📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đoản Khúc Thơ Trần Quang Thiệu

10 trả lời, 1.861 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-06 00:13:42Viet duong nhan>
Đón giao thừa

Ta từng đi khắp sông cùng biển
Tết đến nào đâu có nhớ nhà
Rượu uống say mèm nên chẳng biết
Hỏi bạn bao giờ xuân mới qua
 
Bạn ta ngồi khóc như mưa gió
Không nhớ bây giờ  đang ở đâu
Mười năm gác núi sông cùng biển
Chẳng được gì hơn một mối sầu.
 
Áo trận chứ đâu nào áo mới
Sương gió nên mầu đã bạc phai
Tóc tai buồn rũ che vầng trán
Ta hát tình ca để nhớ người
 
Quê người ở chỗ mây và núi
Xuân có hoa đào với nắng tươi.
Lâu quá không về thăm phố nhỏ
Có nhớ thằng ta ở góc trời !

Trần Quang Thiệu
 
:: Bài thơ đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-07 20:16:31NgụyXưa>
Nhớ Đường Biển Xưa

Mắt xưa vương bóng sông hồ
Tóc xưa gió lộng bến bờ yêu thương
Mênh mông giấc mộng đêm trường
Hồn theo ngọn sóng về đường biển xưa

....
 
Trần Quang Thiệu
Đăng nhập để trả lời
0
Chào NX đến với VNTQ. Mến chúc NX vui vẻ thoải mái sinh hoạt nơi TQ này - Và hồn Thơ-Văn lai láng sáng tác mạnh.
Thân mến
VDN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Xin cám ơn chị Bảy. NX.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-13 18:58:38Viet duong nhan>
Về Trời
(Tiễn đưa N.V. Lộc)

Ngày anh mất
Cali mưa thật buồn
Bạn bè cúi đầu thương nhớ
Chị Lộc cố ngăn dòng nước mắt tuôn

Ngày anh mất
Mặt trời qua điểm xuân-phân
Mà thôi, quên đi bài thiên văn hàng hải cũ
Phù sinh, hơn 60 năm trần thế nợ nần.

Anh sẽ nhẹ như bông, trôi trên tầng mây trắng
Anh sẽ đi theo ánh sáng mặt trời
Ngân-hà cũng trong vòng tay với
Và bây giờ anh bắt đầu những ngày vui.

Này bạn Lộc, ‘Thôi đi hỉ’.
Con Nai Tơ ngơ ngác ở đời
Trên đó đã có Ðơn và Lang vừa tới
Chốn thiên đường các bạn hãy dong chơi.

Trần Quang Thiệu
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Vin Cành Gió
 
Thế là chim đã lià đàn
Hướng dương thôi nở, mây ngàn ngừng trôi
Thần tiên gọi bạn bên trời
Anh vin cành gió vào nơi địa đàng!
 
Trần Quang Thiệu
Đăng nhập để trả lời
0
Qui Ẩn
 
Phù sinh một kiếp luân hồi
Chạy quanh chạy quẩn một đời long đong.
Thôi về tô má em hồng
Gác thanh guơm cũ xếp chồng sách xưa.
 
Trần Quang Thiệu
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-13 18:53:58Viet duong nhan>
Em Đi Rồi
 
Một
 
Khi anh về hoa rơi trên lối cũ
Chim xa rừng và lá đã thay mầu
Mây cũng u-buồn bay đi viễn xứ
Và chúng mình thôi không còn có nhau
 

Hai
 
Thuyền xa bỏ bến Sông Cầu
Trong cơn gió lộng, xa nhau mịt  mù
Mùa sang trở giấc đêm thu
Mơ nghe em gọi tận từ miền xa.
Thấy em theo gió về nhà
Gót chân quất quít theo tà áo xưa.

Trần Quang Thiệu
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-02 20:49:39Viet duong nhan>
 
Gọi Đàn
 
Ðằng ấy nằm yên khép tuổi xanh
Tớ sầu lưu lạc, mộng không thành
Tháng Bảy nhớ về đây họp mặt
Tám mốt thằng đâu? Giờ điểm danh!
 
Có gặp ‘Cà Chua’? Thằng Bích đó!
Nhắn dùm là tớ đã đem hình
Lên chùa gửi gấm nghe kinh kệ
Cho hồn siêu thoát chốn u-minh.
 
Khi về nhớ rủ dăm ba đứa
Nghe chuyện ngày xưa để khóc cười
Tóc tớ bây giờ không xanh nữa
Chỉ còn một chút nhớ thương thôi.

Trần Quang Thiệu
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-02 20:51:47Viet duong nhan>
Nguồn: http://vinasoft.com

Mười Ngàn Dậm Xa
 
Anh cũng biết
Bé rất buồn
Vì mười ngàn dậm đường xa cách
Là mười ngàn nỗi nhớ thương
 
Anh cũng biết
không có anh cho em bờ vai
Lúc em buồn muốn khóc
Em sẽ buồn hơn, với tiếng thở dài
 
Anh cũng biết
Không có anh đón đưa em đi học
Em sẽ không nghiêng mái tóc,
Hé môi cười,
Dù cho một ngày có  vui.

Ban đêm em hãy nhìn trời sao lấp lánh
Mỗi ánh sao là một niềm thương.
Và có một ngôi sao rất sáng
Là sao của chúng mình
Nên anh không thể lạc đường.
 
Anh cũng có một niềm riêng
Dấu trong trái tim đỏ thẫm
Là dáng em dịu hiền
Suốt một đời, để anh nói nhỏ
Yêu em.
 
Suốt một đời, để anh nhắc nhở
Rất yêu em.
 
Trần Quang Thiệu
(Trích: Tình Thư Từ Những Nẻo Đường Việt-Nam)
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc Tình Đã Mất
 
 
Cánh hải âu cô đơn trong trời chiều nhạt nắng
Biển bình yên nhưng sóng vẫn dạt dào
Vì cuộc tình đã mất
Nên gió buồn xôn xao.
 
Con dốc trước nhà hàng cây nghiêng ngả
Lá vàng theo gió bay xa
Vì cuộc tình đã mất
Chỉ còn em với giọt nước mắt ngà.
 
Bầu trời đêm nay có muôn ngàn tinh tú
Nhưng thiếu ngôi sao của chúng mình
Vì cuộc tình đã mất
Nên ngàn sao cũng bớt lung linh.
 
Em ở phương trời xa đó.
Chắc rằng vẫn có lúc nhớ thương
Trở về trên chuyến xe chiều tan sở
Mang em đi trên mãi một con đường
 
Ở đây hoàng hôn chiều vẫn tím
Anh vẫn lang thang con dốc trên đồi
Nhớ về em như chưa từng bao giờ nhớ
Người đã xa người
Vì cuộc tình đã mất
Nên nỗi buồn không nguôi.
 
Trần Quang Thiệu
Đăng nhập để trả lời
0