<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-21 16:58:49Mỹ Trinh>
Anh Tâm ơi ! em bấm lộn trang thơ rồi, sẽ trở lại sau nha...Chúc anh thứ sáu vui!
[/align] [/align] [/align]
LỐI XƯA
Giọt nắng giọt tình giọt tương tư
Nhạt nhòa mưa bụi gót tiểu thư
Nghìn sau phố thẹn không cài áo
Tóc điệu hôn vai không chối từ
Rừng núi nào ghi dấu hẹn hò
Giọng cười mê hoặc để dành cho
Tân hôn sương gọi trăng sao xuống
Suối mộng dâng hương mật tôn thờ
Ôi ! Những dòng sông em rất em
Đường thơm tình sử hát từng đêm
Rượu nào thêm chút hương chờ gió
Hờn tóc giận tay môi bắt đền
Lạc mất trăng thề tội bể dâu
Nuốt cay ngậm đắng bạc mái đầu
Tàn xuân đất khách lòng nhang khói
Một cánh mai vàng chẳng thấy đâu
Cứ ngỡ thời gian là thuốc tiên
Mà sao đau vẫn đau sâu thêm
Vết thương vùng vẫy thành ma quái
Gào thét kinh hoàng ngày chết đêm
Ngọt ngào kỷ niệm áo mây bay
Thôi nôi khát sữa thèm bú tay
Hột đường hột muối vào cổ tích
Thương bóng thư sinh đói mộng đầy
Mưa lối tình đưa nắng sân trường
Trăng chờ gió đợi mây viễn phương
Sông thương biển nhớ rừng khao khát
Vào mộng ru người đẹp văn chương ...
MD.12/15/01
LuânTâm

[/align] [/align] [/align]
GIẤY KHÔNG
Rừng buồn lá chết cô đơn
Thơ đau nhạc lạnh ru hồn nước non
Ngày khách địa đêm Sàigòn
Van xin giấy khóc bút còn không chơi!
***
Hôm nào bút cắn nghiêng trời
Thơ mây nhạc khói ta ngồi dỗ ta
Không tiền môi bánh tim quà
Ru tranh ôm tượng em hoa Sàigòn
Mộng không lớn tình không con
Biển sông đã cạn suối còn lòng không
Thuyền hoa mất bến lạc dòng
Cây già cành trẻ gió đông lỡ thì
Thiền hoài ớn lạnh từ bi
Trắng sương gót ngủ đường đi nản lòng
Mưa không giữ gió chân không
Ba chìm bảy nổi tắm sông cỡi bò
Hết sóng đói lại bão no
Cá con thịt nát cá to xương mềm
Đêm xuôi ngày ngược đổi tên
Mực đen giấy trắng thơ quên thất tình
Đạn bom cũng biết giật mình
Hai bờ xương trắng tro tình khóc hoa
Đêm dài quỷ bóng đè ma
Sợ con đom đóm không qua thăm mình
Vui ăn quán buồn ngủ đình
Cà phê phỏng lưỡi thuốc xin khói cười
Người muốn tới ta muốn lui
Nhà không vườn trống kiến ruồi bụng không
Lòng đau lòng ớt muối lòng
Lộn hồn lộn xác lộn sòng lộn tu
Tìm đâu một chút công phu
Chân chim đuôi chuột mặc dù đầu voi
Lạnh đi lạnh đứng lạnh ngồi
Cũng xin nhẹ bóng tâm xuôi về nguồn
Rong xanh nước bạc náu nương
Sổ lồng tháo cũi bên đường chiêm bao
Thơ đi thơ lại ngọt ngào
Giấy không bút mất trăng sao vẫn còn ...
MD 03/15/06
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản .MD/USA.2007.tr.338-339)
MỘT CHÚT QUÊ HƯƠNG
Em ơi...
Chỉ còn một chút quê hương
Trong em thơ dại thiên đường em thơ
Chỉ còn một chút mộng mơ
Trong em thơ thẩn tình chờ nghĩa ru
Chỉ còn một chút công phu
Trong em thơ áo lưả dư hương thề
Chỉ còn một chút hôn mê
Trong em thơ bướm nhạc quê hoa đồng
Chỉ còn một chút non sông
Trong em dịu ngọt ấm lòng tha hương
Chỉ còn một chút văn chương
Trong em ve vuốt náu nương thơm lành
Chỉ còn một chút tinh anh
Trong em nhân kiệt dỗ dành địa linh
Chỉ còn một chút văn minh
Trong em nâng trứng chung mình hứng hoa
Chỉ còn một chút tình ca
Trong em sữa mẹ mật cha tiên rồng
Chỉ còn một chút đèo bồng
Trong em đỉnh trắng vực hồng mưa thương
Chỉ còn một chút quê hương
Em ơi ...
