📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM

5.732 trả lời, 505.323 lượt xem — Trang 115 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2021 04:11:02 bởi LuânTâm>

ĂN TUYẾT UỐNG SƯƠNG
Buồn lên đỉnh tuyết uống sương
Tắm trăng non cấm thiên đường chân không
Hỏi mây xanh dấu bụi hồng
Chiêm bao hư thực ngược dòng bể dâu
Buồn lên đỉnh nhớ ngọt ngào
Dấu chân kỷ niệm thương trào bóng bay
Hỏi mình hỏi ta hỏi ai
Sao không sao có sao say sao chờ
Buồn lên đỉnh mộng vực mơ
Giăng câu bủa lưới nhện chờ đầu thai
Hỏi môi hỏi mắt hỏi tay
Lửa hương áo ngủ trần ai hồng trần
Buồn lên đỉnh gió hú xuân
Mười phương hư ảo chín từng phù du

Hỏi vàng lệ đá tương tư
Châu chìm rác nổi ngục tù nhân gian
Buồn lên đỉnh khói dã tràng
Ngây thơ thơ dại dạo đàn quê hương
Hỏi nắng ruộng thăm mưa vườn
Mồ hôi nước mắt vô thường sao rơi...
MD.10/12/11
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2021 04:19:36 bởi LuânTâm>



SAY

Mưa gío thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đủ nghiã đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đoạ đày

Người đẹp nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh thi tình sử vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề

Có phải ban ngày hay ban đêm
Biết ai người lạ ai người quen
Áo bay hay lá bay thu muộn
Một chút trăng xưa rụng trước thềm

Tri kỷ tri âm đã mất rồi
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi

Tiếng hát liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gưỉ gió mây bến nhớ đò

Tuồng hát cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay

Vì nghèo nên vẫn thích mộng mơ
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ

Giông bão tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời

Đã muộn quá rồi nẻo phù sinh
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn

Rượu đã hết rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than

Người xưa say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung hằng
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chăng

Người bỏ ta rồi ta cần say
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày

Áo hồng áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh

Giông bão nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề

Người đã đi rồi tim nát tan
Mà lòng vẫn lạnh mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bỗng tràn

Đóm lưả đêm đông le loí chi
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi để dành cho kẻ khác đi

Trăng sao hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn
Dây đã đứt rồi đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp lang thang

Chữ nghĩa cạn rồi thơ hết rồi
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời

Bỏ rượu bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người…

MD 03/06/02
LuânTâm


(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb ,CA , USA . 2005, trang 135-138)


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2021 05:39:41 bởi LuânTâm>
[color="#ff00fe"][color="#ff00fe"][/color]
[/color]
VỀ MỘT NGƯỜI BẠN
(Lời Tựa Thi Tập Hương Áo của Luân Tâm, Cao Học Hành Chánh Khóa 3)




Mỗi khi bạn bè nhắc đến Luân Tâm, tôi đều đinh ninh có vài ý nghĩ chính yếu như sau:
Thứ nhứt: Tôi rất thán phục và ca ngợi Luân Tâm là người gương mẫu giữ tròn được đạo đức truyền thống cao quý Đông phương trong tình nghĩa vợ chồng. Anh Chị là đôi bạn từ thời còn Tiểu học, yêu nhau thời Trung học, Đại học và thành đôi bạn đời sau khi tốt nghiệp. Đôi bạn “đồng sàng đồng điệu” nầy đã cùng nhau chia xẻ biết bao cay đắng ngọt bùi, nghịch cảnh bể dâu, thăng trầm quá dữ dội, nhất là sau thảm họa tháng tư 1975, Luân Tâm bị đọa đày biệt xứ.
Bảy năm trước đây, chị Luân không may bị bệnh stroke rất nặng, đến nay vẫn còn rất yếu phải ngồi xe lăn. Anh Luân Tâm đã phải nghỉ việc, ngày đêm luôn luôn sát bên chị, hết lòng hết sức thương yêu, an ủi chăm sóc tỉ mỉ cho Chị từ viên thuốc, ly nước, bữa ăn... đến những sinh hoạt cá nhân thông thường. Hơn thế nữa, Anh còn làm thơ, không phải để kiếm cho mình chút tiếng tăm gì, không mong góp một chút hương sắc gì vào khu vườn văn nghệ, mà chính là để an ủi, tâm sự, mua vui cho người vợ hiền lý tưởng (nhưng quá bạc phước) của Anh. Thật đúng như câu nói của người xưa:
"Nhứt nhựt phu thê: bá dạ ân,
Bán dạ đồng sàng: chung dạ ái!"


Thứ Hai: Tôi rất thương quý và ngợi khen ba đứa cháu, con của Anh Chị Luân Tâm, gặp nghịch cảnh, gia biến, đã nêu cao tấm lòng hiếu thảo đặc biệt tốt đẹp đối với cha mẹ. Các cháu đã cùng nhau đoàn kết gánh vác mọi việc gia đình để cho Ba có toàn thời gian với Mẹ, lo cho Mẹ được đầy đủ từ năm nầy sang năm khác.
Trong điều kiện khắc nghiệt như thế, các cháu còn cố gắng phi thường để đạt được những thành quả xuất sắc trong học tập và việc làm, khiến cho Ba Mẹ rất vui, hãnh diện, được an ủi rất nhiều. Tấm gương hiếu thảo và hiền ngoan của các cháu thật là những viên ngọc quý hiếm tuyệt vời khó tìm thấy trong xã hội ngày nay. Thứ ba: Tôi nghĩ thơ Luân Tâm mang một sắc thái rất riêng biệt với một bút pháp thật độc đáo lạ lùng. Thật vậy, có lẽ bắt nguồn từ hoàn cảnh gia đình rất đặc biệt và “background” cũng rất đáng kể (Anh tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa, Cao Học Hành Chánh, đã giữ chức vụ Giám Đốc Nha Công Tác Nghị Trường, Nha Nghiên Cứu Pháp Chế Thượng Nghị Viện VNCH.) nên Luân Tâm có đủ tư thế tạo được một phong cách riêng biệt để gởi gắm những tâm tình, suy tư của mình trong thơ.
Luân Tâm thường nói lên kỷ niệm tuổi trẻ, thân phận nghiệt ngã trước thời cuộc, thảm trạng đất nước quê hương bằng một lối thơ khác lạ. Rất khó có ai tóm lược được hết những gì tác giả muốn gởi gắm. Có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy trong thơ Luân Tâm dáng dấp của lãng mạn trữ tình, có khi ẩn dụ bay bướm, trừu tượng... nên nhiều bạn bè không thể hiểu hết chủ ý của tác giả, đã gán cho tác giả cái nhãn hiệu “Siêu Thực", hay lập thể theo kiểu tranh Picasso.
Đặc biệt, khi xúc cảm, ý thơ, hồn thơ tuôn trào xuống ngòi bút thì Luân Tâm dám bất chấp mọi ngữ nghĩa thông dụng, gạt bỏ, xáo trộn mọi trật tự thường tình, khuôn mẫu cấu trúc, cú pháp, qui luật văn phạm cổ điển, giáo khoa mà Anh đã từng rèn luyện kỹ lưỡng từ thời Trung học, có chứng chỉ chuyên môn Ngữ Học Việt Nam ở Đại Học Văn Khoa Sàigòn, lại được giáo sư thi sĩ Đông Hồ thương yêu hướng dẫn thêm. Do đó, có nhiều chữ, nhiều từ tuy cũ, “tầm thường", nhưng qua “pháp thuật của tay phù thủy Luân Tâm", chúng đã trở nên sống động, mới mẻ, biết ca múa đẹp lạ lùng, cực tả được những tâm trạng, suy tư, cảnh đời...
Thí dụ: "Sững sờ cây trả áo xanh,
Trời thương biển nhớ cũng đành... bú tay!”
(Trả Áo Xanh)


