5.732 trả lời, 505.288 lượt xem —
Trang 56 / 192
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1651 —
16.07.2012 04:47
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-16 04:48:58LuânTâm>
Xin cảm ơn Bạn nguyenngoat đã nhín chút thì giờ quý báu ghé thăm & lưu bút đề thơ đẹp ...
Xin thân chúc Bạn cùng GĐ luôn được thật vui mạnh vạn sự như ý thân tâm an lạc trọn vẹn !
Rất trân quý trân trọng,
LuânTâm
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1655 —
15.07.2012 17:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-15 18:08:48LuânTâm>

BIẾT ĐÂU NGUỒN CỘI
Người về từ kiếp hoang sơ
Nhởn nhơ phố thị… ...
Vật vờ bể dâu.
Người đi,
Mây nước bụi mù,
Trăm năm là bước mộng du chập chờn.
***
Có người đứng đợi đầu non,
Mắt trông xuống biển, mỏi mòn phong ba,
Chơ vơ
Cội đá ghềnh xa..
Ngàn năm ủ nắng chiều tà đỉnh mơ.
***
Có người mê ngủ dưới mồ,
Tử sinh còn đọng quanh bờ ưu-tư.
Giật mình tỉnh giấc thiên thu,
Biết đâu nguồn cội..
Biết đâu đời mình./.
6/2004
LÂM THANH (1943-2008)
**** Bài nầy chúng tôi xin mạo muội mạn phép copy post nguyên văn các dấu chấm ngắt câu xuống dòng của Thi văn sĩ đa tài hoa nhưng vô cùng bạc mệnh Lâm Thanh trong 1 Email liên lạc riêng lúc sinh thời .Nếu như so lại với bài thơ BĐNC đã được chính thức đăng đầu tiên nơi trang 13 trong tuyệt tác phẩm "CÕI QUÊ CÕI NHỚ" do gia đình tác giả Lâm Thanh và một số thân hữu xuất bản tại Australia năm 2008, thì thấy có khác biệt đôi chút ....
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1656 —
15.07.2012 16:52
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-15 16:58:21LuânTâm>

CỎ HOANG
Như hoa đồng nội như cỏ hoang
Thơ thẩn vườn khuya trăng gió tàn
Đường đau mưa lạnh hồn sông núi
Mõi mòn chân đất mộng bình an
.....
Vắt chân nằm ngắm đất trời
Bên kia cát bụi dòng đời mưa giăng
Bên nầy tre vẫn khóc măng
Hết mưa rồi nắng băn khoăn làm gì
Im lìm không phải không đi
Ồn ào không phải nghĩ suy hơn người
Vui vẫn khóc, buồn vẫn cười
Bao nhiêu ngang trái tại người tại ta
Không quê hương không cửa nhà
Không tình không nghĩa hay là không không
Hỏi thăm cây cỏ ruộng đồng
Hỏi thăm sâu bọ còn mong kiếp nào
Hỏi châu chấu hỏi cào cào
Bay qua bay lại nhảy vào nhảy ra
Hỏi cu gáy hỏi chim ca
Hôm nay lạnh lẽo hôm qua ngọt ngào
Trời còn khi thấp khi cao
Đất còn đen đỏ làm sao đứng ngồi
Đường xa xứ lạ nổi trôi
Đêm đêm vất vưởng bên đồi cỏ hoang
Mơ chi áo gấm nhà vàng
Lòng nghe thanh thản bình an đã mừng…
MD 03/13/04
LuânTâm
Thân tặng Nguyên Trần
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO, MinhThư xuất bản , Maryland , USA.2007, tr.58)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1661 —
14.07.2012 13:50
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-14 14:07:32LuânTâm>

NƯỚC MẮT SAO MỜ
Như cơn gió thoảng qua cầu khói
Sương trắng bờ vai lạnh tóc mây
Chân không hò hẹn mưa hờn nắng
Tay khát vòng lưng ong bướm bay
Như trăng non nước mắt sao mờ
Vui đi buồn đến thật ngây thơ
Sợ dài sợ ngắn tang thương sợ
Bờ yêu bến mê sóng vỡ bờ
Như gót thề non môi hẹn bể
Cho hết cho dư cho hơn mềm
Cho trọn cho tràn cho trào bọt
Chớp mắt chiêm bao đau ấm êm
Như cánh phù du chân dã tràng
Hoài công xúc tép nuôi cò hoang
Bóng chim tăm cá lia thia ngóng
Đứt ruột kén tằm tơ lầm than
Như xa như gần như chết đuối
Vỏ ốc mượn hồn ai náu nương
Cua con còng gió trăng hoa dại
Lơ lững ỡm ờ lả lơi hương
Như tình như nghĩa như nợ duyên
Nghìn kiếp vụng tu chửa bình yên
Giọt dài giọt ngắn tương tư bắn
Vết thương vết nhớ thấu yêu ghiền
Như cơn gió thoảng qua cầu khói
Sương trắng bờ vai lạnh tóc mây
Chân không hò hẹn mưa hờn nắng
Tay khát vòng lưng ong bướm bay...
MD.07/14/12
LuânTâm

