📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vui bước quân hành.

49 trả lời, 5.595 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 01:50:43Nguyên Thạch>

Vui bước quân hành.
 
Gởi Anh trọn khối tình thương.
Cho chàng trai lính chiến trường vững tâm.
 
Tình em hoà với trăng rằm.
Những khi đơn lẽ nguyệt cầm trao thơ.
 
Vầng trăng là của mộng mơ.
Trăng thu gợi nỗi đợi chờ chinh nhân.
 
Sa trường xa cả người thân.
Tự do Dân chủ toàn Dân ngóng chờ.
 
Tình riêng tình nước đôi bờ.
Góp tay quyết chí dựng cờ vinh quang.
 
Đường đi sông núi thác ngàn.
Mong Anh vững bước hiên ngang trí hùng.
 
Làm trai xứng mặt dũng trung.
Anh hào tôi luyện kiếm cung Anh tài.
 
Sá chi một tấm hình hài.
Ngại chi gian khó miệt mài gió sương.
 
Mong thanh bình đến quê hương.
Nở hoa chiến thắng rợp đường anh qua.
 
Rộn ràng nhịp bước quân ca.
Đoàn quân dũng sĩ nước nhà bình yên.
 
Yêu anh em dấu niềm riêng.
Ngày anh chiến thắng đoàn viên tình đầy.
 
Rộn ràng chung nhịp ngất ngây.
Cùng người chồng lính góp tay xây đời.
 
Bên anh thỏ thẻ muôn lời.
Rằng em hạnh phúc một đời yêu anh.
 
Nguyên Thạch
 
22/03/07.

r


 


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 02:02:48Nguyên Thạch>
Mõi mòn.
 
Mẹ tuôn ánh mắt trông ra.
Thằng con viễn xứ.
Hôm qua mới về.
Đường về.
Một dãi tái tê...
Đồng khô cọng rạ.
Đàn bê trơ sườn.
Rảo qua con suối bên đường.
Nhớ khi thơ dại.
Con thường tắm sông.
Sông nay.
Con đứng giữa dòng.
Nước đâu còn Nước.
Rêu phong trơ màu.
Qua khu phố nhỏ thưở nào.
Phố chung âm hưởng giọng Tàu trong phim.
Dừa khô.
Không một tiếng chim.
Bóng tà chưa khuất đã chìm bóng đêm.
 
Đón con.
Mẹ đứng trước thềm.
Dáng im như lúc êm đềm trong mơ.
Con đi mẹ ngóng con thơ.
Sức tàn mẹ gắng vật vờ đợi con.
Môi mẹ giờ chẳng còn son.
Mắt mờ má lõm trông con chín chiều.
Con đi.
Mẹ khóc thương nhiều.
Những khi sương gió tiêu điều gầy thân.
 
Mẹ đây.                                               
Con đứng thật gần.
Để mẹ ấp ủ vuốt lần đầu con.
Chiều nay sương phủ đỉnh non.
Mẹ khô nước mắt.
Chỉ còn sương rơi...
 
Đêm nay đứng giữa Đất Trời.
Mà sao thân mẹ bỗng rời tay con.
Mẹ cười gượng chút héo hon.
Ừ.
Thằng viễn xứ nay con mới về.
Mẹ mong con giữ lời thề.
Làm trai.
Vận Nước...
 
Mẹ quê viễn từ.
 
Nguyên Thạch.

r



[/align]19/03/07.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 02:03:50Nguyên Thạch>
[/align]


Hướng Về Cố Quốc.

( Thương gởi:LTCN.)


Hoàng hôn thắm lạnh.
Gió đông sang.
Đôi mắt đăm chiêu tận ngút ngàn.
Thái bình bên ấy mờ cố quốc.
Có đoàn chiến sĩ.
Vẫn hiên ngang.

Tuổi trẻ.
Niềm tin.
Giúp cho đời.
Những mong nhân bản khắp mọi nơi.
Sá gì một mảnh đời riêng lẽ.
Quyết tử đến cùng.
Phút tàn hơi.

Phòng giam.
Đơn chiếc có lạnh không?!
Tôi ước tặng em một đoá hồng.
Hoa tươi màu máu.
Truyền thêm máu.
Hâm nóng thân em vượt qua đông.

Sao nở vô tình.
Sống nhởn nhơ?.
Vận Nước nhục chung.
Lại thờ ơ.
Nước mất.
Nhà tan.
Dân nô lệ.
Ôi phận con tầm kiếp nhả tơ.

Nguyên Thạch.

23/03/07.


 


[/align]





[/align]




                   









[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 02:04:56Nguyên Thạch>


Em người con gái Việt nam.

( Thương mến gởi: LTCN )
 

Tôi thốt lời thơ.
Nơi đèn mờ phố vắng.
Nghĩ về em.
Với nỗi niềm muôn ngàn cay đắng.
Hỡi tấm thân gầy hình hài nhỏ bé.
Trầm uất cô đơn lặng lẽ.
Ở trại giam.
 
Hỡi em người con gái Việt Nam.
Hào hùng của giống nòi Trưng Triệu.
Cũng góc phố tôi gục đầu chợt hiểu.
Khối óc bàn tay này.
Chưa dịp góp phần cho Tổ Quốc điêu linh.
Người con gái Việt Nam ơi.
Trong tim em chứa triệu triệu hương tình.
Nào chỉ biết cho riêng mình êm ấm.
 
Thương em lắm.
Tình thương tim nồng ấm.
Xin gởi đến em một tấm lòng thành.
Nơi tôi viết không có mảnh trời xanh.
Và thơ mộng như những cặp uyên ương tha thiết.
Mà ở lòng mến phục.
Tôi gắng thốt những lời văn.
Của thôn dã vùng khô cằn sỏi đá.
Nơi không tiếng chim ca.
Rừng khô trụi lá.
Nơi bao cảnh đời nghiệt ngã tang thương.
Chốn lam lũ núi rừng rẫy nương khốn khổ...
 
Hôm nay nghe tin em.
Hồn tôi sụp đổ.
Trại giam tội tù.
Không là chổ em vươn.
Tạm chia ly.
Xin gởi chút mến thương.
Triệu người sẽ nối đường em tiến tới.
 
 
Nguyên Thạch.
08/03/07.

 
R
 





[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 02:05:44Nguyên Thạch>

Tiếng gọi non sông.


Tiếng non sông rực hồng lửa hận.
Áo chiến bào thế trận xông pha.
Rềnh vang nhạc khúc quân ca.
Quê hương réo gọi nước nhà lâm nguy.
 