Hoặc là:
"Chiều đeo đỉnh núi phù sinh,
Thương ta dứt sữa, đau mình sẩy thai!”
(Phù Sinh)



Bằng một phong thái hết sức nghệ sĩ, phóng khoáng tài hoa, rong chơi trong thế giới chữ nghĩa, Anh chỉ muốn được hoàn toàn tự do viết cho người vợ hiền thân yêu, cho tâm sự của người trai bất đắc chí, cho quê hương đất nước ngửa nghiêng tan nát, xuất phát từ đáy tiềm thức của thế giới kỷ niệm dĩ vãng xa xưa hoặc ức chế của tư duy bi đát hiện tại. Vì thế, thơ Luân Tâm có khi giản dị đáng yêu, có khi lại lạ lùng khó hiểu!

Chúng ta có thể kể vài câu thơ giản dị rất đáng yêu như:
"Chợt nhìn môi rượu đã say,
Gom bao tóc rụng xây đài tương tư!"
(Khóc Trong Mắt Cười)


Hay: “Điệu buồn anh giữ riêng anh,
Điệu vui anh vẫn để dành cho em!"
(Đường Tình)



Hoặc: “Mai kia hai đứa đi rồi,
Còn ai phơi áo trên đồi cỏ non?
Tóc tiên gót đỏ môi son,
Chỉ còn hạt bụi mỏi mòn lãng quên!"
(Chập Chờn)



Mặt khác, cũng có rất nhiều câu, bài thơ khó hiểu như: "Ngày tàn suối cạn lòng khô,
Phơi đuôi tép bạc vun mồ râu tôm!
Treo buồn giày cỏ mũ rơm,
Đào hang tìm nước vo cơm rửa vàng!"
(Dã Tràng)



Phải chăng tác giả muốn bóng gió, dùng ngôn ngữ và hình ảnh thơ để gián tiếp chỉ một số người của một chế độ sụp đổ (ngày tàn): người thanh liêm thì chỉ “tìm nước vo cơm” vì sinh kế còn những kẻ tham nhũng, cậy quyền cao thế mạnh để bóc lột vơ vét thì “tìm nước rửa vàng"?
Hay là: "Đi ngang đám lá tối trời,
Bao nhiêu con đỉa no rồi nằm im!
Con nằm ngửa con nằm nghiêng,
Trăm nghìn con nhện giả tiên đợi chờ..."
(Đám Lá Tối Trời)



Ở đây, hình như tác giả muốn ám chỉ bọn thổ phỉ từng đóng chốt đoạn tỉnh lộ “đám lá tối trời” để thu tiền “mãi lộ” người và xe cộ qua đoạn đường đó bằng hành động kẻ cướp. Ngày nay, bọn chúng đã “no nê” như những con đỉa đã hút no máu, đang “nằm ngửa, nằm nghiêng” cùng với những con nhện (tượng trưng cho kẻ ác, lưu manh, độc hiểm) lại tự xưng là “đỉnh cao trí tuệ” là “tiên” đang mù quáng, ngoan cố lừa bịp và tự dối mình để mơ tưởng đến một thế giới đại đồng phiêu lưu, không tưởng ?
Hơn thế nữa, chúng ta sẽ còn có dịp khám phá nhiều điều kỳ thú trong khu “rừng thơ Siêu Thực” của Luân Tâm. Chúng ta sẽ bất chợt ngạc nhiên bắt gặp nhiều góc cạnh, sắc màu, âm thanh, khuôn mặt rất khác nhau của cá nhân, xã hội, của vật chất và tâm linh biến đổi liên tục, tùy theo sự nhận dạng, chỗ đứng, kinh nghiệm, khuynh hướng tình cảm, hoàn cảnh cá nhân, cách thế suy diễn riêng của từng người đọc. Tác giả sẽ đưa chúng ta đi về những vùng hồi ức rất chập chờn hoặc những thế giới tưởng tượng thật mênh mông bát ngát “mơ như thực, thực như mơ” vô cùng diễm ảo lạ lùng! Thưởng thức thơ Luân Tâm có thể làm cho chúng ta động não, suy nghĩ một chút... nhưng chúng ta sẽ được đền bù xứng đáng vì công sức đóng góp khám phá của mình.

Thơ Luân Tâm là một sự phối hợp tài tình giữa sự đơn sơ, mộc mạc quê mùa (nhưng rất đẹp như tục ngữ, ca dao) và sự cao sang, đài các, trí thức, giữa cổ điển và hiện đại, giữa thể xác và tâm hồn, giữa hiện tại, quá khứ và tương lai. Hình như chưa có nơi nào hai phạm trù “bóng hình, hình bóng” và “chiêm bao, mộng mơ” được phát triển, thăng hoa tuyệt vời như trong thơ Luân Tâm. Đến đây, tôi bỗng chợt nhớ có lần văn hữu họa sĩ A.C.La.Nguyễn Thế Vĩnh (Canada) đã nhận xét rất đúng: “Thơ Luân Tâm bàng bạc hình ảnh mới lạ, tứ thơ khác thường!". Còn đối với nhà văn, nhà thơ đồng môn Hành Chánh Lâm Thanh (Australia) thì: “Bụng thơ Anh (Luân Tâm) lớn như Biển Hồ Tonlé Sáp . Suối thơ Anh chảy êm đềm nhưng có khi cũng quá dữ dội như dòng sông chín cửa (Cửu Long). Muốn chết ngộp trong dòng thơ khoáng đạt miên man bất tận của Anh".