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1663 —
13.07.2012 16:58
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-14 01:17:58LuânTâm>

CÙNG MÌNH HOA TIÊN
"Tay bưng dĩa muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau"(1)
Ngồi buồn nhớ chuyện trầu cau
Ruột mềm máu chảy trời cao động lòng
Tào khang vợ tấm mẳn chồng
Chung thân tát cạn bể đông đá mòn
Nhân gian đón gió trăng non
Thả mồi bắt bóng ăn đòn lầm than
Đi giữ ngọc về gìn vàng
Mưa hoa điệu nắng bướm ngoan vòng tình
Thơm đổ nước ngọt xiêu đình
Không son không phấn cùng mình hoa tiên
Biết yêu biết quý biết khen
Biết ru biết dỗ biết ghen biết hờn
Biết cho biết nhận biết ơn
Biết hương biết lửa biết hơn biết vừa
Bụt nhà thương thấu yêu bùa
Bên kia bể khồ còn thua ao nhà
Sạch trơn trong trắng thật thà
Ngoài hồng trần thế thân hoà suối xuân
"Tay bưng dĩa muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau"(1)
Ngồi buồn nhớ chuyện trầu cau
Ruột mềm máu chảy trời cao động lòng...
MD.07/13/12
LuânTâm
(1) Ca dao

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1669 —
12.07.2012 13:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-12 17:58:28LuânTâm>

HƯƠNG NHỚ
Giặc giã qua rồi hương cố nhân
Trắng tay vẫn lạnh bước phong trần
Thanh gươm cổ tích sầu chinh chiến
Vó ngựa già nua bước ngập ngừng
Mắt mỏi trăng sao mộng ước nào
Cũng đành trả sách lại nghìn sau
Con đường mơ ước xa gần mất
Màu áo thương yêu cũng bạc màu
Tóc rụng những đêm thổn thức sầu
Gió khuya sương sớm lắm bể dâu
Dấu chân thơ dại quên hò hẹn
Nửa giận nửa mừng buổi gặp nhau
Dòng sông thề hứa mộng xuân xanh
Áo gấm vinh qui tình trọn tình
Đồng quê mắc cỡ hoa em thẹn
Chiếc nón nghiêng nghiêng ngây ngất nhìn
Mấy kiếp phong sương mấy dặn dò
Biển xa sông rộng vẫn buồn lo
Người yêu bé bỏng sầu muôn thuở
Khói lửa làm cho lỗi hẹn hò
Nhớ tiếng cười vui như gió xuân
Nhớ bàn tay nhỏ dáng thiên thần
Khói sương thơm tóc mơ tình sử
Giọng nói chim ca bước ngập ngừng
Xa cách muôn trùng tiếng võng trưa
Bờ tre già đổ lá hững hờ
Hè sang cánh phượng ve sầu nhớ
Lớp học thân quen vẫn đợi chờ
Tâm sự trắng đêm đầu bạc đầu
Rượu nào chung thuỷ ấm môi nhau
Tha hương tuyết lạnh vai gầy nhớ
Áo ngủ mong manh giọng ngọt ngào
Có phải hư không những cõi lòng
Vai kề má tựa vẫn xa xăm
Người xưa hận hải mang mang hận
Một kiếp phù sinh mấy nhánh rong
Phân vân lạc lối bướm về đâu
Đêm tối bơ vơ bỗng lệ trào
Thân sao lận đận đường tăm tối
Lỡ bước phong sương lạc áo màu

Nhớ những đêm trăng gác trọ buồn
Lang thang phố nhỏ bước mù sương
Thềm ga vắng đợi con tàu vắng
Gió lạnh đường khuya tủi mặt đường
Gặp gở mùa thu áo mộng nào
Hàm răng tình tứ nhớ thương sao
Về mơ sao rụng hôn dòng tóc
Đầm ấm vòng tay thơm má đào
Cười vui chưa trọn giấc mơ hoa
Tiếng quốc thâu canh lẫn tiếng gà
Đường cũ trăng xưa đêm ngại bóng
Thương nhớ điên cuồng nát thịt da
Chén cạn hương thề thơm tóc mai
Nhìn nhau nghi hoặc tiếng thở dài
Buâng khuâng trời nước xanh màu áo
Em vẫn là hoa mộng kiếp nầy
Năm tháng hững hờ đêm nhớ đêm
Hồn thơ tình sử cũng là em
Trời thương màu mắt hiền nguyên thủy
Ai nhớ trần ai ai nhớ tiên
Bồ đào mỹ tưủ nhớ người xưa
Ta cạn thời gian quên gió mưa
Tri âm vẫn đẹp trăng mười sáu
Mây khói bờ vai áo lụa đùa
Mộng thực thiên thu sầu nối sầu
Hẹn hò mấy kiếp nỡ xa nhau
Cải trời dang dở tình rau đắng
Phận bạc lênh đênh gửi chốn nào
Suối cạn khô rồi nước về đâu
Cành rong tiền sử chết phương nào
Xin cho một bóng chim tăm cá
Mang lệ nghìn xưa khóc nghìn sau
Vĩnh biệt lòng đau thực không đành
Hồn đau vương vấn áo em xanh
Xin cho một chút hương chăn gối
Kiếp khác tìm nhau sẵn để dành...
MD 01/01/03
LuânTâm
(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh,Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb.California USA.2005,tr.129-132)

