📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Kinh thành Huế và Vương triều Nguyễn

1 trả lời, 1.230 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-16 10:41:50Ct.Ly>
Kinh thành Huế và Vương triều Nguyễn (Phần I)


 
Sông Thạch Hãn là một khúc sông thuộc địa phận xã Triệu Giang, huyện Triệu Phong tỉnh Quảng Trị ngày nay. Sự hiền hoà đã làm cho con sông nối đồng bằng với biển này có dáng vẻ giống như những con sông ở nhiều miền quê Việt Nam khác.
Nhưng cũng trên chính dòng sông và địa vực hai bên bờ này, một giai đoạn lịch sử của nước nhà đã được ghi nhận. Bắt đầu từ thế kỷ 16, khu vực Đàng trong trở thành một mảnh đất rộng lớn với những giá trị lịch sử của một thời đại mới.
Xứ Đàng trong lúc bấy giờ cũng không còn là hoang địa nữa. Trải qua thời gian, khu vực này đã khá ổn định với những trung tâm như: Thuận Hoá, Quảng Nam, Gia Định... Theo như đánh giá lúc bấy giờ còn được chép lại trong Ô châu cận lục và trong ghi chép của các giáo sĩ nước ngoài tới Đàng trong thời điểm ấy thì những khu vực trên đã có dáng dấp của một trấn quan trọng.
Chính vì vậy, lúc ban đầu, Nguyễn Hoàng chọn ngay Quảng Trị, vùng đất khá hoang sơ ở đầu ngoài của Đàng trong để bắt đầu sự nghiệp của mình. Cùng với lúc Nguyễn Hoàng sắp đưa binh sĩ của mình theo đường sông để Nam tiến, một số lượng cư dân ở những vùng lân cận cũng men theo đường bộ để đi vào với ông. Vùng đất Quảng Trị vốn thưa thớt dân, đất đai còn nhiều nơi hoang vắng đón chờ một sự mở đầu tốt đẹp. Song quá trình Nam tiến và lập Phủ của Nguyễn Hoàng ở Đàng trong diễn ra không hề suôn sẻ, những sự kiện liên tiếp xảy ra chống lại ông.
Triều đình lúc bấy giờ có sự chi phối mạnh của họ Trịnh, thế lực chúa Trịnh luôn gây áp lực để có được vai trò lớn trong xã hội. Chính vì thế họ không muốn có một đối trọng nổi lên đánh mất đi ưu thế của mình. Được biết dự định di dời của Nguyễn Hoàng, thế lực này vừa tạm hài lòng khi không còn phải cảnh giác nữa, song đích đến của Nguyễn Hoàng cũng làm họ phải chú ý. Vì thế, khi biết địa điểm đầu tiên mà Nguyễn Hoàng dừng chân chính là khu vực Ái Tử hoang sơ của Quảng Trị chứ không phải nơi hạ lưu của sông Hương sầm uất, thì chuyến đi của Nguyễn Hoàng tránh được phần nào sự nhòm ngó. Đây đã là một quyết sách rất khôn ngoan của ông.
Vào một ngày mùa đông, trong cái lạnh đặc trưng của xứ Đàng ngoài dường như còn ẩn chứa những bất ổn trong chính sự nước nhà. Mâu thuẫn Trịnh - Nguyễn như những đợt sóng ngầm sẵn sàng dấy lên.
Nguyễn Hoàng bắt đầu cuộc Nam tiến của mình, quyết định theo như triều đình là để phòng giặc cướp phương Đông nhưng cũng là để tìm nơi nương náu. Quyết định ấy vô hình đã tạo ra một bước đi lớn cho không những cả một dòng họ mà còn chi phối một giai đoạn trong lịch sử nước nhà.
Sau khi dời Thanh Hoá, Nguyễn Hoàng dong buồm để thuyền của ông men theo đường biển để tìm vào những khu vực phía trong. Địa phận Quảng Trị hoang sơ song cũng có khá nhiều cửa sông bởi những con sông đặc trưng của miền Trung xuôi theo chiều Bắc Nam. Và một trong những con sông ấy đã mở ra biển một đường vào, đó chính là Cửa Việt.
Nhận thấy đã tương đối xa với nơi mình xuất phát, lại gặp lúc biển lặng, ông thúc binh lính tiến vào Cửa Việt, men sâu theo con sông Thạch Hãn. Trên thuyền, Nguyễn Hoàng cố tìm một nơi có thể hạ trại một cách thuận tiện nhất, nơi đó phải nằm ngay trên bờ con sông và không xa biển lắm để có thể đề phòng với mọi trắc trở. Khi thuyền tới một mô cát nhô lên cạnh dòng sông, Nguyễn Hoàng hạ lệnh dừng thuyền và chọn ngay nơi này làm điểm dừng chân đầu tiên. Thế nhưng, những ngày đầu của ông và quân lính lại trôi qua một cách êm ả.
(còn nữa...)