Thiển nghĩ, có lẽ người vui mừng nhất để đón nhận Thi Tập Hương Áo của Luân Tâm chính là chị Luân , người vợ hiền thục khả ái của Anh vì Chị là động cơ chủ yếu để có Tập Thơ nầy. Rất mong chị được thực mạnh khỏe với nụ cười vui tươi mãn nguyện. Độc giả và thân hữu chúng tôi xin chân thành chúc mừng Anh Chị có được “đứa con tinh thần” thêm vào sự nghiệp “ba đứa con rất mực hiền ngoan hiếu thảo” mà Anh Chị hạnh phúc có sẵn bên cạnh từ bấy lâu nay.
Dương Quân
(Quí Thu 2006)


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2021 22:54:10 bởi LuânTâm>
[color="#ff00fe"][/color]

CHỌN ĐÁ THỬ VÀNG

Bồng thơ ngây cõng thiên đường
Chân không xuống bể thiên hương lên đồng
Suối hồng mây hồng lạc hồng
Mộng hồng núi hồng nhãn lồng lia thia
Cười sương sớm khóc mưa khuya
Giọt thương giọt nhớ sao chia giọt tình
Hò bông súng hát lục bình
Tóc dài bó gối ôm mình trắng da
Đầu sông cuối bến thuyền hoa
Đầu đường cuối chợ tương cà trầu cau
Trắng tay trắng mộng thương đau
Sầu đông yểu điệu chiêm bao rộn ràng
Hoa chọn đá bướm thử vàng
Cầu ao vọc nước ngọt tràn sữa thơm
Dậy thì thay áo trăng non
Run tay nắng lửa không mòn mưa hương...

MD.05/04/12
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2021 22:57:37 bởi LuânTâm>



ĐẤT THÉT GÀO

Đã hết an bình trong mắt nhau
Đau cây lá rụng đất thét gào
Điên người không thét không gào nữa
Lấm lét vô lùm chôn cọng rau

Bão đỏ xuân đen ruộng cháy vườn
Ghe bầu tan máu đặc đại dương
Bao nhiêu con mắt chưa kịp nhắm
Trời đất chưa màu áo tha hương

Những giấc mộng đầu cũng chết con
Những tay chưa nắm được thỏi son
Những lời chưa nói môi chưa ấm
Một chiếc hôn nào thực như ngon

Ngày cướp đêm quan no ngủ khì
Giam cầm bao tử bắt chân qùy
Thương trâu-người kéo cày cổ tích
Trụ đèn hận chẳng có chân đi

Hang ổ nào còn được riêng tư
Mắt nào lén giữ được bóng xưa
Nước nào được uống không nhiểm độc
Người được bằng cây được trồng hư

Cày xới tan tành ruộng hết dưa
Trồng hoa dâm bụt gỉa hoa chùa
Dụ người non dạ khôn mê dại
Nạp mạng chằng ăn chẳng tốn bùa

Bỏ dép mang hài cóc nghiến răng
Phình bụng ễnh ương dọa chị hằng
Ngăn sông cấm chợ tình man rợ
Đỉnh-cao-trí-tuệ-ác ai bằng

Những điệu kèn tây điệu kèn ta
Kèn đưa đám cưới đưa đám ma
Chết oan chết nhục không kèn trống
Cưới chẳng xe hoa chẳng thuyền hoa

Lạnh nước kinh hoàng lạnh máu sôi
Vẫn ăn vẫn uống vẫn nói cười
Giữa lòng xương trắng cao hơn núi
Nuí lở sông bồi đá nước đui

Không giàu ba họ khó ba đời
Quá gian quá dữ giành học bơi
Bơi nhanh bơi chậm đều không kịp
Thuyền đã vớt đầy xác mồ côi…

MD.03/24/06
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2021 23:01:16 bởi LuânTâm>



MIỀN TÂY ĐI DỄ KHÓ VỀ

Miền Tây đi dễ khó về
Nước trong gạo trắng má kề chung thân
Bướm thơm mộng hoa hồng ân
Cầu ao vọc nước gót chân sen hồng

Đào kinh nhóm chợ trên sông
Bòn bon bưởi ngọt nhãn lồng dâu tiên
Ngàn vàng chưa nụ cười duyên
Suối thơ dài tóc ngoan hiền chiêm bao

Mây thương trăng gió nhớ sao
Mồ hôi nước mắt sang giàu rồng tiên
Lửa thiêng rừng thiêng hồn thiêng
Tàn cơn gió bụi đảo điên sao đành

Cũng may còn thơ mộng lành
Trai thanh gái lịch xây thành tình ca
Cam chua chanh ngọt thăng hoa
Chân không tình đất mặn mà hương quê

Miền Tây sao dễ thương ghê
Nước trong gạo trắng hôn mê xa gần
Bướm hoa thơm mộng hồng trần
Cầu ao vọc nước rửa chân như chào...

MD.03/22/13
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2021 23:41:04 bởi LuânTâm>

HÔN BÓNG

cầu gãy người trôi mất đường vòng
núi ôm đỉnh tuyết tưởng hồn sông
chim trời cá nước về hôn bóng
rừng dấu hoa tình bóng hôn không...


Trưa hè đuổi bắt chuồn chuồn
Bóng theo chia xẻ vui buồn với hoa
Ngày nào bóng cũng yêu ta
Bồn mùa quê mẹ bao la mơ màng

Đêm đêm đeo ngọn đèn tàn
Vui đùa thơm bóng xóa tan u buồn
Ta như thửa ruộng khu vườn
Trống không sau trước vẫn hương nghĩa tình

Có khi bóng cũng lặng thinh
Sợ lời ly biệt đau mình cỏ ngoan
Chuyện lòng không có không gian
Như khi xác bướm hoa tàn hôn nhau

Nổi trôi trên những sắc màu
Ngược xuôi gác trọ lao đao sân trường
Bóng thật gần bóng dễ thương
Ta như một sợ tơ vương giữa trời

Thèm ôm bóng nhỏ dạo chơi
Những trưa chết khát một lời ngọt ngon
Bóng theo áo lụa Sàigòn
Bỏ ta chết đuối vẫn còn thèm ăn

Đêm mưa ngày nắng băn khoăn
Còn mây còn gió còn trăng hẹn hò
Sao không chịu để dành cho
Trăm năm chờ đợi con đò dở dang

Thuyền trăng chở gió đầu hàng
Bóng đau như dấu chấm than lạ lùng
Tan theo cát bụi mịt mùng
Sao người không đến sầu chung khóc giùm

Bóng ơi thôi chớ vẫy vùng
Thuyền sầu sương khói vô cùng yêu ma
Vườn tình thiếu một màu hoa
Ta như cỏ cháy quanh nhà phù sinh

Cũng may bóng chẳng bỏ mình
Cùng tan vào cõi vô tình vô vi
Bóng nào nhớ được đường đi
Xin cho hôn bóng tiếc gì bóng hôn…

MD 07/02/05
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2021 05:28:42 bởi LuânTâm>
[color="#ff00fe"][size="4"][size="4"][/size][/color][/size]

ANH VỀ ĐỂ AÓ LẠI ĐÂY


"Anh về để áo lại đây
Để khuya em đắp gió tây lạnh lùng" (1)
Sầu riêng trăng sao sầu chung
Ân tình thơ mộng thủy cung tiên nào

Nghìn trùng bèo nước gặp nhau
Hẹn hò trăng mật xé rào tử sinh
Núi đi rừng đứng suối nhìn
Đêm thiêng hoa nắng ru tình dỗ mưa

Dặn dò hờn dỗi đổ thừa
Tại cha tại mẹ tại bùa bỏ ta
Tại cu đất tại cò ma
Tóc tiên bụi hám áo hoa trêu mình