Chí hùng anh sá chi gian khổ.
Hãy vùng lên bứng nhổ cùm gông.
Gái trai già trẻ một lòng.
Phá tan xiềng xích ách tròng ngoại bang.
 
Hận Bắc phương dọn đường Nam tiến.
Khinh lũ hèn chưa chiến đã dâng.
Nam Quan Bản Giốc Vịnh thân.
Cha ông từng đổ vô ngần máu xương.
 
Chọn con đường gian truân quyết tử.
Thề một lòng gìn giữ Quê Hương.
Đất trời xin rọi lòng thương.
Việt Nam một dãi biên cương vẹn toàn.
 
Tuổi thanh niên hăng say vùng vẫy.
Tổ Quốc cần ta hãy đứng lên.
Sá gì mũi đạn lằn tên.
Làm con dân phải đáp đền núi sông.
 
Chí hiên ngang màn chi thân xác.
Bọn cường  hào dẫm nát non sông.
Toàn dân vùng dậy chung lòng.
Dựng nên ngày hội Diên Hồng cờ bay.
 
Nguyên Thạch.
Tháng Tư 2007.



 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-16 03:32:44Nguyên Thạch>


Ai về.



Ai về Ải Bắc cho xin gởi.
Một mối tin yêu chút nổi lòng.
Cắm hộ mồ xưa hoa màu tím.
Khắc lên thành cổ nổi chờ trông.


Ai về Hà Nội gởi ước mong.
Ai gọi tim ai dục bước lòng.
Nước Hồ vẩn đục đau lòng Nước.
Lắng giúp cho đời mảng nước trong.


Ai về lối cũ Sài Gòn mưa.
Niềm đau nổi nhớ nói sao vừa.
Đêm khuya giá lạnh nơi hè phố.
Vuốt nhẹ dùm tôi những trẻ thơ.


Ai về đất Việt để dấn thân.
Cho tôi được gởi mối ân cần.
Sinh viên trí thức đời son trẻ.
Tự Do Dân Chủ sóng trào dâng.


Nguyên Thạch.
Mùa chiến đấu.



 


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-27 23:06:16Tiếc Thu>
Tặng anh!
Người anh hùng của biên cương súng lửa
Một thời vẫy vùng
Sống chết tựa hồng mao...

Anh ơi...chiến tranh qua rồi nhưng chẳng dịu nỗi đau
Những bà mẹ cô đơn đốt đèn thâu đêm ôn chuyện cũ
Người cha buốt mình khi trở trời lạnh lẽo
Đứa bé dại khờ trong chất độc màu da cam

Em vẫn nhớ về cái thuở xa xăm
Lịch sử vẫn chưa ghi nổi những anh hùng áo vải
ngã xuống bỏ quên đồng sâu, dầu máy
Lấy thân mình để đổi lấy tự do

Thôi anh!
Chiến tranh đã không còn là chuyện của riêng ai
Khi cành hoa không đủ dịu xoa giấc ngủ người nằm xuống
Kẻ ở lại nệm êm giấc ngủ muộn
Chẳng bao giờ hiểu được nghĩa hy sinh!

Xin chào anh Nguyên Thạch, hôm nay mới có dịp ra mắt cùng anh, chúc anh luôn vui vẻ!
Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ...
Đăng nhập để trả lời
0




Thu buồn.

Ngày ấy thu sang.
Bận nổi lòng.
Nhè nhẹ tình thu.
Ngỡ tuyết đông.
Hồn thu vàng võ.
Rơi từng cánh.
Trời thu tím thẩm.
Dãi nhớ mong.

Tôi gánh trăng thu.
Biếu tặng nàng.
Ấp ủ ánh thu.
Trĩu vai mang.
Tương tư gói trọn.
Tình thu vắng.
Rồi đi biền biệt.
Những thu sang...

Mỗi mùa lá úa.
Thu lại thu.
Nhung nhớ người xưa.
Biệt phương trời.
Không biết bây chừ.
Mùa thu đến.
Em còn thơ mộng!.
Khóc lá rơi.

Thoáng ấy mười năm.
Thu đã qua.
Tôi như lá úa.
Vắng xa nàng.
Thương quá người Em.
Chiều thu vắng.
Buồn lắm thu ơi.
Chuyện tình ta.

Em ở bên nhà.
Có nhớ tôi?.
Rừng xưa vẫn ấm.
Chổ ta ngồi.
Tìm hộ lá vàng.
Mùa thu trước.
Thơ yêu trên lá.
Có hồn tôi...


Nguyên Thạch.
 
********************************************
 
Như Tiếc Thu cảm nhận:Thu buồn nhưng Thu bao giờ cũng đẹp.***Chúc Tiếc Thu vui sáng tác.





[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Thạch

Thu buồn.

Ngày ấy thu sang.
Bận nổi lòng.
Nhè nhẹ tình thu.
Ngỡ tuyết đông.
Hồn thu vàng võ.
Rơi từng cánh.
Trời thu tím thẩm.
Dãi nhớ mong.

Tôi gánh trăng thu.
Biếu tặng nàng.
Ấp ủ ánh thu.
Trĩu vai mang.
Tương tư gói trọn.
Tình thu vắng.
Rồi đi biền biệt.
Những thu sang...

Mỗi mùa lá úa.
Thu lại thu.
Nhung nhớ người xưa.
Biệt phương trời.
Không biết bây chừ.
Mùa thu đến.
Em còn thơ mộng!.
Khóc lá rơi.

Thoáng ấy mười năm.
Thu đã qua.
Tôi như lá úa.
Vắng xa nàng.
Thương quá người Em.
Chiều thu vắng.
Buồn lắm thu ơi.
Chuyện tình ta.

Em ở bên nhà.
Có nhớ tôi?.
Rừng xưa vẫn ấm.
Chổ ta ngồi.
Tìm hộ lá vàng.
Mùa thu trước.
Thơ yêu trên lá.
Có hồn tôi...


Nguyên Thạch.
 
********************************************
 
Như Tiếc Thu cảm nhận:Thu buồn nhưng Thu bao giờ cũng đẹp.***Chúc Tiếc Thu vui sáng tác.






[/align]

Thu xót xa
Trường Phi Bảo
 
Thu này đã là...mấy đêm thu?
Người đi đôi ngã bặt dòng thư,
Con tim thổn thức, tình trăm mối.
Thu này đã là...mấy đêm thu?
 