Theo Hoàng Lâm/VTV
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-16 10:42:25Ct.Ly>
Kinh thành Huế và Vương triều Nguyễn (Phần II)



 
Lê Quý Đôn trong Phủ biên tạp lục đã ghi lại: “Năm đầu niên hiệu Hồng Phúc vua Lê Anh Tông, tức năm Nhâm Thân 1572, nguỵ Tiên Quận Công nguyên là người ở Bố Chánh, do họ Mạc dẫn đường, mới dẫn nguỵ Lập Quận Công từ Hải Dương đốc suất 60 chiếc thuyền thuỷ quân vào cướp bóc Thuận Hoá và Quảng Nam. Phần nhiều người ở địa phương phải đầu hàng nguỵ quân”.
[/align] 
[/align]Nguyễn Hoàng chia các đạo binh chống nguỵ quân và giữ đất, rồi dụ bắt được nguỵ tướng là Lập Bạo đem chém đầu tại đất Qua Qua. Lính của nguỵ tướng là Tiên Quận Công tan vỡ, bỏ chạy toán loạn và đều bị chết đuối. Còn Lập Quận Công chạy tới Bố Chánh may được thoát thân. Từ đâý về sau, bọn nguỵ quyền họ Mạc không dám nhòm ngó Thuận Hoá và Quảng Nam nữa.
[/align]Cồn Cờ là một bãi cát khá rộng, đường kính khoảng hơn 100m. Căn cứ vào những ghi chép trong Phủ biên tạp lục của Lê Quý Đôn và bản Thiên Nam tứ chí lộ đồ thư thì cụm địa danh này và vị trí của chợ Hôm Ái Tử cho phép xác định được khá chính xác nơi mà Nguyễn Hoàng đã đặt Ái Tử - thủ phủ đầu tiên của mình.
Trên bờ con sông Thạch Hãn vẫn còn lại lác đác những ngôi miếu. Cũng tại nơi này, những nhà nghiên cứu của Pháp đã xác định được nơi mà ngôi miếu Trảo Trảo đã toạ lạc, nơi Nguyễn Hoàng dựng lên để thờ ân sâu của Thuỷ thần đã giúp ông thắng trận.
Vậy là, ngay từ khi mới xác lập được sự hiện diện của mình ở một vùng đất mới, Nguyễn Hoàng đã đối diện và vượt qua được khó khăn. Và Ái Tử đã trở thành một thủ phủ vững chắc của chúa Nguyễn trong thời gian đầu. Đây là vị trí đáp ứng được yêu cầu lựa chọn của Nguyễn Hoàng là cần vùng đất nằm ngay trên bờ con sông và không xa với biển lắm để đề phòng mọi trắc trở.
Nằm sát bên bờ con sông Thạch Hãn, từ đó có thể thoát ra Cửa Việt một cách nhanh chóng mỗi khi có biến loạn, Ái Tử thực sự là một nơi phù hợp cho việc lập những tuyến phòng thủ. Song, nó không đáp ứng được nhu cầu dân sinh ngày một phát triển. Bước di chuyển tiếp theo đã được Nguyễn Hoàng dự trù một cách kỹ lưỡng.
Năm 1570, sau khi ra Bắc theo lênh triều Lê để chống quân Mạc, Nguyễn Hoàng quay trở lại Thuận Hoá, được triều đình giao cả Quảng Nam và cho ông đeo ấn Tổng trấn Tướng quân, Nguyễn Hoàng dời phủ sang một địa phận gần đó là Trà Bát. Đoạn sông này nằm ở phía bắc của khu vực Ái Tử. Ở đây có một khoảng đất rộng được gọi là Cồn Dinh.
Thời kỳ tồn tại của phủ Trà Bát đánh dấu một giai đoạn phát triển rõ rệt về chất trong việc định hình diện mạo một trung tâm kinh tế dù còn sơ khai.
Ghềnh phủ Phước Châu là đoạn ghềnh đá nằm ngay bên bờ con sông Thạch Hãn. Chính sự tồn tại của nó đã làm con sông Thạch Hãn phải uốn dòng chảy theo hướng Đông. Con sông uốn dòng chảy của mình cùng với thời gian đã làm lộ ra rất nhiều mảnh gốm sứ vụn với sự đa dạng về chủng loại. Cùng với những mảnh vụn gốm sứ đa dạng ấy, những nhà nghiên cứu cũng phát hiện được ở đây sự góp mặt của những di vật gốm không lành lặn của sản phẩm Chăm Pa.
Việc những hiện vật gốm vụn này xuất hiện với mật độ rất dày cho phép những suy đoán mang tính dự cảm đi đến kết luận về một không gian buôn bán trao đổi khá sầm uất.
Dấu vết của không gian trao đổi này không phải tình cờ xuất hiện ngay bên bờ sông nơi thuận tiện cho những hoạt động buôn bán.
Sau khi dời phủ khỏi Ái Tử và dừng chân ở Trà Bát, dù không cách vùng đất cũ bao xa nhưng Trà Bát đã đem tới một diện mạo khác hẳn cho phủ Nguyễn Hoàng. Không còn đơn thuần với việc lập luỹ phòng thủ như ở ái Tử, cơ hội tiến hành những hoạt động giao lưu buôn bán của Trà Bát là rất rõ rệt. Một lý do khách quan là thời gian đã làm cho những cư dân và các thuyền vận chuyển nhận biết đến sự tồn tại của một bến cảng dù rất nhỏ, đó là Trà Bát. Nhưng cũng như lần trước, Trà Bát chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian đủ là một bước đệm, Nguyễn Hoàng lại tiếp tục quá trình Nam tiến của mình.

Theo Hoàng Lâm/VTV
Đăng nhập để trả lời
0