Về anh nấu sử sôi kinh
Đói em anh lại dâng tình xin em
Đâu hương nhớ đâu hơi quen
Nhà mây vườn khói trắng đen bàn thờ

Nhện đâu còn để giăng tơ
Tình đâu còn để làm thơ học trò
Tiên đâu còn để tôn thờ
Lửa đâu còn để đợi chờ gió trăng

Mực đâu còn để làm văn
Bút đâu còn để cắn răng đỡ buồn
Thương đâu còn để nghìn thương
Nhớ đâu còn để cổng trường xe hoa

Giận đâu còn để làm hòa
Buồn đâu còn để cỏ hoa vẫy chào
Mẹ trồng trầu cha trồng cau
Sao đành lòng cấm ngăn trầu đeo cau

Thề nghìn trước hẹn nghìn sau
Chân phèn tay trắng mê nhau chưa từng
Chung cơm chung áo chung lưng
Chung vui chung khổ chung xuân yêu đầy

Ngọt gái sắc thơm trai tài
Như đôi sam biển đeo hoài quê hương
Mặc giông bão mặc đọan trường
Chung hồn thơ mộng văn chương cùng mình…

MD.02/04/08


LuânTâm
(1)Ca dao


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2021 05:31:57 bởi LuânTâm>



LANG THANG

Ba ngày xuân cũng qua mau
Chiêm bao trắng bóng thương đau khói nhà
Hỏi mình ta có phải ta
Hay là rong biển hoá ra thân mình

Ba chìm bảy nổi linh đinh
Mưa dầu nắng lửa hãi kinh chống chèo
Sầu riêng lá lận đận đeo
Bụi tro kiếp trước bọt bèo kiếp sau

Đã qua chưa ghé bến nào
Bên trong bên đục làm sao giữ mình
Tre tàn mấy độ chiến chinh
Giữa trăm lằn đạn mắt nghìn tang thương

Bao nhiêu gò đống máu xương
Lối nào địa ngục thiên đường lạ quen
Bao nhiêu đàm tiếu bon chen
Chưa vinh đã nhục trắng đen phủ phàng

Chân lang thang hồn lang thang
Quê xưa còn dấu điêu tàn còng lưng
Buồn lên kỷ niệm xa gần
Áo tơi thấm lạnh phong trần tóc râu

Hẹn hò gửi lại mai sau
Nợ tình nợ nghĩa hết màu hết duyên
Còn đâu một chút bình yên
Tắm dòng sông nhỏ thơm ghiền suối thơ

Tóc học trò mắt nai tơ
Vòng ôm hút gió còn chờ chiêm bao
Kiếp nào không khổ không đau
Kiếp nào chỉ có ngọt ngào ướt mơ

Rừng nào còn mật hoang sơ
Có hoa hôn bướm mê bờ suối ngoan
Tìm trầm ngậm ngải dạo đàn
Cho trăng non nước vội vàng thiên thai

Trăm năm khép cửa lưu đày
Hoa mưa môi sữa vươn vai cười giòn...

MD 02/02/03
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0




THƠ CỦA MUÔN ĐỜI



Mới xa giây phút nhớ xanh xao
Tức tưởi lòng đau lệ sắp trào
Hồn anh đã gửi cho em giữ
Nên đã ngu ngơ tự thuở nào

Trông đứng nhớ ngồi dạ xốn xang
Miệng khô lưỡi đắng mắt hoang mang
Ngóng trông mòn mỏi đau hình bóng
Nắng sợ gió buồn mây cũng tan

Chợt hiểu em là phân nửa anh
Như chim liền cánh cây liền cành
Nếu bị phân ly làm sao sống
Em ơi xin nhớ về thật nhanh

Em bảo thơ xong em sẽ về
Đừng như mít ướt thực là quê
Em đi ra chợ gần mua cá
Nấu chút canh chua anh vẫn mê

Giấy trắng vẫn buồn mực không ra
Đề thơ em bảo có trăng hoa
Lại còn có giỡn mưa đùa nắng
Cây cỏ thơm tình hương chúng ta

Nghĩ mãi mà chưa được nửa lời
Vắng em anh như xác chết trôi
Vào vùng lạnh lẽo không siêu thoát
Vì muốn bên em đến vạn đời

Kể chuyện chúng mình vẽ hình em
Gót tình môi điệu giữ hương quen
Những trưa chung võng chiều chung áo
Tay ấm thay lời ru nửa đêm

Hay lúc giả đò giận trêu anh
Để anh năm nỉ suốt năm canh
Kể bao cổ tích bao tình sử
Gom hết mây hồng đổi áo xanh

Bỗng thực thơm tho thực ngọt ngào
Tay tình che hết cả trời cao
Bông gòn mây trắng choàng thơm cổ
Hơi thở bắt đền môi chiêm bao

Thôi! Chớ giả đò chớ trêu anh
Bây giờ em khỏi phải nấu canh
Mình đi ăn tiệm mừng ngày cưới
Anh đói môi hồng khát mắt xanh

Cho anh được kẽ mắt tô môi
Em cứ ngoan đi sắp xong rồi
Vợ anh đẹp hết hồn tiên nữ
Xin được ẵm bồng em dạo chơi

“Vẫn khéo ngọt ngào khéo ỡm ờ
Vẫn chưa xong được nửa vần thơ
Em không thèm đẹp không thèm diện
Thiên hạ cười chê anh xác xơ “

Ngoan đẹp tuyệt vời giận tuyệt vời
Dỗ dành vần điệu ngọt no môi
Nói cười đi đứng thơ họa nhạc
Em chính là thơ của muôn đời...

MD 01/21/06
LuânTâm
Thương tặng vợ hiền B.Th.Luân


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2021 05:36:59 bởi LuânTâm>


ĐỂ THƯƠNG ĐỂ NHỚ

Trăng còn bốn bể rong chơi

Để thương để nhớ hụt hơi gió mòn
Gió còn sương trắng đầu non
Để mưa để nắng sài gòn khô hoa

Hoa còn non nõn kiêu sa

Để thuyền tình bướm quê nhà bến không
Thuyền còn xuôi ngược giữa dòng
Để tương tư sóng nước hồng khát khao

Sóng còn bạc đầu đếm sao

Để đêm kỳ ngộ ngọt ngào hư không
Đêm còn thơ trắng mộng hồng
Để đưa để đón sầu đông xuân đầy

Đông còn tay tuyết chân mây

Để xuân hương lửa hao gầy hờn ghen
Lửa còn chung môi mới nhen
Để chăn gối sách dầu đèn mồ côi

Chăn còn dấu nằm lẻ loi
Để đom đóm đậu chung đôi bóng đè
Bóng còn lơ lửng sau hè
Để hình như khói sầu che mặt trời

Sầu còn môi rượu gọi mời
Để tình thơ dại lên ngôi nhạc trào
Người còn không hẹn chiêm bao
Để ta hôn bóng nghìn sau hết lời

Trăng còn hương nhớ sao rơi

Để thương cầu nguyện được lời môi son
Gió còn tay trắng lưng thon
Để vòng áo lụa sài gòn căng hoa ...