Lầu cao lác đác lá vàng rơi
Tựa cửa tôi nghe tiếng thu cười
Lần theo dĩ vãng ngày thu trước
Đường xưa ngập xác pháo hồng tươi
 
Tôi nhớ rằng tôi gắng uống say
Cho đêm thu ấy chẳng mảy may
Mặc ai túy lúy men tình đắm
Có thế mà trinh tiết vụt bay
 
À, tôi nhớ rồi tối hôm kia
Trước buổi thu sang, giọt đầm đìa
Có người cũng ôm tôi khóc nức
Không đành tôi nói chuyện cách chia
 
À, tôi nhớ lại sáng hôm qua
Kể từ mấy chục thu xa nhà
Con chim lạc đàn bay buồn bã
Tôi lạc tình anh trước phong ba
 
Đời tôi nắng hạn, thiếu mùa mưa
Nên xuân tôi héo buổi giao mùa
Lòng tôi đông lạnh, thu tàn úa
Tôi ôm thu này, nhớ thu xưa
 
Thu này đã là...mấy đêm thu
Người đi còn nợ tiếng giã từ
Mang câu lưu luyến làm thi tứ
Người đi vạn kỷ xót xa thu.
 
2-4-2007
 
 
Bài thơ Thu buồn, của chú hay quá, không kìm lòng được, Bảo viết vu vơ. Chúc chú vui vẽ nha. "Thích đời lính nhưng chưa là lính, gặp chú rồi chợt yêu lính nhà binh"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-15 02:26:47Nguyên Thạch>
[/align]



Thu chết.
 
Bỗng chốc mười năm.
Thu thoáng đi.
Mười năm thu vắng nổi phân kỳ.
Mỗi mùa lá úa vàng kỷ niệm.
Gợi lòng đau quặn.
Thưở biệt ly.
 
Mười năm sờn vải áo chiến binh.
Mười năm ấp ủ một mối tình.
Mười năm khắc khoải lòng mong đợi.
Mười năm mòn mõi dấu chiến chinh.
 
Cứ thế đời tôi.
Vẫn phong ba.
Nâng chiéc lá rơi gọi quê nhà.
Nơi ấy thu về em còn nhớ?.
Thơ yêu góp lá ủ tình ta.
 
Thôi cứ nghĩ rằng em vẫn thương.
Người trai lính chiến mãi biên cương.
Áo sờn vai trận.
Tình chưa vá.
Che không đủ ấm nổi nhớ thương.
 
Những chuyến quân hành dưới chiều thu.
Hoang vu rừng đọng ẩm sương mù.
Gom đóm thu tàn rơi tơi tã.
Sưởi khối ân tình ấm biên khu.
 
Nếu biết rằng em đã quên tôi.
Đem cả hương thu.
Giết chết rồi.
Lòng thu tan tác.
Hồn vất vưỡng.
Ai oán muôn vàn kiếp đơn côi.
 
Nguyên Thạch.
Tháng tư 02/07.


R

 
*****************************
 
Cảm ơn Bảo đã cảm nhận "Thu buồn".
NT cũng mê những vần lục bát của Bảo lắm.
Nguyên Thạch ko lớn như Bảo tưởng đâu.
 
 







[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 01:57:46Nguyên Thạch>
Ru người...
             Ru ta.
 
Đêm nay trở gió.
Đông về.
Lòng anh trăm mối tứ bề ngổn ngan.
Dấu lòng.
Dạo khúc xuân sang.
Ru em.
Cho giấc mộng vàng vút cao.
Anh gom vũ trụ trăng sao.
Dìu em bay bổng ngọt ngào ngất ngây.
À ơi.
Em ngủ cho say.
Bướm hoa anh đắp cho dày mộng mơ.
Thế nhân đâu chỉ là thơ !.
Em đừng tỉnh giấc.
Lìa mơ vào đời.
Em yên mộng đẹp say rồi.
Đong đưa nhịp võng bồi hồi ru ta.
 
Ru ta.
Ngày tháng xót sa.
Chìm trong ngục tối sơn hà đau thương.
Cảnh đời.
Đầy rẫy nhiễu nhương.
Thôn quê oan trái phố phường đăm chiêu.
Ngóng trông.
Bánh vẽ mỹ miều.
Khung viên đại học tịch liêu nổi niềm.
Triệu người.
Chìm ngập lặng im.
Phượng tàn hoa úa lời chim oán sầu.
Tự do đâu?.
Tự do đâu?.
Đượm trong ánh mắt nét sầu xa xăm.
Gạo tiền cơm áo tháng năm.
Vờn trong ngục tối.
Hờn căm lọc lừa.
Dãi dầu sương gió nắng mưa.
Mong bình yên để cho vừa lòng ai.
Quê hương ơi.
Một ngày mai.
Hoa nhân bản nở tương lai tình người.
 
Ô hay em nở nụ cười.
Hình như trong mộng có trời tư do.
 
Nguyên Thạch.
Tháng Tư 2007.
 
 r



 


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-09 19:39:05Nguyên Thạch>
Nỗi Niềm
              Tháng Tư

Ngày tháng u buồn.
Thoáng qua đi.
Tháng Tư.
Gợi nhớ buổi phân kỳ.
Tháng Tư.
Tan tác hồn sông núi.
Tháng Tư.
Tang chứng của biệt ly.
Đăm chiêu đôi mắt vọng quê nhà.
Ba mươi hai năm.
Thoáng trôi qua.
Kẻ ở.
Tâm tư buồn vô vọng.
Người đi.
Mòn mõi ngóng phương xa.
Bài hát tháng Tư.
Trỗi nốt buồn.
Cung đàn ai oán nỗi sầu tuôn.
Tháng Tư.
Non nước đầy nghiệt ngã.
Cung đường gác thánh lạc tiếng chuông.
Bơ vơ lời cuốc gọi tìm nhau.
Cánh Bắc.
Cánh Nam.
Lạc phương nào.
Chia lìa đôi mảnh đời mất dấu.
Mờ trong ảo vọng người mất nhau.
 
Dạo ấy em tôi tuổi mười lăm.
Tuổi của tin yêu.
Tuổi trăng rằm.
Dấu trong vạt áo chùm thơ nhỏ.
Vụt tắt hồn nhiên.
Nét xa xăm.
Dang dở rồi em.
Tuổi học trò.
Vào đời giúp mẹ nặng gánh lo.
Chíu chít đàn em còn thơ dại.
Đành xếp vần thơ.
Xếp hẹn hò.
 
Rong rũi một lần tôi ghé thăm.
Em kể tôi nghe những tháng năm.
Dòng đời em trải bao gian khổ.
Bắt đầu từ dạo...
Tuổi mười lăm.
Thương xót tặng em.
 Một bài thơ.
Rồi thấy mắt em đượm lệ mờ.
Ba mươi năm chết.
Tình.
Thơ.
Cũ.
Nay bỗng hiện về tuổi mộng mơ.
Thơ mất trong em.
Thưở bảy lăm.
Còn nghĩa gì đâu áng trăng rằm.
Ba mươi năm hoá đời gỗ đá.
Giã biệt tình thơ.
Tuổi mười lăm.
 