MD.10/20/11
LuânTâm
[/align] [/align] [/align]
ĐỘI TRỜI ĐẠP ĐẤT TRONG VEO
Đội trời đạp đất trong veo
Chân không tay trắng bọt bèo thiên hương
Mưa ca dao nắng cải lương
Xuống câu vọng cổ lên giường trăng sao
Đội trời đạp đất thanh cao
Mồ hôi câu sấu máu trào đào kinh
Hát rong khôn lớn hát đình
Hoa sen bông súng lục bình cò con
Đội trời đạp đất sạch trơn
Không khô không cạn không mòn không đau
Tre tàn măng mọc chiêm bao
Hạc vàng vỗ cánh ngọt ngào còn nguyên
Đội trời đạp đất bình yên
Viễn du mỏi gối hoa tiên bướm tình
Trăm thương bóng ngàn nhớ hình
Chìm tàu nát ngọc còn in trắng hồng
Đội trời đạp đất non sông
Đi không đổi họ về không thay nhà
Cõi người quỷ bắt ma tha
Thấp cao kinh kệ ta bà bóng đeo
Đội trời đạp đất trong veo...
MD.10/19/11
LuânTâm
[/align] [/align] [/align]
SẠCH TRƠN TAY TRẮNG ĐI VỀ CHÂN KHÔNG
Trèo tuyệt đỉnh tuyết uống sương
Sạch trơn phiền lụy văn chương chợ trời
Sạch trơn bể khổ rong chơi
Sạch trơn đen đỏ lỗ lời bon chen
Sạch trơn xe ngựa sang hèn
Sạch trơn bóng gió soi đèn bóng trăng
Sạch trơn đom đóm sao băng
Sâch trơn hò hẹn câu giăng câu thề
Sạch trơn hương lửa hôn mê
Sạch trơn tay trắng đi về chân không
Sạch trơn nắng đục mưa trong
Sạch trơn xuân hạ thu đông đá đào
Sạch trơn cởi áo chiêm bao
Sạch trơn bịt mắt chui rào thả dê
Sạch trơn ghen tỵ khen chê
Sạch trơn quốc ngữ vỗ về thiên hương
Trèo tuyệt đỉnh tuyết uống sương....
MD.10/19/11
LuânTâm
ĐƯỜNG CHIẾU
Đau khổ dâng đầy nghẹn nhói tim
Bốn phương giông bão gió cuồng điên
Đất trời đen tối hồn đen tối
Lạnh buốt xương da lạnh bóng đêm
Người đến từ đâu đi về đâu
Mênh mông bể khổ vẫn không màu
Cánh buồm nhỏ quá không hy vọng
Đã vỡ tan theo sóng bạc đầu
Đói rét lầm than bước chân mòn
Đường chiều hiu hắt bóng hoàng hôn
Cây khô hoa héo rừng hoang vắng
Chim chóc lạc bầy mẹ khóc con
Bến nước cây đa vẫn đợi chờ
Khóm lau già úa vẫn năm trơ
Mà con đò vẫn không quay lại
Người cũ phai màu áo mộng mơ
Kiệt sức lạc đường hết ngóng trông
Mưa buồn tang trắng nhuộm dòng sông
Bóng ai sương khói quên hò hẹn
Hư thực gần xa bụi gót hồng
Người đã đi rồi hết mùa xuân
Lang thang hờn tủi kiếp phong trần
Vụng tu nên bị lưu đày mãi
Xin trả cho nhau hết nợ nần
Có thân có phận có bọt bèo
Chuyện cổ nghìn xưa đã mốc meo
Hiền nhân đã chết đầy kinh sử
Quân tử danh nhân thật quá nghèo
Những cánh chim nào nương bóng mây
Biết bao lận đận bao đắng cay
Vẫn còn vương vấn màu kỷ niệm
Dù nắng dù mưa chẳng đổi thay!
Ngựa xe áo mão vết bụi mờ
Hồn phách lang thang chốn hoang sơ
Dấu chân dã thú nào kinh dị
Chạy trốn cô dơn lạc bến bờ…
Cá thích vẫy vùng tình nước trong
Chim vui đua hót nắng mai hồng
Mà sao ta vẫn nhu cành mục
Nghe giá băng đầy xác hư không
Gom cả đất trời dấu khổ đau
Xin cho dứt hết nợ thật mau
Lẽ đâu xương trắng còn oan nghiệt
Nên lệ nhân gian vẫn mãi trào
Gọi tên chi nữa thêm tủi thân
Lủi thủi đi tìm một mùa xuân
Chỉ thấy mịt mờ sương thu lạnh
Cõi tạm còn đâu bước ngập ngừng
Nhân loại ngủ mê tội lỗi đầy
Nghìn năm thế cục vẫn vần xoay
Nghèo giàu vinh nhục đều hư ảo
Thân xác đọa đày cũng khói mây
Nghe tiếng mưa rơi nhớ rã rời
Ngày nào say đắm mộng chung đôi
Bây giờ đất lạnh quên thề hứa
Sâu bọ viếng thăm cũng đỡ rồi
Hết lo hết khổ hết oán thù
Mặc ai gian ác mặc ai tu
Trăng sao trả lại cho nhân thế
Thơ thẩn đường mây thoát ngục tù….