MD.10/17/13
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2021 22:13:59 bởi LuânTâm>
[color="#ff00fe"][size="5"]
[/size]
[/color]
CÒN EM

Còn em kể chuyện nắng mưa
Còn em kể chuyện sang mùa sang canh
Còn em kể chuyện mộng lành
Nắng lên đỉnh núi mây xanh chân trời


Còn em kể chuyện dạo chơi
Những ngày thơ ấu những nơi gió lành
Trời trong mắt đẹp long lanh
Tóc bay đầm ấm để dành những đêm


Còn em gối mộng tay mềm
Ngọt ngào tha thiết ấm êm đợi chờ
Còn em cho anh hồn thơ
Nghiêng nghiêng bóng nhỏ thẩn thờ gót trăng

Còn em thương nhớ vội vàng
Cơn mưa không dứt rộn ràng thiên thai
Còn em mộng ngắn mộng dài
Còn em quên cả tháng ngày tha hương...

MD 01/19/03
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2021 22:12:53 bởi LuânTâm>


CHỈ RIÊNG MÌNH BIẾT


Em ho đau thấu tim anh biết
Làm sao gánh hết bệnh tình em
Cho dù giảm thọ anh không tiếc
Chỉ cần em còn hương áo quen

Bồng thương cõng nhớ ru dỗ ngọt
Mớm mật mớm sữa mớm thuốc yêu
Ngoài hiên se sẻ chim quyên hót
Sương sớm vàng mai say nắng chiều

Dìu em về bến ngây thơ thẩn
Ngắm đôi én mộng tầm xuân hồng
Tung mây lướt gió quê vương vấn
Tâm đồng tuyệt diệu giao cảm thông

Em mau lành bệnh mình dạo phố
Người qua kẻ lại ghen đẹp đôi
Chợ trời may được tranh thật cổ
Hàn sĩ cõng giai nhân lên ngôi

Anh mừng lau lệ em chấn động
Chới với tiên bồng hoa hồng trần
Thiên duyên kỳ ngộ thành thơ mộng
Chỉ riêng mình biết mặc thế nhân...

MD.03/17/15
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2021 22:19:21 bởi LuânTâm>


CÁT BỤI CÒN KHÔNG

Anh nhớ em thường nói với anh
Lá buồn lệ đá chết màu xanh
Nên rừng thu khóc như em khóc
Góc biển chân trời nếu không anh


Em còn nhắc mãi chuyện ba sinh
Trời đất dành riêng cho chúng mình
Mênh mông thơ mộng trăng sao suối
Xây nhà gió lộng nắng bình minh


Có hoa có bướm có chim ca
Chỉ có riêng mình yêu thiết tha
Quấn quýt đeo nhau muôn nghìn kiếp
Mềm ấm say mê không rời xa


Sao giờ em vội đi thực rồi
Sơn cùng thủy tận sương khói trôi
Hay là em biến thành mây gió
Dìu dắt anh đi trọn đường đời


Muốn nói cùng em một tiếng yêu
Chỉ nghe gió lạnh lòng hắt hiu
Hàng cây quen cũ cành không lá
Nắng cũng nhòa tan bỏ khói chiều


Nước mắt còn đâu khóc biệt ly
Bàn tay khô níu bóng chim di
Lời đâu còn để xin cầu nguyện
Hồn cũng tan dần theo bóng đi


Còn biết về đâu chút hơi tàn
Sông sâu không hẹn chuyến đò ngang
Thuyền sầu không bến lang thang mãi
Giông bão vì sao quá phũ phàng


Nói chi cùng tháng với cùng năm
Cùng ngày cùng khổ cùng ăn năn
Ba sinh hương lửa không còn lửa
Một chút tro tàn cũng biệt tăm


Tóc rụng ngày đêm mắt mù lòa
Bể sầu bể khổ vẫn không tha
Không em anh chập chờn cát bụi
Trong cõi hoang tàn bóng yêu ma...

MD.01/06/12
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2021 22:24:10 bởi LuânTâm>


GIẤY BAY MẤT DIỀU

Bàng hoàng sương trắng mồ hoang
Cỏ khô rêu chết lệ tràn chiêm bao
Nắng xa mưa vắng gió gào
Không cây không lá đất đau vô bờ

Vườn xưa dấu mất tuổi thơ
Ruộng xưa gò đống trơ vơ gãy cày
Gót phèn tóc cháy rụng vai
Bắp trưa khoai tối con gầy chắt chiu

Sâu xanh bướm trắng dấu yêu
Ngăn sông cấm chợ trồng tiêu lộn trầu
Ngỡ ngàng bể cạn ao sâu
Rong tan bèo nát lạnh trào khói sương

Mẹ nghìn năm nhớ biển thương
Cha nghìn năm đợi núi vương mây nào
Buồn sông chậm vui suối mau
Nước trong nước đục lòng đau gọi đò

Xác xơ chân vịt cánh cò
Nổi trôi mái rạ hẹn hò khói cơm
Quê nhà khố rách áo rơm
Quê người xe ngựa giàu chôn nhân tình

Nắng sầu đứt bóng giật mình
Công cha ơn mẹ đào kinh be bờ
Chân mây mỏi mặt đất mờ
Luống cà vườn cải dật dờ áo nâu

Núi mòn sông cạn bỏ cầu
Mưa đêm dế lạnh cào cào đầu thai
Thương cây nhớ cội trắng tay
Đứt dây hồ rã giấy bay mất diều ...

MD 09/03/06
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0



ÁO MỎNG VAI GẦY


Trò chơi chữ nghĩa mệt rồi
Muốn nằm ngủ giữa dòng đời đảo điên
Người xưa mỏi mắt tìm tiên
Mình nay lạc bước đến miền tuyết rơi

Bơ vơ lạ cảnh lạ người

Niềm đau nát mặt tiếng cười hiện sinh
Cũng chim én nhỏ xinh xinh
Cũng loài se sẻ quê mình không vui

Cũng may còn tiếng con cười
Cũng may còn một góc trời tự do
Đêm đêm mơ tiếng gọi đò
Bâng khuâng giọng hát câu hò quê hương

Cò bay sông nước cải lương
Tháng năm lắng đọng nỗi buồn phù sa
Vịt con quanh quẩn ao nhà
Vì sao dâu bể khổ qua đèo nầy

Tóc rơi áo mỏng bay mây
Giật mình theo gió leo cây nh người

MD 12/18/01
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2021 21:06:14 bởi LuânTâm>


ĐƯỜNG VỀ QUÊ MẸ ĐAU THƯƠNG

Đường về quê mẹ đau thương
Chiêm bao đất khách đoạn trường thôi nôi
Nhìn sau nhìn trước nhìn trời
Đá xanh nhỏ lệ rong chơi đất lành

Đường về kỷ niệm hoa chanh
Gà mờ thỏ đế dỗ dành chim quyên
Mò trăng đáy nước bóng thuyền
Hư không thơ mộng đảo điên thơ tình

Đường về cúng miễu hát đình
Nguyệt nga tiết hạnh trao mình Vân tiên
Tình thư tình sử bình yên
Tim chàng Kim Trọng còn nguyên Thuý kiều

Đường về quê chữ dấu yêu
Dấu thương dấu nhớ chín chiều ruột đau
Hoa vông hoa mận hoa cau
Lục bình điên điển trôi vào áo mây

Đường về chung lớp run tay
Vần yêu chưa thuộc đạn bay bom nhìn
Mùa hè đỏ lưả giật mình
Bút nghiêng dang dở chiến chinh cải trời

Đường về mưa nổi nắng trôi
Hành hương vượt bể mồ côi tội tình
Đất lành chim đậu văn minh
Bóng câu cửa sổ vui nhìn cháu con

Đường về hoa sứ bông gòn
Chân trời góc bể hoàng hôn thẩn thờ
Ngẩn ngơ thơ mộng ướt mơ
Thuyền trăng bến gió vô bờ quê hương

Đường về quê mẹ đau thương ...