Nguyên Thạch.
Tháng Tư 2007.
 
R
 
 
 
   
 
 






[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-09 02:09:28Viet duong nhan>


Nỗi buồn Tháng Tư.
 
 

Tháng tư đến sao nghe lòng dịu vợi.
Ba mươi năm
rồi .
Ta vẫn đ
ợi vẫn trông.
Tháng Tư tang thươ
ng dày xéo ngập cõi lòng.
Mong được phút đôi dòng lời tâm sự.
Đất nước ơi.
Bao nhiêu năm ai chế ngự
.
Ai giam cầm cả Dân tộc vì ai.
Ta thẹn lòng vùi ngủ chí làm trai.
Khi vận Nước là chuổi dài tôi tớ.

Tháng Tư hỡi.
Trong ta từng nổi nhớ.
Nỗi bàng hoàng...
Gục ngã áo chiến binh.
Dẫu biết rằng quê mẹ dứt
chiến chinh.
Gom một mối.
Điêu linh từ dạo ấy.

Tháng Tư hụt hẫn đau thương vô ngần đấy.
Vùi cuộc đời tận vực đ
áy trần ai.
Ngơ ngác tìm đâu lối thoát tươ
ng lai.
Và cứ
thế ngập chìm trong tủi nhục.
Ôi Đất nước bốn ngàn năm
Dân tộc.
Ải Nam quan chạy dọc tới Cà mau.
Tháng Tư ơi khối triệu ngươì nhói dậy nỗi đ
au.
Còn hay mất.
Niềm tự
hào nòi giống.
Thác Bản giốc.
Ải Nam quan bị cống.
Cho Băc triều đổi cuộc sống vinh thân.
Đớn đau thay nửa vùng vịnh Bắc phần.
Chẳng tiếc nuối cũng hiến dần cho tham vọng.
Hoàng sa ơi biển mênh mông trời
lộng.
Dãi biên thuỳ giấc mộng của ngày mai.
Trả lời sao cho thế hệ con cháu tươ
ng lai.
Trường sa dần mất trãi dài theo năm
 tháng.
Ai phản Quốc ?.
Ai gục đ
ầu qui Hán?.
Cõi trần ai ai tán tận lươ
ng tâm.
Trễ lắm rồi ta ướm vạn nỗi hờn căm.

Làm con sóng ầm ầm cơn sóng dậy.
 
Nguyên Thạch.
Tháng Tư 2007.
 
R

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 02:00:03Nguyên Thạch>
Ánh thu buồn.
 
Ngày ấy thu buồn thưở bảy lăm.
Dáng thu vàng võ ánh trăng rằm.
Sao mai lơ lững hừng đông ảo.
Chợt thấy buồn tênh những tháng năm.
 
Nhớ người yêu dấu thưở thu nào.
Ngời sáng trời thu ngập rừng sao.
Ấp ủ nụ hồng hương tình đậm.
Đẹp mối duyên đầu cuộc tình trao.
 
Năm tháng nhớ người thu lại thu.
Người đi miên viễn biệt xa mù.
Tương tư khắc khoải niềm thu vắng.
Nghìn lá vàng rơi tiếc nhớ thu.
 
Thắm thoát xa người ba mấy thu.
Ngừng trôi con Nước đọng ao tù.
Cỏ úa bên đồi hoa thôi nở.
Thương tiếc dòng đời luống tàn thu.
 
Nguyên Thạch.
 
  R
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Gặp  nhau  đây , ở  xứ  người.
Có  vui - cũng  nửa  nụ  cười  mà  thôi.
Nửa  nụ  còn  lại , giúp  tôi.
Gửi  về  nơi  đó...xa  xôi  quê  nhà...
 
hân  hạnh  được  làm  quen  với  NT.
 
*Hồng Sang*
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang

Gặp  nhau  đây , ở  xứ  người.
Có  vui - cũng  nửa  nụ  cười  mà  thôi.
Nửa  nụ  còn  lại , giúp  tôi.
Gửi  về  nơi  đó...xa  xôi  quê  nhà...
________________________________
 
Quê nhà oan nghiệt xót sa.
Nửa nụ em gởi cho ta đem về.
Chờ khi đời thoát cơn mê.
Cộng ta nửa nụ vân vê trao đời.
 
Nguyên Thạch.

 
*Hồng Sang*

 
 
*Cảm ơn Hồng Sang đã sang nhà góp một nửa,
một nửa còn lại,NT sẽ có nụ tròn.Rất hân hạnh
làm quen với HS và trân trọng một nửa ấy.
Chúc vui sáng tác.
Đăng nhập để trả lời
0
Rượu  ơi ! ta  với  rượu  cười.
Chung  vai  bước  mỏi  mảnh  đời  lãng  du.
Trời  Hè  mà  ngỡ  vào  Thu.
À  ơi !  văng  vẳng  lời  ru  ngậm  ngùi...
 
Hồng Sang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-09 19:40:07Nguyên Thạch>
Người ơi.
Hãy trọn cuộc vui.
Mai ta soải cánh.
Hồn suôi thác ngàn.
Dẫu trầm luân.
Bể thế gian!.
Trong ta vẫn cất dòn tan nụ cười...

Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-11 01:31:55Viet duong nhan>
Tròn nụ hoa xuân.
 
Gặp  nhau  đây , ở  xứ  người.
Có  vui - cũng  nửa  nụ  cười  mà  thôi.
Nửa  nụ  còn  lại , giúp  tôi. 
Gửi  về nơi đó... xa xôi quê nhà.

 
Quê nhà oan nghiệt xót sa.
Nửa nụ em gởi cho ta đem về.
Chờ khi đời thoát cơn mê.
Cộng ta nửa nụ vân vê trao đời.

 
Rượu  ơi ! ta  với  rượu  cười.
Chung  vai  bước  mỏi  mảnh  đời  lãng  du.
Trời  Hè  mà  ngỡ  vào  Thu.
À  ơi ! văng vẳng lời ru ngậm ngùi...

 
Đây người hãy trọn cuộc vui.
Mai sau soải cánh hồn suôi thác ngàn.
Dẫu trầm luân... bể thế gian!.
Trong ta vẫn cất dòn tan nụ cười...


Hồng Sang - Nguyên Thạch
          Tháng sáu 07.
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-13 22:10:26hongsang>
Trích đoạn: Nguyên Thạch

Ánh thu buồn.
 
Ngày ấy thu buồn thưở bảy lăm.
Dáng thu vàng võ ánh trăng rằm.
Sao mai lơ lững hừng đông ảo.
Chợt thấy buồn tênh những tháng năm.
 