MD 06/27/02
LuânTâm
![]()
RUỘT ĐAU CHÍN CHIỀU
"Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều"(1)
Phù sa chín nhánh mỹ miều
Cong đuôi chó chạy thương yêu cánh cò
Đất lành chim đậu ấm no
Cha ông mở nước xương khô máu trào
Rừng vàng bể bạc anh hào
Vì sao đói khổ thương đau mơ hồ
Vườn dừa ruộng luá hiền khô
Âm thầm lủi thủi đơn sơ kiệm cần
Vì sao sóng dậy đất bằng
Cuồng ngông lũ lụt bão ăn bọt bèo
Tan nhà nát cửa đứt neo
Trường trôi trò nổi chống chèo thầy cô
Trắng tay xanh mặt đội mồ
Lá lành lá rách nằm chờ thiêu thân
Ruột mềm máu chảy thâm ân
Lòng nhiều của ít góp phần qua cơn
Tội tình khố rách áo ôm
Trên đe dưới búa gạo không cơm thừa
Còng lưng nắng hạn trông mưa
Quan to súng ngắn làm vua lầu hồng
Cháy nhà lòi mặt chuột đồng
Thì thôi thôi thế thôi trông mong gì
Mình thương mình xót mình đi
Chia cơm nhường áo chim di cư giàu
Không quên cốt nhục đồng bào
Thương cây nhớ cội cầu ao bóng bần
Thương người như thể thương thân
Nhiễu điều phủ lấy ân cần giá gương
Miếng khi đói gói no hương
Miền Tây vọng cổ cải lương tâm giàu
"Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều"(1)
MD.10/19/11
LuânTâm
(1) Câu hát ru em
(Như một tấm lòng chân tình thương về quê mẹ và đồng bào Miền Tây đồng bằng sông Cửu Long bị thiên tai bão lụt hoành hành)
![]()
TB: Em Mỹ Trinh đa tài hoa thơ ngây mơ mộng ơi ! Anh thật vô cùng xúc động cảm động đa cảm tạ em đã ghé thăm nhã ý lưu bút đề thơ xẻ chia đồng cảm tri lỷ tri âm ! Anh mới hay tin Trể Mìền Tây đồng bằng sông Cửu Long hiền hoà chân chất quê mẹ mình đã bị thiên tai bão lụt biết bao đồng bào tan nhà nát cửa trường trôi trò nổi thầy cô chống chèo đói khổ bệnh tật màn trời chiếu đất ! Đoạn trường ai có qua cầu mới hay ! Do vậy anh ghi vội mấy câu hương tình phèn nầy ! Xin thân thương gửi em & quý Bạn đồng hương cùng đọc xẻ chia chút tâm cảm em nha ! Thư bất tận ngôn em nha ! Anh LT.
![]()
Quê Hương Biệt Ly
Gửi anh áo nhớ áo thương
Ngày đi mẹ tiễn lên đường tương lai
Còng lưng đếm tháng đếm ngày
Cầu trời khẩn phật nắng mai soi đường
Gửi anh sợi nhớ ngồi buồn
Sợi thương buộc tóc còn vương vấn hoài
Quê hương gói lại tình ai
Mẹ chờ em đợi sương mai nắng chiều
Ở nhà quạnh vắng đìu hiu
Bóng dài bóng vắn lêu nghêu bóng sầu
Vẫn đêm nghe tiếng mưa ngâu
Vẫn ngày quê Mẹ dãi dầu nắng mưa
Gửi anh tình cũ nghĩa xưa
Hâm lòng ấm lạnh thu vừa ra đi
Quê hương từ thuở biệt ly
Còn trong tim mãi diệu kỳ thiên niên
Mỹ Trinh
MT đọc một loạt thơ cũ của anh mà cảm thấy không cũ chút nào.
Thơ anh buồn ghê đi. Xin thăm anh và chia sẻ chút xíu đi anh hả.
