<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-22 08:37:54hoangnguyen6889>
Qua giọng ngâm: Hoàng Thanh
CHIỀU THU VỀ...
Chiều thu về làn môi em héo úa để lại tình tôi nức nở bên hồ ừ thôi ! người cứ về nơi đó cho nắng úa vàng trên mái tóc đã hong khô...
Ừ ! thì người đi cho tình nhau lá úa muà thu nào có trở về với lá rụng đâu em đửng ru nhau giữa tiếng thu vàng úa lá đã xa cành trơ trọi chỉ mình anh thôi... Từ độ người đi hoa xoan giăng tím lối có tiếng nhạc trong đêm vẫn réo rắt chơi vơi có tiếng ai ca những lời nỷ non lâu rồi lời hẹn thề vẫn còn đó trên môi mà thuyền kia đã xa rời bến cũ để lại dòng sông cách biệt... đôi bờ...
Xin chào bạn Hoa Sữa nhé,
Rất xin lỗi vì hoàng nguyên, mắc bận một chút nên ít vào người ngâm bài thơ này là Hoang Thanh bạn ạ, mình đã sửa lại thêm phần người trình bày rồi. Cảm ơn bạn nhé.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-23 23:17:02hoangnguyen6889>
Dẫu muộn màng tôi vẫn nhớ người xưa !
Qua giọng ngâm: Hồng Ngát
Mây vương mỏng
cho làn môi em khẽ gọi
gió ươm mầu, vuốt nhẹ làn tóc trôi
tình tô đậm, lên một chút cho lứa đôi
thêm hương vị, để em hồng tươi đôi má Nắng vẫn dại, để hôn lên mầu má
cho hương tình, em mới ướp cả đêm qua
đôi mắt huyền, lững thững đưa anh xa
đêm mơ mộng, để ngàn thu anh vẫn nhớ Ánh trăng buồn, len mình qua niềm nhớ
căn gác buồn, vội lọt giữa ngàn sao
tiếng đàn ai, đang nhè nhẹ vút cao
đẩy đêm buồn, lún sâu vào xa thẳm… Đêm cô quạnh, đóa quỳnh hoa tươi thắm
cung đàn rơi, thánh thót giữa trời sao
nốt nhạc reo, những gợi nhớ tuôn trào
theo nhau mãi, những nhiệm mầu muôn thuở Người yêu hỡi,
trong muôn vàn nỗi nhớ
dẫu muộn màng, tôi vẫn nhớ người xưa
thuở trời đất, mới tạo lên nắng mưa
từ dạo ấy, tim tôi tràn thương nhớ Nhớ về em, về mối tình dang dở
đêm đắp buồn lên nỗi nhớ người xưa
dệt lòng mình, bằng một mối tình thơ
để muôn thuở
tôi yêu em mãi mãi… hoàng nguyên
Ôi muôn thuở
quê hương là bất diệt
dẫu muôn đời
ai quên nổi …cố hương đâu
Tình muôn thuở
vẫn... là phương thuốc nhiệm mầu
dẫu muôn thuở
ta vẫn nguyện: Yêu em mãi mãi
Nhớ muôn thuở
tình quê ta quay lại
dẫu thân vùi, trong hóa thạch triệu năm
tình không ngủ, trong giấc mộng ngàn năm
dẫu tinh tú, vỡ tan thành cát bụi
Đời muôn thuở
nhịp tim không hấp hối
dẫu thân vùi, trong tinh tú đã điêu tàn
Tình muôn thuở
vẫn mãi mãi ngân vang
gửi xa mãi
dù triệu năm ánh sáng…
Tình yêu quê
vẫn ngút ngàn vô hạn
dẫu thân tàn
hồn quê có tan đâu
Tình yêu em
vẫn muôn thuở nhiệm mầu
dẫu thiên hà
chìm sâu trong hố thẳm…
Nhớ thương quê - Yêu em
tình say đắm
dẫu dẫu gì
ta chỉ có… nhau thôi…