MD.07/06/11
LuânTâm

Thân mến tặng Thi Sĩ NhàQuê TBT


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0



CỔ TÍCH

Em như nắng ấm đầu xuân
Như hoa đồng nội rất thân rất hiền
Như cổ tích như thần tiên
Mây qua đỉnh núi thăm miền thơ ngây

Đêm ôm mộng ngắn chân dài
Ngày vui phơi áo rượu say nơi nào
Tưởng đâu hết khổ hết đau
Nhà tranh còn bóng trăng sao tuyệt vời

Giấc sầu sương gió viễn khơi
Áo sầu trả lại cho đời trắng đen
Uống dòng suối mát thân quen
Nửa đêm giởn bóng hoa đèn thêm xinh

Yêu nhau đỗ quán xiêu đình
Núi non rừng nhỏ thương mình gọi em
Chỗ nào cưng cũng được khen
Mưa xuân phơi phới nhuỵ sen no tròn

Dáng tiên ngây ngất Sàigòn
Ngờ đâu bạc phước gót son bụi mờ
Em đi mang hết hồn thơ
Cạn sông tình sử nát bờ tình ca

Bỏ gối bướm bỏ chăn hoa
Bỏ anh khô héo thịt da không còn
Mai kia chân cứng đá mòn
Em về nhóm lửa bồng con hôn chồng ….

MD 11/19/04
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2021 21:13:26 bởi LuânTâm>


LẠNH RUN LÒNG ĐẤT

Nhìn lên nhìn xuống nhìn sau trước
Giật mình chửa chín mộng nồi kê
Bóng sầu lận đận đau hồn nước
Bóng nhớ bóng thương bóng trăng thề

Thương cha mẹ lạnh run lòng đất
Mồ hôi nước mắt hoa hồng ân
Khói nhang tức tưởi tan sương mất
Vô cùng công đức vô tận thân


Tâm linh tương thông hồng ân báo
Nêu cao bánh tét bánh phồng mừng
Than hồng bếp ấm nhìn con cháu
Mừng tuổi lì xì thơm mộng xuân

Nhìn mây nhìn khói xa xót nhớ
Tóc bạc da mồi gọi con quê
Bóng đi bóng đứng che bóng chở
Bóng nhớ bóng thương bóng đi về...

MD.09/15/12
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


XUÂN TÌNH THƠ MỘNG

Hẹn rồi không đến sao không giận
Mà giận sao còn thương nhớ thêm
Nên đành chờ thỏ ôm cây mận
Chim chiều lẻ bạn gãy cánh đêm

Hôm qua áo ngọt quần thơm trắng
Mây hồng gót nhỏ sương vòng lưng
Tóc dài quấn quýt môi hồng nắng
Bồ câu chớp mắt mộng tình xuân

Chưa kịp ngoéo tay cho ăn chắc
Nhỏ bạn kỳ đà kéo hoa bay
Tóc bay áo bay cay bốn mắt
Dư hương an ủi yêu dấu giày

Lưới tình sóng gió trăng kinh kệ
Đèn đêm phố vắng bóng sao rơi
Nhớ lời thủ thỉ đi về trễ
Lần đầu run rẩy học hôn môi

Vòng vo thổn thức chừng gà gáy
Bóng dơi ăn muỗi mỏi mê xa
Bỗng áo trắng xuân hồng ân ái
Chập chờn yểu điệu hoa tiên nga

Không trời không đất không phải nói
Nhịp tim hơi thở mở liêu trai
Bắt đền cho hết hồn thơ đói
Thương mắc kẹt mà nhớ có hay...

MD.03/17/13
LuânTâm


 


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2021 15:22:04 bởi LuânTâm>


XA XÔI

Ai trách một ngày như mọi ngày
Mọi ngày vẫn vậy thực quá may
Được nhìn mây trắng trời xanh thắm
Được thấy em đùa áo em bay

Xin được nhìn em cuối sân trường
Phượng hồng gót nhỏ tóc tơ vương
Em về tôi chạy theo hương tóc
Vào cõi si tình nẻo nhớ thương

Nắng sớm vàng thơm áo mới may
Thẹn thùng tay nắm vội tóc bay
Bao giờ em mới cho ăn cưới
Ai được em cho vẽ chân mày

Không muốn thật gần sợ v
ỡ tan
Cho nên tôi thích đi lang thang
Qua bao đường phố thân quen quá
Em mới vừa qua thực nhẹ nhàng

Tôi chỉ muốn gần trong chiêm bao
Em luôn yểu điệu luôn ngọt ngào
Đa tình như gió hôn hoa bưởi
Đầm ấm như trầu ôm thân cau

Tôi biết tim em chưa có tôi
Tim tôi chỉ có mình em thôi
Tôi chưa dám nói vì tôi sợ
Em sẽ xa tôi như mây trời

Chẳng lẽ hư không chẳng lẽ chưa
Mà sao cứ mong nắng chờ mưa
Bao nhiêu màu áo đều thương nhớ
Biết đến kiếp nào được đón đưa

Giờ học không buồn vì có em
Tay ngoan chữ điệu không thể quên
Áo dài trắng quá nhưng xa quá
Xao xuyến ngập lòng đau nhói tim

Khói thuốc nào thoang thoảng cổng trường
Bạn bè về hết lối mù sương
Hàng me lủi thủi buồn thương tiếc
Sao chẳng làm rơi một chút hương

Đâu phải tôi không muốn chạy theo
Nhìn em nghiêng nón trong nắng chiều
Nhìn đôi giày mới cao sang quá
Giận chiếc áo dài ôm sát eo

Nhưng đã bao lần em nhăn mày
Bao lần hờ hững như không hay
Bao lần e thẹn hay làm dáng
Tôi thêm ngơ ngẩn thêm mê say

Những lúc như gần em lại xa
Khi xa em lại như thiết tha
Tôi như chong chóng theo chiều gió
Chóng mặt quay cuồng như bóng ma

Hôm nay chỉ lặng ngắm em về
Áo màu hoa tím dễ thương ghê
Đèn lên phố vắng chờ sao rụng
Đếm lá khô rơi lỗi ước thề