Nhớ người yêu dấu thưở thu nào.
Ngời sáng trời thu ngập rừng sao.
Ấp ủ nụ hồng hương tình đậm.
Đẹp mối duyên đầu cuộc tình trao.
 
Năm tháng nhớ người thu lại thu.
Người đi miên viễn biệt xa mù.
Tương tư khắc khoải niềm thu vắng.
Nghìn lá vàng rơi tiếc nhớ thu.
 
Thắm thoát xa người ba mấy thu.
Ngừng trôi con Nước đọng ao tù.
Cỏ úa bên đồi hoa thôi nở.
Thương tiếc dòng đời luống tàn thu.
 
Nguyên Thạch.
 
Chiều  nay  Lính  trận  về  thôn  Phước.
Nhưng  vắng  đâu  người  tôi  mến  thương.
Chia  tay  lần  đó  là  ly  biệt.
Ai  hiểu  giùm  tôi ...nỗi  đoạn  trường...
 
Ước  hẹn  hôm  nào  anh  có  nhớ ?
"Anh  đi  mạnh  giỏi  đến  khi  về "
"Em  nguyền  chờ  đợi  ngày  tao  ngộ"
Với  chiếc  hôn  dài...tim  tái  tê...
 
Bao  năm  vẫn  lặng  lẽ  trôi  qua.
Anh  đi  chinh  chiến  xa  quá  xa.
Đêm  đêm  nhìn  hỏa  châu  soi  sáng.
Thương  quá...người  trai  giử  quê  nhà...
 
Có  người  con  gái  đứng  bên  sông.
Thẻ  Bài  đọc  mãi  cũng  thuộc  lòng.
Tên - Họ - số  quân  và  loại  máu.
Của  người  Lính  trẻ  giử  non  sông...
 
Buổi  tối  hôm  nao  buồn  giã  biệt.
Bầu  trời  lấp  lánh  vạn  vì  sao.
Anh  ngước  nhìn  sao  trời  cầu  nguyện.
Thanh  bình  mau  đến...ta  bên  nhau...
 
Băng  trắng  thập  hồng  tròn  nguyện  ước.
Dâng  trọn  hồn  này  cho  núi  sông.
Mai  sau  có  chết  cho  đất  nước.
Danh  này  thôn  nữ  của  Phước  Long...
 
Trót  làm  con  gái  trong  thời  chiến.
Quyết  lòng  nối  bước  Triệu - Trưng  Vương.
Xoa  dịu  cuộc  đời  bằng  tất  cả.
Bằng  âu  lo  đó...với  tình  thương...
 
Hồng Sang

 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-18 13:37:47Viet duong nhan>
Quê Hương nghiệt ngã tháng năm.


Tháng Tư.
Mòn mỏi xanh xao.
Ai đem nhốt Nước chìm vào tang thương.
Người đi.
Người nhớ.
Vấn vươn.
Bỏ cây cột điện bên đường buồn hiu.
Tháng Năm.
Tần tảo chợ chiều.
Gạo hàng quốc cấm.
Hẩm hiu bo mì.
Tháng Sáu.
Trăng ngập sầu bi.
Giao mùa thu đến hè thì chậm qua.
Mùa thu.
 Lê bước không nhà.
Nhìn màu cờ đỏ.
Sơn hà lệ ngâu.
Đoàn quân chiến thắng tim đau.
Vô đây mới ngỡ sang giàu miền Nam.
Tháng Tám.
Còn chút gió nam.
Chong thuyền vượt biển đi tìm Tự do.
Tháng Mười.
 Sóng lớn gió to.
Đâu bằng quê mẹ nỗi lo hãi hùng.
Người đi kẻ ở nhớ nhung.
Nuối lòng nhìn lại chập chùng Quê hương.
Một lòng hận.
Một niềm thương.
Từ nay chia cách phố phường thân yêu.
Mười một.
Mưa đổ thật nhiều.
Mười hai.
Nhớ Tết khóc chiều tha hương.
 
Tháng nào.
Cũng gợi niềm thương.
Đầy mười hai tháng nhiễu nhương quê nhà.
Quê nhà giờ đã quá xa.
Khuất trong cánh nhạn xót xa u buồn.
Tình nhà.
Nợ Nước.
Chưa vuông.
Âm vang thánh thót tiếng chuông gọi lòng.
Ai chờ.
Ai đợi.
Ai trông.
Tự do đâu phải cho không mà chờ.
Góp tay chung một bóng cờ.
Chung nhau xây dựng giấc mơ.
Khải hoàn.
 
Nguyên Thạch.
Mùa chiến đấu.
 
R
 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Thạch

Quê Hương nghiệt ngã tháng năm.


Tháng Tư.
Mòn mỏi xanh xao.
Ai đem nhốt Nước chìm vào tang thương.
Người đi.
Người nhớ.
Vấn vươn.
Bỏ cây cột điện bên đường buồn hiu.
Tháng Năm.
Tần tảo chợ chiều.
Gạo hàng quốc cấm.
Hẩm hiu bo mì.
Tháng Sáu.
Trăng ngập sầu bi.
Giao mùa thu đến hè thì chậm qua.
Mùa thu.
 Lê bước không nhà.
Nhìn màu cờ đỏ.
Sơn hà lệ ngâu.
Đoàn quân chiến thắng tim đau.
Vô đây mới ngỡ sang giàu miền Nam.
Tháng Tám.
Còn chút gió nam.
Chong thuyền vượt biển đi tìm Tự do.
Tháng Mười.
 Sóng lớn gió to.
Đâu bằng quê mẹ nỗi lo hãi hùng.
Người đi kẻ ở nhớ nhung.
Nuối lòng nhìn lại chập chùng Quê hương.
Một lòng hận.
Một niềm thương.
Từ nay chia cách phố phường thân yêu.
Mười một.
Mưa đổ thật nhiều.
Mười hai.
Nhớ Tết khóc chiều tha hương.
 
Tháng nào.
Cũng gợi niềm thương.
Đầy mười hai tháng nhiễu nhương quê nhà.
Quê nhà giờ đã quá xa.
Khuất trong cánh nhạn xót xa u buồn.
Tình nhà.
Nợ Nước.
Chưa vuông.
Âm vang thánh thót tiếng chuông gọi lòng.
Ai chờ.
Ai đợi.
Ai trông.
Tự do đâu phải cho không mà chờ.
Góp tay chung một bóng cờ.
Chung nhau xây dựng giấc mơ.
Khải hoàn.
 
Nguyên Thạch.
Mùa chiến đấu.
 
