Muộn
Có một chiều tĩnh lặng
Như sau một hồi chuông …
Trên lầu người thiếu phụ
Chừng như phai phấn son
Chừng như trong xuân muộn ,
Chơ vơ một cánh buồm
Ai hiểu lòng thiếu phụ
Nghĩ gì khi chiều buông ?
Nghĩ gì khi hoa rụng ,
Như trôi vào cõi quên ?
Ai hiểu lòng thiếu phụ ?
Tôi thì không , thì không …
Chỉ thấy đôi mắt tím ,
Nép bên rèm phớt xanh
Ai hiểu lòng thiếu phụ ?
Tôi thì không , thì không …
Chỉ thấy chiều bảng lãng ,
Hương mùa xuân phai dần
Chỉ thấy chiều tĩnh lặng
Sâu thẳm và cô đơn
Ngồi xoay ly rượu muộn ,
Người đàn ông như buồn
Như những chiều tĩnh lặng ,
Mà lòng tôi thì không .
Bùi Thụy Đào Nguyên