Chẳng lẽ tôi không còn là tôi
Hay là em đã thực xa xôi
Như nàng tiên nhỏ từ muôn kiếp
Đã chán trần gian hết dạo chơi

Tôi biết mai sau có một ngày
Bụi nhoà sách cũ áo liêu trai
Hồn tôi sẽ hóa thành hoa bướm
Trở lại trường xưa kiếm dấu giày…

MD 09/03/03
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2021 15:25:15 bởi LuânTâm>


BÓNG YÊU BÓNG NHỚ BÓNG THƯƠNG

"Cây đa trốc gốc lâu rồi
Đò đưa bến khác anh ngồi đợi ai"(1)
Tội tình khóc mướn thương vay
Trăm năm gió thoảng mây bay sao mờ

Ngậm ngùi thơ dại ngây thơ
Bờ mê bến giác cuốn cờ bể dâu
Nhẹ nhàng tung cánh hải âu
Gió mưa giông bão nhức đầu lầm than

Chân đất mẹ tay thiên đàng
Hư không kinh kệ suối vàng câu kinh
Trước hôn bóng sau hôn hình
Vết thương nội chiến vô tình xót xa

Chiêm bao nho nhỏ về nhà

Ôm cha hôn mẹ thương ca khơi nguồn
Bóng thương bóng nhớ bóng buồn
Bóng bay bóng đậu bóng vương bóng hồng...

MD.01/26/10

LuânTâm
(1) Ca dao


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


THĂNG HOA


Hơn thơm hơn ngọt hơn cưng
Trăm thương ngàn nhớ chín từng hôn mê
Trăng ăn mật gió uống thề
Hồng trần sen trắng hồn quê hương nhà


Em từ tranh cổ bước ra
Anh từ cổ mộ thăng hoa hứng tình
Rừng nguyên sinh suối nguyên sinh
Hoa tình bướm điệu mê nhìn ca dao


Áo mây hồng gót trăng sao
Mưa môi nắng mắt sữa trào hoa mưa
Tràn đồng me ngọt kẹo chua
Sam đeo điả đói bốn muà sôi xuân


Ngày tình nhân đêm tình nhân
Tham lam trăng mật từ chân tới đầu
Thơm cho nhau ngọt cho nhau
Ngon cho nhau hết chỗ nào cũng cho


Hương học trò sắc học trò
Yêu hẹn hò thương hẹn hò nghìn sau
Ôm mưa níu nắng thì thào
Uống trưa ăn tối chiêm bao còn thèm


Đông núi lưả hè suối tiên
Ngọt ngào tình tứ thêm ghiền thêm mê...

MD.02/14/09
(Valentine's Day 2009)
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
[size="4"][/size]


TẮM NẮNG XUÂN TÌNH

Em ơi tắm nắng ăn xuân mới
Hồng đào non nhụy hứng hương tình
Quê mình yêu dấu xưa vời vợi
Sao giờ cảm lạnh sương bình minh

Tàn cơn gió bụi tự do chưa
Nhà thương nước nhớ đất trông mưa
Mộng lành nho nhỏ trăng mờ tỏ
Gió cuốn tương tư hương tóc vừa


Vòng chân đồng điệu vòng tay trắng
Cay đắng khổ qua cầu thủy chung
Vén mây lướt gió trườn sóng nhắn
Nghìn xưa chưa đủ nghìn sau cùng

Hai trái tim thơ ngây một lòng
Sông dài bể rộng trời xanh trong
Mắt em sao sáng anh chới với
Thiên đường tình ta thăng hoa hồng...

MD.03/27/15
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2021 21:24:06 bởi Ct.Ly>
 


ĐƯỜNG HOA ÚA TÀN



Nợ người một chiếc khăn tang
Nợ đời một kiếp lang thang lỡ lầm
Gót buồn gót tủi xa xăm
Còn đây gót lạnh âm thầm đường quê

Mong tìm lại bóng trăng thề
Chỉ nghe gió lạnh bốn bề trống trơn
Còng lưng trả nợ áo cơm
Vườn không nhà trống ổ rơm cũng tàn

Cây đa trước miểu đầu làng
Lá không còn nắng xốn xang trưa hè
Tuổi thơ mất cả bạn bè
Chỉ còn khóm sậy bụi tre chuyện trò

Đông về đói lạnh nằm co
Con mèo con chó giả đò không quen
Đường đời lắm nẻo sang hèn
Nhục vinh lận đận chê khen cũng thừa

Não nề nắng sớm chiều mưa
Nhớ nhau đọc chuyện đời xưa ngậm ngùi
Tưởng nghe tiếng nói tiếng cười
Ngờ đâu gío gửi hương môi ghẹo mình

Không thuyền hoa không thuyền tình
Bên dòng nước đục trăm nghìn xác hoa
Nghìn trùng mây trắng bay xa
Nghìn năm áo lụa quê nhà còn thơm

Lẽ đâu vẫn giận vẫn hờn
Để cho dang dở cung đờn lời ca
Bóng mờ cuối nẻo sao sa
Mắt mờ cuối nẻo đường hoa úa tàn

Không còn một chút bình an
Không còn một chút nắng vàng trời xanh
Sương rừng gió núi mong manh
Thoáng qua dòng tóc dỗ dành thương đau…

MD 03/20/03
LuânTâm

r


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.06.2021 20:02:42 bởi LuânTâm>

 
SAY

Mưa gío thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đủ nghiã đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đoạ đày

Người đẹp nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh thi tình sử vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối  đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề

Có phải ban ngày hay ban đêm
Biết ai người lạ ai người quen
Áo bay hay lá bay thu muộn
Một chút trăng xưa rụng trước thềm

Tri kỷ tri âm đã mất rồi
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi

Tiếng hát liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gưỉ gió mây bến nhớ đò

Tuồng hát cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay

Vì nghèo nên vẫn thích mộng mơ
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ

Giông bão tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời

Đã muộn quá rồi nẻo phù sinh
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn

Rượu đã hết rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than

Người xưa say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung hằng
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chăng

Người bỏ ta rồi  ta cần say
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày

Áo hồng áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh

Giông bão nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề

Người đã đi rồi tim nát tan
Mà lòng vẫn lạnh mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bỗng tràn

Đốm lưả đêm đông le loí chi
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi để dành cho kẻ khác đi

Trăng sao hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn
Dây đã đứt rồi đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp lang thang

Chữ nghĩa cạn rồi thơ hết rồi
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời

Bỏ rượu bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người…

MD 03/06/02
LuânTâm

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb ,CA , USA . 2005, trang 135-138)



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.06.2021 20:07:20 bởi LuânTâm>
 

HƯƠNG NHỚ

Giặc giã qua rồi hương cố nhân
Trắng tay vẫn lạnh bước phong trần
Thanh gươm cổ tích sầu chinh chiến
Vó ngựa già nua bước ngập ngừng

Mắt mỏi trăng sao mộng ước nào
Cũng đành trả sách lại nghìn sau
Con đường mơ ước xa gần mất
Màu áo thương yêu cũng bạc màu