Mậu  Thân  sáu  tám  tết  xa  xưa.
Đau  thương  biết  mấy  nói  sao  vừa.
Cửa  nát , nhà  tan , người  ngã  gục.
Toàn  dân  nước  Việt...khóc  như  mưa...
 
Mùa  hè  đỏ  lửa  năm  bảy  hai.
Lại  thêm  lần  nữa  vướng  chông  gai.
Máu  đổ  thây  người  phơi  lớp  lớp.
Dân  tộc  Việt  Nam...lắm  đọa  đày...
 
Rồi  đến  mùa  Xuân  năm  bảy  lăm.
Xuân  đến  mà  sao  lòng  lạnh  căm.
Giặc  lại  tràn  về  trên  khắp  chốn.
Người  Dân  nước  Việt...khóc  âm  thầm...
 
Bỏ  nhà , bỏ  cửa  tay  dắt  nhau.
Chạy  đi  mà  không  biết  về  đâu ?
Giữa  đường  gục  chết  nằm  phơi  xác.
Ba  mươi  tháng  tư...nỗi  thảm  sầu...
 
Người  đi , người  chết  giữa  Biển  khơi.
Người  ở , xiềng  gông  xích  lại  rồi.
Mười  năm  tăm  tối  ngồi  trong  ngục.
Vợ  trẻ , con  thơ...luống  ngậm  ngùi...
 
Hồng Sang

 
 
 
 

 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Thạch

Quê Hương nghiệt ngã tháng năm.


Tháng Tư.
Mòn mỏi xanh xao.
Ai đem nhốt Nước chìm vào tang thương.
Người đi.
Người nhớ.
Vấn vươn.
Bỏ cây cột điện bên đường buồn hiu.
Tháng Năm.
Tần tảo chợ chiều.
Gạo hàng quốc cấm.
Hẩm hiu bo mì.
Tháng Sáu.
Trăng ngập sầu bi.
Giao mùa thu đến hè thì chậm qua.
Mùa thu.
 Lê bước không nhà.
Nhìn màu cờ đỏ.
Sơn hà lệ ngâu.
Đoàn quân chiến thắng tim đau.
Vô đây mới ngỡ sang giàu miền Nam.
Tháng Tám.
Còn chút gió nam.
Chong thuyền vượt biển đi tìm Tự do.
Tháng Mười.
 Sóng lớn gió to.
Đâu bằng quê mẹ nỗi lo hãi hùng.
Người đi kẻ ở nhớ nhung.
Nuối lòng nhìn lại chập chùng Quê hương.
Một lòng hận.
Một niềm thương.
Từ nay chia cách phố phường thân yêu.
Mười một.
Mưa đổ thật nhiều.
Mười hai.
Nhớ Tết khóc chiều tha hương.
 
Tháng nào.
Cũng gợi niềm thương.
Đầy mười hai tháng nhiễu nhương quê nhà.
Quê nhà giờ đã quá xa.
Khuất trong cánh nhạn xót xa u buồn.
Tình nhà.
Nợ Nước.
Chưa vuông.
Âm vang thánh thót tiếng chuông gọi lòng.
Ai chờ.
Ai đợi.
Ai trông.
Tự do đâu phải cho không mà chờ.
Góp tay chung một bóng cờ.
Chung nhau xây dựng giấc mơ.
Khải hoàn.
 
Nguyên Thạch.
Mùa chiến đấu.
 
R
 
Dặm  ngàn  mù  mịt  khói  sương.
Đêm  đêm  gối  mộng  tình  vương  vấn  sầu.
Giờ  này  anh  ở  nơi  đâu?
Sao  khuya  vội  tắt  giữa  bầu  mênh  mông.
 
Đêm  thương  ngày  nhớ  ngóng  trông.
Tim  rơi  nước  mắt  long  dòng  con  tim.
Tâm  tư  dằn  dặt  từng  đêm.
Dấu  mòn  bước  mỏi  tìm  bên  Tây  Lầu.
 
Thơ  Anh...ngọn  nến  xuyên  sâu.
Đâm  xuyên  qua  trái  tim  đau  một  người.
Lời  buồn  rót  mãi  khôn  nguôi.
Dâng  tràn  nhung  nhớ  cảnh  đời  đêm  đen...
 
Hồng Sang

 
 
 

 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 22:46:26Viet duong nhan>
Nỗi Lòng Chinh Phụ.
          ( Gởi HS)


Em ơi.
Ở lại nuôi con.
Dầm sương dãi nắng héo hon thân gầy.
Anh đi.
Khuất nẻo chân mây.
Nước non nợ trả.
Sum vầy hẹn sau.
Mưa rơi...
Lất phất niềm đau.
Dây trầu uốn lượn thân cau chung tình.
 
Anh đi.
Em ở một mình
Vui cùng đàn trẻ xẻ tình với cha.
Cha con trọn nghĩa Nước Nhà.
Làm trai nợ Nước Sơn hà góp tay.
 
Thương em.
Cô lẽ đong đầy.
Mảnh đời oan nghiệt.
Dạn dầy gió sương.
Đào tơ.
Liễu yếu.
Bụi đường.
Lạc thân giữa chốn phố phường đông vui.
Chợ đời đông đảo bao nhiêu.
Hồn em tràn ngập cô liêu đơn phòng.
Nỗi đau tơi tã...
Nhớ chồng.
Đêm đêm hiện hữu tình hồng xa xưa.
Hồn ai.
Vất vưỡn sông tương.
Hồn ai tìm dấu phố phường năm xưa.
Rức ray nỗi nhớ sao vừa.
Đan tay hoà nhịp bóng dừa hương cau.
 
Gót đời anh nỡ.
Bước mau.
Để em lầm lũi chao đao bước sầu.
Nâng niu mãi mối duyên đầu.
Nguyện anh.
Ban chút nhiệm mầu thời gian.
Đời này ngắn hợp dài tan.
Đợi em.
Chung bước suối vàng.
Thiên thu.

Nguyên Thạch.
   2007.

R


 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Thạch

Nỗi Lòng Chinh Phụ.
          ( Gởi HS)


Em ơi.
Ở lại nuôi con.
Dầm sương dãi nắng héo hon thân gầy.
Anh đi.
Khuất nẻo chân mây.
Nước non nợ trả.
Sum vầy hẹn sau.
Mưa rơi...
Lất phất niềm đau.
Dây trầu uốn lượn thân cau chung tình.
 
Anh đi.
Em ở một mình
Vui cùng đàn trẻ xẻ tình với cha.
Cha con trọn nghĩa Nước Nhà.
Làm trai nợ Nước Sơn hà góp tay.
 
