<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-20 16:10:38meocon80cc>
XA ANH
<Bảo Trâm>
Chuyến xe đêm lặng lẽ trở mình
Em xa ngái còn quay đầu nhìn lại
Chỉ thấy màn đêm im lặng vây quanh
Anh_ giờ này sao không thể đến đây
Chỉ một lần cho em còn nhìn thấy
Em đi rồi mà chẳng thể chia tay
Ước gì mình được lần cuối cầm tay
Truyền hơi ấm tan màn đêm giá lạnh
Em mang theo suốt chặng đường dài
Và tự nhủ, ừ mình không đơn độc
Anh sẽ đến bên em giấc ngủ say
Rồi trong mơ hai đứa lại nắm tay.
NGÀY EM ĐI
<Bảo Trâm>
Ngày em đi
Mưa đầu mùa dai dẳng
Cơn mưa buồn như thể muốn níu chân
Dù thế nào thì em cũng sẽ đi
Anh không giữ trời mưa có ích gì?
Tiếng gõ đều trên những hàng tôn
Chỉ kéo dài thêm thời gian ảo não
Bong bóng nước vỡ oà _tim thổn thức
Mình chưa xa mà sao em đã nhớ
Tình chưa dứt sao người chẳng tiễn đưa
Trời không quen mà còn khóc thương em
Anh yêu em cớ sao anh không đến.
TRÁCH
<Bảo Trâm>
Sao không thể yêu em hơn một chút
Vì bây giờ ta chỉ thể đến bên nhau
Khoảng thời gian, còn bằng giây, bằng phút
Em đi rồi nỗi nhớ ngược về tim
Xa em rồi anh có buồn không nhỉ?
Anh làm gì vào những giờ trống tiết
Không còn em anh có đến bên người
Kỷ niệm mình sẽ nhớ nhớ, quên quên
Em đi , ừ thôi nhé em đi
Hứa với lòng em không khóc đâu anh
Sẽ chẳng khóc chẳng làm anh vướng bận
Vì sao cuối trời vừa tắt ngúm _em xa.

![[X(]](/images/smiley/s11.gif)