📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

KHÚC BIỂN!

1 trả lời, 1.289 lượt xem — Trang 1 / 1
Vâng anh biết mênh mông là biển ca?
Vắng buồm quen cũng rục rã đơn côi
Đâu có nghĩa xa mặt cách lòng thôi
Nhưng đớn đau biển một đời quay quắt

Sao đắm say thả mình trên biển thẩm
Thì cũng tuân theo định luật tự nhiên
Đâu có thể tình tự nhau luân phiên
Chỉ đêm xuống mới được quyền gặp gỡ

Và cũng thế sóng dâng bờ tung vỡ
Bờ yếu mềm đâu giữ nổi sóng đâu
Sóng từng cơn nhung nhớ đến bạc đầu
Cũng chỉ được ghé thăm bờ thoáng lát

Em biết không muôn nghìn con sóng lạc
Đổ vào bờ ồ ạt lại ra khơi
Cứ miệt mài tìm bờ yêu nghìn đời
Có bao giờ nằm bên nhau vĩnh cữu

Vâng anh biết giữa vòng xoay mắc cưỡi
Bánh xe đời đưa người đến rồi đi
Những ước ao dẫu bình dị chắc gì
Sẽ tồn tại và tùng qui ý toại

Để mãi mãi biển mang hồn khắc khoải
Và nghìn sao le lói mõi mòn thương
t=17880

Nếu ko biết thế nào là đỗ vỡ
Thì làm sao thắm thía sự nguyên lành
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm buông xuống thuyền cập bờ yên nghỉ
Phút yên bình anh tâm sự cùng em
Rồi sáng sớm ánh bình minh réo gọi
Căng buồm lên và anh lại ra khơi
Ngày lại ngày lênh đênh trên sóng vỗ
Sóng dập vùi anh vẫn cứ tiến lên
Vì anh biết em vẫn chờ nơi bến đỗ
Ngóng anh về tôm cá ngập đầy khoang
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0