Thương em.
Cô lẽ đong đầy.
Mảnh đời oan nghiệt.
Dạn dầy gió sương.
Đào tơ.
Liễu yếu.
Bụi đường.
Lạc thân giữa chốn phố phường đông vui.
Chợ đời đông đảo bao nhiêu.
Hồn em tràn ngập cô liêu đơn phòng.
Nỗi đau tơi tã...
Nhớ chồng.
Đêm đêm hiện hữu tình hồng xa xưa.
Hồn ai.
Vất vưỡn sông tương.
Hồn ai tìm dấu phố phường năm xưa.
Rức ray nỗi nhớ sao vừa.
Đan tay hoà nhịp bóng dừa hương cau.
 
Gót đời anh nỡ.
Bước mau.
Để em lầm lũi chao đao bước sầu.
Nâng niu mãi mối duyên đầu.
Nguyện anh.
Ban chút nhiệm mầu thời gian.
Đời này ngắn hợp dài tan.
Đợi em.
Chung bước suối vàng.
Thiên thu.

Nguyên Thạch.
  2007.

R


 
Nghẹn Ngào
 
Đừng  hẹn  chi  nhau  ở  kiếp  sau.
Sợ  quá  đi  anh , nắng  nhạt  mầu.
Đừng  để  thơ  em  lời  ru  hận.
Thầm  khóc  một  người  xót  xa  đau.
 
Nếu  như  ta  cứ  mãi  xa  nhau.
Thơ  em  sẽ  chép  vạn  chương  sầu.
Hồn  thơ  không  còn  ru  anh  nữa.
Em  giấu  trong  lòng  một  nỗi  đau.
 
Đừng  nhắc  chuyện  xưa...thêm  nghẹn  ngào.
Trời  ơi !  chẳng  biết  nói  làm  sao.
Nghe  chừng  mưa  bão  trong  tim  lạnh.
Ai  có  thấu  chăng...lệ  cứ  trào...
 
Hồng Sang
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-29 19:02:42Viet duong nhan>



Nỗi lòng chinh phụ 2.
        ( Gởi HS )
 
 
Đỉnh gió hú.
Chiều xưa mưa tầm tã.
Thầm tiễn người phút từ giã ra đi.
Xác thân anh gói ấm bởi Quốc kỳ.
Tròn nợ Nước.
Là xong anh đã trả.

Đỉnh gió hú .
Đêm xưa mưa lã chã.
Người tiễn người từ giã ra đi.
Riêng một người ngất lịm.
Buổi biệt ly.
Hồn điên dại.
Lúc phân kỳ vĩnh biệt.
 

Đỉnh gió hú.
Đêm xưa ai nào biết.
Quả phụ âm thầm đầu chít khăn tang.
Người ra đi.
Hay còn đó.
Ng ngàng.
ời hoang dại trộn hai hàng đẫm lệ.
Bãi tha ma đêm xưa trăng lưởi liềm tàn trễ.
Nàng lầm bầm như chuyện kể.
Ai nghe.
Loài côn trùng nỉ non pha tiếng hoảng chim le.
Nhạc đưa tiễn .
Chuyến xe đời lần cuối.
 
Đêm ma quái.
Ánh trăng tà đỉnh núi.
Người cấu cào múi đất hãy còn tươi.
Anh yêu ơi .
Anh yêu ơi...
 
Trăng mờ dần mây vất vưỡn bóng ma trơi.
Sương ấp ủ một bóng đời sầu não.
Tấm thân gầy.
Lê gót chân thiểu não.
Đi về đâu.
Đời hoang ảo.
Biết về đâu.
 
Huyệt sâu ôm đất.
Gục mái đầu.
Nức nở hơi tàn hụt hẫn chỉ một câu.
Anh ở đâu anh ở đâu.
Xin hãy tr về mau.
 
Người chinh phụ ươm nỗi đau từ dạo ấy...

Nguyên Thạch.
     2007.
R

 



Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Trích đoạn: Nguyên Thạch

Nỗi Lòng Chinh Phụ.
          ( Gởi HS)


Em ơi.
Ở lại nuôi con.
Dầm sương dãi nắng héo hon thân gầy.
Anh đi.
Khuất nẻo chân mây.
Nước non nợ trả.
Sum vầy hẹn sau.
Mưa rơi...
Lất phất niềm đau.
Dây trầu uốn lượn thân cau chung tình.
 
Anh đi.
Em ở một mình
Vui cùng đàn trẻ xẻ tình với cha.
Cha con trọn nghĩa Nước Nhà.
Làm trai nợ Nước Sơn hà góp tay.
 
Thương em.
Cô lẽ đong đầy.
Mảnh đời oan nghiệt.
Dạn dầy gió sương.
Đào tơ.
Liễu yếu.
Bụi đường.
Lạc thân giữa chốn phố phường đông vui.
Chợ đời đông đảo bao nhiêu.
Hồn em tràn ngập cô liêu đơn phòng.
Nỗi đau tơi tã...
Nhớ chồng.
Đêm đêm hiện hữu tình hồng xa xưa.
Hồn ai.
Vất vưỡn sông tương.
Hồn ai tìm dấu phố phường năm xưa.
Rức ray nỗi nhớ sao vừa.
Đan tay hoà nhịp bóng dừa hương cau.
 
Gót đời anh nỡ.
Bước mau.
Để em lầm lũi chao đao bước sầu.
Nâng niu mãi mối duyên đầu.
Nguyện anh.
Ban chút nhiệm mầu thời gian.
Đời này ngắn hợp dài tan.
Đợi em.
Chung bước suối vàng.
Thiên thu.

Nguyên Thạch.
  2007.

R


 

 
Nếu bài thơ trên là một lời nhắn nhủ hay ứơc hẹn, thì xin chủ nhân và ngừơi nhận bai thơ trên bỏ lỗi cho sự chen ngang vô tình không hữu ý của Bảo. Chúc tình thơ hai bạn mãi thắm màu tươi sắc
 
Lời Ru Thiếu Phụ
Trường Phi Bảo
 
Cha còn bận việc chiến khu
Ngủ đi con, trọn lời ru cha về
Mẹ tin cha vẹn câu thề
Tròn nợ nứơc, sẽ quay về nẽo xưa
 
Ngủ đi con say giấc trưa
Sớm nghe bom dậy, chiều vừa đạn sa
Tuổi thơ con vắng bóng cha
Ầu ơ...tiếng mẹ, con à... hồn nhiên...
 