Tóc rụng những đêm thổn thức sầu
Gió khuya sương sớm lắm bể dâu
Dấu chân thơ dại quên hò hẹn
Nửa giận nửa mừng buổi gặp nhau

Dòng sông thề hứa mộng xuân xanh
Áo gấm vinh qui tình trọn tình
Đồng quê mắc cỡ hoa em thẹn
Chiếc nón nghiêng nghiêng ngây ngất nhìn

Mấy kiếp phong sương mấy dặn dò
Biển xa sông rộng vẫn buồn lo
Người yêu bé bỏng sầu muôn thuở
Khói lửa làm cho lỗi hẹn hò

Nhớ tiếng cười vui như gió xuân
Nhớ bàn tay nhỏ dáng thiên thần
Khói sương thơm tóc mơ tình sử
Giọng nói chim ca bước ngập ngừng

Xa cách muôn trùng tiếng võng trưa
Bờ tre già đổ lá hững hờ
Hè sang cánh phượng ve sầu nhớ
Lớp học thân quen vẫn đợi chờ

Tâm sự trắng đêm đầu bạc đầu
Rượu nào chung thuỷ ấm môi nhau
Tha hương tuyết lạnh vai gầy nhớ
Áo ngủ mong manh giọng ngọt ngào

Có phải hư không những cõi lòng
Vai kề má tựa vẫn xa xăm
Người xưa hận hải mang mang hận
Một kiếp phù sinh mấy nhánh rong

Phân vân lạc lối bướm về đâu
Đêm tối bơ vơ bỗng lệ trào
Thân sao lận đận đường tăm tối
Lỡ bước phong sương lạc áo màu

Nhớ những đêm trăng gác trọ buồn
Lang thang phố nhỏ bước mù sương
Thềm ga vắng đợi con tàu vắng
Gió lạnh đường khuya tủi mặt đường

Gặp gỡ mùa thu áo mộng nào
Hàm răng tình tứ nhớ thương sao
Về mơ sao rụng hôn dòng tóc
Đầm ấm vòng tay thơm má đào

Cười vui chưa trọn giấc mơ hoa
Tiếng quốc thâu canh lẫn tiếng gà
Đường cũ trăng xưa đêm ngại bóng
Thương nhớ điên cuồng nát thịt da

Chén cạn hương thề thơm tóc mai
Nhìn nhau nghi hoặc tiếng thở dài
Buâng khuâng trời nước xanh màu áo
Em vẫn là hoa mộng kiếp nầy

Năm tháng hững hờ đêm nhớ đêm
Hồn thơ tình sử cũng là em
Trời thương màu mắt hiền nguyên thủy
Ai nhớ trần ai ai nhớ tiên

Bồ đào mỹ tưủ nhớ người xưa
Ta cạn thời gian quên gió mưa
Tri âm vẫn đẹp trăng mười sáu
Mây khói bờ vai áo lụa đùa

Mộng thực thiên thu sầu nối sầu
Hẹn hò mấy kiếp nỡ xa nhau
Cải trời dang dở tình rau đắng
Phận bạc lênh đênh gửi chốn nào

Suối cạn khô rồi nước về đâu
Cành rong tiền sử chết phương nào
Xin cho một bóng chim tăm cá
Mang lệ nghìn xưa khóc nghìn sau

Vĩnh biệt lòng đau thực không đành
Hồn đau vương vấn áo em xanh
Xin cho một chút hương chăn gối
Kiếp khác tìm nhau sẵn để dành...

MD 01/01/03
LuânTâm

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh,Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xuất bản,California USA.2005,tr.129-132)



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.06.2021 15:08:36 bởi LuânTâm>



 
QUÊ NGƯỜI


Nửa đêm thức giấc quê người
Mơ màng tiếng nói giọng cười quê hương
Bốn bề chỉ thấy khói sương
Lạnh nghìn năm lạnh đoạn trường ai hay

Rượu nghìn xưa vẫn còn say
Tuyết rơi lạc lõng tháng ngày trống không
Mây trôi gió cuốn đau lòng
Bao nhiêu bến cũ bụi hồng chiêm bao

Tàn đêm trễ mất chuyến tàu
Quanh co còn biết lối nào ngược xuôi
Trăng sao hò hẹn nổi trôi
Nơi nào quên lãng cuối trời bơ vơ

Hương tan tóc rối thẩn thờ
Vườn hoang đom đóm dật dờ gần xa
Không xe hoa không thuyền hoa
Lối buồn quen thuộc bụi nhoà nghìn thu

Lá vàng phủ kín đường tu
Bâng khuâng theo bóng phù du lỡ làng...

MD 02/16/03
LuânTâm




http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


THƠ DẠI QUA CẦU

Thả câu thơ dại qua cầu
Nhân gian đen đỏ mặc dầu nắng mưa
Lòng đau thương tiếng chuông chùa
Hoả châu sáng mắt sao thưa tối trời

Chôn nhau cắt rún mồ côi
Nghìn trùng sóng vỗ hụt hơi bọt bèo
Mẹ nghèo chèo chống quê nghèo
Chắt chiu chữ nghĩa nâng niu chữ tình

Trăng non hứng gió sau đình
Trăng gìa trước miễu níu quỳnh hoa bay
Trăng hồng lạc bước trần ai
Trăng xanh hôn bóng gót giày thơ ngây

Nửa hư tỉnh nửa thực say
Nửa đêm hoa bướm nửa ngày hoa tiên
Nửa đường dang dở bút nghiên
Nửa đời đứt ruột thương điên nhớ khùng

Sầu riêng quấn quýt sầu chung
Nửa hồn nước mắt vô cùng nước mưa
Sơn cùng thủy tận đón đưa
Sạch trơn cát bụi hương thừa về đâu


Đỉnh mê cung cấm thuyền câu
Chung thân xuôi ngược vòng cầu suối xuân
Chiêm bao cởi áo phù vân
Còn thơm muối bọt ngọt gừng nghìn sau

Cắn câu thơ mộng nghẹn ngào
Nhân tình trăng tỏ mai sao biết vừa
Lòng sông dư nắng thiếu mưa
Hoả châu soi sáng bóng đưa chân trời...

MD.08/13/12
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.06.2021 16:39:49 bởi LuânTâm>



ĐƯỜNG TRẦN KHÔNG AI

Một ngày tay phải bỏ chân
Bơ vơ mê lộ đường trần không ai
Một ngày cò trắng hết bay
Tóc mây viễn xứ áo dài hồi hương

Một ngày mất lối thiên đường
Dấu yêu tiền kiếp mù sương sao đành
Một ngày gió mát trăng thanh
Nhớ nhau đứt ruột mộng lành đào nguyên

Một ngày sóng bạc đầu tiên
Thuyền không bến bắc cầu duyên gió đùa
Một ngày cò cò chịu thua
Hồng ân được cõng mút mùa tinh anh


Một ngày cuốn lá xa cành
Mưa thương nắng nhớ nghiêng thành tủi thân
Một ngày đất lạnh chôn chân
Xác xơ bóng bể dâu cần mình ai...

MD.03/29/07
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0