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1673 —
11.07.2012 16:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-11 16:19:07LuânTâm>

BỤI HỒNG VƯƠNG GÓT
Tiếng khóc xa nhau thật não lòng
Trăm năm hò hẹn cũng thành không
Mai sau trăng rụng trên dòng tóc
Mắt có long lanh môi có hồng
Duyên nợ ba sinh quá mơ hồ
Cho nên dệt mãi chưa thành thơ
Mười năm gặp gỡ bao nhiêu mộng
Tình vẫn nổi trôi vẫn dật dờ
Mây tự nghìn xưa như áo màu
Lững lờ để gió gọi chiêm bao
Không bờ không bến không thuyền mộng
Quanh quẩn mê say chẳng lối vào
Có lẽ người chỉ là mây hồng
Cho nên áo lụa quá bềnh bồng
Cho nhìn một chút rồi tan biến
Vóc dáng mơ hồ mắt hư không
Có lẽ người chỉ là khói bay
Cho nên mờ mịt nhớ thương hoài
Không hình không bóng không cho gặp
Hờ hững bỏ quên kẻ lưu đày
Có lẽ người chỉ là giọt sương
Cho nên không giữ một chút hương
Chưa quen đã thẹn thùng quay mặt
Đã tan nhanh như một giọt đường
Có lẽ người chỉ là gió trưa
Mơ màng đem lại chút hương xưa
Thẩn thờ hồn dạo chơi rừng núi
Văng vẳng bên tai tiếng cợt đùa
Có lẽ người chỉ là trăng non
Cho nên còn mãi lo dỗi hờn
Không lo trang điểm buồn son phấn
Chờ đến bạc đầu vẫn cô đơn
Có lẽ người chỉ là ánh sao
Cho nên xa cách vẫn ngọt ngào
Hư hư thực thực lòng như tuyết
Trong trắng ngọc ngà đến nghìn sau
Có lẽ người chỉ là hương hoa
Cho nên chưa đượm đã phôi pha
Ngẩn ngơ tình vội bay theo áo
Áo cũng lạnh lùng vội tránh xa
Có lẽ người chỉ là bướm vàng
Cho nên chưa hợp đã vội tan
Giấc sầu lận đận tàn hương phấn
Mờ mịt vòng bay khóc lỡ làng
Người là tiên hay tiên là người
Mà sao nghìn kiếp vẫn xa xôi
Có gần thì cũng như hư ảo
Chưa hẹn mà sao lỗi hẹn rồi
Mây khói trăng sao đã nhạt nhòa
Gió sương hoa bướm tiên quá xa
May còn hạt bụi hồng vương gót
Kiếp khác dẫn đường ta gặp ta…
MD 03/31/03
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản ,MD/USA.2007, tr.296-298)

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#1674 —
11.07.2012 06:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-11 06:38:11LuânTâm>

TRÀN BỜ CA DAO
Thương ơi...
Gửi em giọt nắng chiều đông
Cho mưa xuân sớm tình bồng lên ngôi
Gửi em giọt hoa mưa môi
Cho bướm hút nhụy hụt hơi đàn cò
Gửi em giọt nhớ học trò
Cho thương đưa đón hẹn hò ướt mơ
Gửi em giọt ngọt ngây thơ
Cho dòng trăng mật tràn bờ ca dao
Gửi em giọt đói chiêm bao
Cho thèm trong trắng ngoài khao khát ghiền
Gửi em giọt mộng mơ tiên
Cho hồng trần thế nhân duyên tình chờ
Gửi em giọt nước tràn bờ
Cho nguồn ân ái sững sờ suối reo
Gửi em giọt tình quê nghèo
Cho trong gạn đục chống chèo núi sông
Gửi em giọt nắng chiều đông
Cho mưa xuân sớm tình bồng lên ngôi
Gửi em giọt hoa mưa môi
Cho bướm hút nhụy hụt hơi đàn cò
Nhớ ơi...
MD.07/10/12
LuânTâm
Thương tặng em Hoài Thương

★
★
★
★
★
0