Mẹ ru con giấc muộn phiền
Cha còn bận việc nơi miền biên cương
Ví dầu lắt lẽo mà thương
Cha còn bận giữ quê hương thanh bình
 
Nước non trong cuộc chiến chinh
Mẹ xa cha vẫn nặng tình phu thê
Cha con rồi sẽ sớm về
Ăn mau chóng nhớn chỉnh tề như cha
 
Đuổi Tây giành lại cửa nhà
Quên thân, quyết lấy sơn hà cõi riêng
Làm đẹp thêm giống Rồng - Tiên
Nghe lời mẹ gắng sống hiên ngang đời
 
Nhỡ cha con ở trên trời
Xót tình mẹ, đắng nụ cừơi thay con
Lời ru mẹ mãi sắt son
Nguyện thành vọng đá trên non ngóng chồng
 
Rồi con mẹ hết trắng trong
Tuổi thơ sẵn máu trong lòng hờn căm
Mình ơi, con rất giống anh
Mẹ vui, dù lỡ trăm năm đợi chờ...
 
26-7-2007
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trường  Phi  Bảo  mến !
 
Thơ  bạn  hay  lắm...có  phải  chăng  chúng  ta  có  chung  1  mẩu  khổ  đau ? Nên  chúng  ta  dễ  cảm  thông  nhau.
HS  thì  mới  chập  chửng  vào  VNTQ  thôi , sau  giờ  làm  việc , về  đến  nhà  ngồi  đối  diện  với  "người  tình  mặt  vuông"...để  mà  thơ  thơ  thẫn  thẫn  đó  ma...Mến  chúc  Bảo &  Nguyên  Thạch  vui  vẽ  và  luôn  luôn  "mần"  những  dòng  thơ  hay  cho  HS  và  mọi  người  cùng  thưởng  thức  nghen  [:)]
chúc  vui.
Hồng Sang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 15:15:35Viet duong nhan>
Điệp khúc Quê hương.
 
 
Mậu Thân sáu tám tết xa xưa.
Đau thương biết mấy nói sao vừa.
Cửa nát , nhà tan , người ngã gục.
Toàn dân nước Việt...khóc như mưa...

Mùa hè đỏ lửa năm bảy hai.
Lại thêm lần nữa vướng chông gai.
Máu đổ thây người phơi lớp lớp.
Dân tộc Việt Nam...lắm đọa đày...

Rồi đến mùa Xuân năm bảy lăm.
Xuân đến mà sao lòng lạnh căm.
Giặc lại tràn về trên khắp chốn.
Người Dân nước Việt...khóc âm thầm...

Bỏ nhà , bỏ cửa tay dắt nhau.
Chạy đi mà không biết về đâu ?
Giữa đường gục chết nằm phơi xác.
Ba mươi tháng tư...nỗi thảm sầu...

Người đi , người chết giữa Biển khơi.
Người ở , xiềng gông xích lại rồi.
Mười năm tăm tối ngồi trong ngục.
Vợ trẻ , con thơ...luống ngậm ngùi...

Tháng Tư.
Mòn mỏi xanh xao.
Ai đem nhốt Nước chìm vào tang thương.
Người đi.
Người nhớ.
Vấn vươn.
Bỏ cây cột điện bên đường buồn hiu.
Tháng Năm.
Tần tảo chợ chiều.
Gạo hàng quốc cấm.
Hẩm hiu bo mì.
Tháng Sáu.
Trăng ngập sầu bi.
Giao mùa thu đến hè thì chậm qua.
Mùa thu.
Lê bước không nhà.
Nhìn màu cờ đỏ.
Sơn hà lệ ngâu.
Đoàn quân chiến thắng tim đau.
Vô đây mới ngỡ sang giàu miền Nam.
Tháng Tám.
Còn chút gió nam.
Chong thuyền vượt biển đi tìm Tự do.
Tháng Mười.
Sóng lớn gió to.
Đâu bằng quê mẹ nỗi lo hãi hùng.
Người đi kẻ ở nhớ nhung.
Nuối lòng nhìn lại chập chùng Quê hương.
Một lòng hận.
Một niềm thương.
Từ nay chia cách phố phường thân yêu.
Mười một.
Mưa đổ thật nhiều.
Mười hai.
Nhớ Tết khóc chiều tha hương.

Tháng nào.
Cũng gợi niềm thương.
Đầy mười hai tháng nhiễu nhương quê nhà.
Quê nhà giờ đã quá xa.
Khuất trong cánh nhạn xót xa u buồn.
Tình nhà.
Nợ Nước.
Chưa vuông.
Âm vang thánh thót tiếng chuông gọi lòng.
Ai chờ.
Ai đợi.
Ai trông.
Tự do đâu phải cho không mà chờ.
Góp tay chung một bóng cờ.
Chung nhau xây dựng giấc mơ.
Khải hoàn. 

 
Hồng Sang - Nguyên Thạch.

R

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-20 12:25:54Viet duong nhan>


Bản Giốc
                Tình Em
 
 
Bản Giốc.
Quê em cách không xa.
Toán quân trấn giữ ghé qua nhà.
Nhìn anh lính trận.
Em cảm mến.
Tuổi đời quân ngũ trạc hăm ba.
Em í. Cô Mèo.
Tuổi tròn trăng.
Lông gà búi tóc xoắn quăn quăn.
Anh đưa ánh mắt trao tình nhẹ.
Trông dáng người Nam.
Nét thi văn.
 
Trăng về buôn nhỏ.
Vẳng nhạc tre.
Em gõ điệu lòng.
Ai lắng nghe.
Tiếng nhạc gợi hồn xao xuyến ấy.
Anh thầm yêu trộm tiếng đàn tre.
 
Biền biệt toán quân.
Mãi cuối trời.
Làm trai.
Tình Nước nặng bờ vai.
Em chờ.
Anh lính dăm năm nữa.
Nguyện kết tơ duyên.
Sống trọn đời.
 
Giặc Bắc tràn qua.
Chiếm bản làng.
Xác anh loang lỗ chẳng vành tang.
Tập thơ tình ủ hoen màu máu.
Chưa vui tình vội khối sầu mang.
 
Trời ơi.
Tình đẹp bỗng dở dang.
Năm năm se mộng.
Chốc vỡ tan.
Trong em tình dấu thành kỷ niệm.
Nhập ngũ lên đường.
Cứu Giang san.
 
Bản Giốc quê em.
Cách không xa.
Nhà em Bản Giốc giặc tràn qua.
Cướp đi thác đẹp em hận tủi.
Thù này nguyện gĩư đất quê cha.
 
Như vậy là ai phản bội anh?.
Xương chồng máu chất.
Bán sao đành?.
Hồn thiêng sông núi che bờ cõi.
Trong có hồn anh góp sử xanh.
 
 
Nguyên Thạch.
Mùa chiến đấu.

R
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»