 lượt xem — Trang 1 / 1
Có đi đến cuối đời - ta chắc chẳng bao giờ gặp lại - những gương mặt thuở mười lăm mười bảy - những trạm tình đầu xa xăm - chưa kịp ngồi nóng chỗ - chuyến xe buýt ngày xưa - vừa lên đã xuống.

Có ngồi đến cuối đời - ta chắc chẳng bao giờ nhớ hết - những gương mặt thuở mười lăm mười bảy - chưa kịp ám khói vàng - trăng chưa kịp tròn - mây chưa kịp tan - lòng chưa kịp cạn.

Có tạ hết lỗi với trời - có tạ hết lỗi với người - có đắm vào thánh đường linh thiêng - có tu mạt kiếp giữa núi sâu - có làm phúc cứu vạn người cơ nhỡ - vẫn làm sao vớt nổi - những mảnh đời chìm khuất - cuối đất cùng trời.

Nhiều khi ta cần một lần quỳ sụp - để được nhìn cây cỏ gần hơn - bụi đất cận kề hơn - nỗi chết chạm vào ta rất thật - đủ để sống như điên mỗi khoảnh khắc con người - dựng thẳng ngày mai - dựng cả hôm qua.

Có dốc hết chén tình - nghiêng ngả suốt đêm nay - làm sao ta say như buổi hẹn đầu tiên giao thừa với người yêu mười lăm mười bảy - chân trên đầu sóng và tim đầu ngọn gió - cả thiên hà lắc lư như thuyền nan ra bể động - ôi - thuở mười lăm mười bảy đổ xô về.

Kín trong đầu ta cơ man là bóng ai - tóc rợp trời - xanh mắt ngọc - những tà áo bay hoài không ngơi nghỉ - suốt một đời ta.

Chuyến xe buýt cuối cùng ta đứng đợi - tối trời liệng mỏi cánh chim hoang - phố hun hút không người - đốm lửa lập loè đôi môi khô khốc - mùa xuân hay mùa hạ - đầu thu hay cuối đông - vẫn ăm ắp trong ta những mặt trời tươi đỏ - mười sáu tuổi quăng tim mình ra phố - chảy đămg từng vỉa hè dòng máu mình hôi hổi - nuôi mỗi vuông da trần gian mồ côi - bao nhiêu năm sau khuyết một khoé môi cười.

Có dập trán vạn triệu lần - ngàn muôn lần thương tích - trái tim ta hiến tế - có bao giờ hiển linh - không thứ cây trái nào sinh sôi từ mưu ma chước quỷ - dòng sống nào cuốn đi mầm bệnh hoạn - ta nằm dài thấy những mặt trời nóng chảy - trong đêm.

Bên này bờ sông là con đò vô vọng - không lẽ bên kia sông không có chiếc ghe nào mang tên tuyệt vọng - cứ ngồi lên gốc cây mà đợi - ở bên kia có một gã cùng đồ.

Những em gái mười lăm mười bảy của ta ơi - còn có mùa thu nào cho ta - xanh mơn mởn trên ngọn cây - những tàn cây sài gòn tung tẩy - áo trắng các em có còn vàng những giấc chiêm bao mịt mù khói thuốc - ngày hôm qua tràn xuống hôm nay - ta ngồi làm bụt trên đài sen - trô trố mắt.



Tác giả: VT
Lữ Hiệp Vô Danh. ((((Danh Hiệu:Kẻ Vô Tình))))
Đăng nhập để trả lời
0