📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Chuyện Cười

CƯỜI SƯU TẦM

34 trả lời, 1.318 lượt xem — Trang 2 / 2
Em không giận nó ?


Có anh chồng rất thương yêu vợ, nhưng tính tình lại cục cằn thô lỗ, việc gì trái ý là y như rằng mắng chửi, thậm chí đôi lần còn đánh cả vợ nữa.

Một hôm, ban ngày hai vợ chồng cáu gắt nhau rồi dẫn tới xô xát. Ban đêm, vợ giận nằm quay lưng lại với chồng. Anh chồng lúc này nguôi cơn giận và bắt đầu làm lành.

Ðầu tiên anh đưa chân gác lên hông vợ. Chị vợ hất chân xuống và nói:

- Không cho gác, chân này ban ngày đá người ta còn gác nỗi gì?

- Anh chồng bỏ chân xuống và lại tiếp tục làm lành bằng cách choàng ôm lấy lưng vợ. Chị vợ lại gỡ tay ra nói tiếp:

- Ứ cho ôm, tay này ban ngày định đánh người ta còn ôm iếc nỗi gì?

Anh chồng không ôm vợ nữa nhưng cố nằm sát và hôn vào cổ vợ. Anh lại bị vợ đẩy ra và nói:

- Ứ ừ! Không cho hôn đâu, cái mồm này ban ngày mắng người ta còn gì.

Anh chồng đành nằm im. Một lúc sau, chợt nghĩ ra rồi bật hỏi:

- Cái gì của anh ban ngày nó không đúng vào người em thì em không giận nó chứ gì?
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Chân Chính, Chân Phụ


Một anh bộ đội đóng quân ở làng quê và phải lòng yêu một cô gái người làng ấy. Vốn là lính - là người đàng hoàng, đứng đắn nên anh đến nhà người yêu bao giờ cũng chào hỏi gia đình, nếu có muốn đi chơi bao giờ cũng xin phép. Khổ một nỗi, ông già của người yêu rất kh ó tính, dẫu biết anh là người tốt nhưng ông vẫn xét nét, ngăn chặn.

Một bận, anh tới chơi, cô gái ở trong bếp, còn ông bố thì đang bực tức việc gì. Anh chào, ông già đáp "vâng". Anh ta lân la cưa cẩm:

- Dạ thưa bác, hôm nay bác có khoẻ không ạ?

- Cảm ơn! Sức khoẻ của tôi đang ở trong bếp kia kìa, anh vào đó mà hỏi.

Tưởng ông già đùa, anh lại nói tiếp:

- Dạ, thưa bác... cháu xin phép bác cho cháu đưa em sang đơn vị để xem văn nghệ có được không ạ?

- Không văn nghệ, văn gừng gì hết. Tôi còn lạ gì cái vở của các anh, lấy lý do này lý do kia. Ai biết anh đưa nó đi xem hay là anh đưa ra bụi ra bờ nào đó để nhỡ nó ễnh cái bụng lên thì chết tôi à...

Anh bộ đội nghe vậy thanh minh:

- Dạ, sao lại dám vậy ạ! Thưa bác, chúng cháu phải giữ cho nhau, vì cháu yêu một tình yêu chân chính chứ ạ.

Ông già cười và mỉa mai:

- Tôi biết anh là chân chính rồi, mà tôi có sợ cái chân chính của anh đâu. Tôi chỉ sợ cái chân phụ... của anh thôi. Cái chân chính thì anh giữ được, còn chân phụ... anh làm sao giữ nổi?
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Vợ Chồng Nhà Xuất Bản


Hai vợ chồng làm cùng ngành xuất bản sách. Ðêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện, từ chuyện yêu đương, gia đình, bè bạn, nghề nghiệp...

Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

Sách mới cho nên phải đắt tiền

Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

Hôm nay xuất bản lần đầu tiên

Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

Anh còn tái bản nhiều lần nữa

Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

Em để cho anh giữ bản quyền.
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Điện Báo Mật


Hai anh bạn rất thân nhau. Một lần có một anh phải đi công tác xa, bèn nhờ bạn của mình ở nhà để ý vợ giúp mình, nếu có gì thay lòng đổi dạ thì báo ngay cho biết. Anh ta vừa đi được một thời gian thì cô vợ ở nhà đã bắt bồ với người khác. Người bạn ở nhà biết chuyện muốn báo cho bạn mình, liền ra bưu điện đánh một bức điện báo "mật".

Anh ta nghĩ nát óc, chẳng lẽ nói là vợ nó ngoại tình thì bưu điện họ cười cho, mà cũng chưa chắc chắn quả tang rồi sau này mang vạ vào thân. Cuối cùng, anh ta liền đánh ngay bức điện mật báo là: "Ngoài này, giá áo thì lên, giá quần tụt xuống, giá chổi phất trần lên lên xuống xuống, ra ngay kẻo hỏng việc nhà".

Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Vào Đề


Thấy giáo vào lớp. Cả lớp im lặng. Thầy lẩy Kiều:

"Trăm năm trăm cõi người ta
Đời người chỉ có thở ra hít vào"

Học sinh cười. Thầy lại lẩy tiếp:

"Trăm năm trăm cõi người Lào
Đời người cũng phải hít vào thở ra"

Học sinh cười ầm lên. Thầy cao hứng lại lẩy thêm:

"Trăm năm trăm cõi người Nga
Suốt ngày cũng phải thở ra hít vào".

Học sinh lại cười vang. Thầy chỉ một học sinh hỏi: hít-thở-thở-hít là hiện tượng gì?

- Thưa thầy, dạ, là thở-hít-hít-thở ạ.

- Không phải! Hít-thở tức là thở cái gì. Thở hít không khí? Có phải lá phổi không nào? Phổi là bộ phận gì, là bộ phận thuộc hệ hô hấp của con người. Cá em giở sách ghi đầu bài: Hệ Hô Hấp.
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»