[/align] [/align] [/align]
SAO KHÔNG ĐỂ LẠI NỤ CƯỜI
Bao nhiêu đường đã đi qua
Bao nhiêu bến chẳng cho ta gặp người
Sao không để lại nụ cười
Để dành an ủi một đời lang thang
Rưng rưng tiếng hát cung đàn
Đêm đêm thao thức mơ màng bóng ai
Dặm buồn đom đóm thôi bay
Sương giăng mờ mắt vòng tay lạnh đầy
Rượu buồn chưa đủ đắng cay
Thuốc buồn chưa đốt khói bay hững hờ
Đất lành chim đậu nhởn nhơ
Mà sao hoa héo cuối bờ thân quen
Ngày xưa cùng sách cùng đèn
Chung trường chung lớp hờn ghen làm hoà
Bây giờ đã mất quê nhà
Lênh đênh biển thẳm non xa mịt mùng
Hết vui chung hết sầu chung
Chỉ còn kỷ niệm vô cùng xót đau
Tình nào dành để mai sau
Nợ nào dành trả cho nhau mộng hồng
Thương mênh mông nhớ mênh mông
Hay là hoa chết ngập lòng hoang vu
Hay là nắng bỏ rừng thu
Hắt hiu xác lá ngục tù mắt nai
Mưa đau tóc ngắn tóc dài
Nắng đau gót nhỏ gió bay áo buồn
Không đường hoa không sân trường
Chỉ còn cỏ úa ven đường lạ quen
Không trăng sao không ánh đèn
Trước sau đen tối sang hèn gặp nhau
Nghìn năm đất lạnh không màu
Biết đâu trong đục mai sau mà chờ
Nghẹn ngào tìm lại vườn thơ
Chỉ nghe lá rụng cuối bờ biệt ly
Không kẻ ở không người đi
Rêu xanh áo ngủ rèm mi điêu tàn….
MD 01/17/04
LuânTâm





![]()
CHO GIÓ GỬI MÂY
Chết rồi nào biết có hồn không
Ma quỷ thần tiên quá viễn vông
Tu giả mà lòng gian ác thật
Gạt người dối Phật tệ hơn không…
Địa ngục niết bàn ở tận đâu
Bao nhiêu công đức được qua cầu
Bao nhiêu tội lỗi sa vào lưới
Thiên hạ điên cuồng tranh ngôi cao!
Giả điếc giả câm bước hững hờ
Sông buồn sông hát khúc trẻ thơ
Biển buồn biển hát thương lòng mẹ
Núi lở sông bồi đất bơ vơ!
Than trời trách đất giận ai đây
Khôn dại gì đâu kẻ lưu đày
Mất nước từ khi còn trứng nước
Nhục nhằn đau tủi gửi gió mây!
Gió đã xa mà trăng cũng xa
Đêm đêm trơ trọi một mình ta
Lửa lòng đã tắt tình đen bạc
Lủi thủi đi về hôn bóng ma…
Nhắc chi kỷ niệm thuở ban đầu
Tim đập rộn ràng chân bước mau
Con đường hò hẹn như sương khói
Áo mộng thơm tho cho lệ trào…
Lần bước đi về nẻo tối đen
Mịt mù không một ánh sao quen
Bao nhiêu tội lỗi từ muôn kiếp
Xin trả một lần hết cho em
Còn gì để nói lúc tiễn đưa
Nắng cháy da rồi cũng có mưa
Ai biết đêm nào đêm tận thế
Mà mong tu vội để...tự lừa!
Gian ác càng gian ác vì sao
Hiền nhân phải chịu bao đớn đau
Bao nhiêu sâu bọ thành người giả
Lòng dối lòng hay đang dối nhau...
Cố quên để được đi nhẹ nhàng
Mà sao phút cuối vẫn hoang mang
Khói mây mờ mịt không đưa đón
Trả hết vui buồn cho nhân gian…
MD 10/27/02
LuânTâm
Cám ơn anh Tâm thật nhiều...[/align] [/align] [/align]
Giọt Buồn Buổi Sáng
Mặt trời thức dậy dạo vườn thơ
Một cảnh nhân gian mộng chực hờ
Phố thị chen chân tìm huê lợi
Thôn quê nhàn hạ đến dại khờ
Níu lên vài chữ tập làm thơ
Gió thổi mây qua dáng hững hờ
Màu vôi bạc thếch căn nhà trắng
Đứng lại mà nghe chữ ngẫn ngơ
Diều tôi quên gió chẳng còn bay
Chữ tình sà xuống góc thu gầy
Nghe trăm truyện kể ngày mây tím
Câu nhớ lời thương đốt nắng mai
Đã hết đêm rồi mộng đâu còn
Gửi lại chiêm bao một vàng son
Hạt sương vừa rã tan đâu mất
Giọt buồn ở lại khóc núi non
Mỹ Trinh [/align]



![]()
GỬI THƯƠNG RU NHỚ
Nhớ ơi ...
Gửi thương ru nhớ ấm lòng
Chợ sớm dài tóc tiên bồng trắng da
Chợ chiều nắng bướm mưa hoa
Lục bình điên điển khổ qua xuân hồng
Gửi thương ru nhớ đèo bồng
Qua cầu tay vịnh chân không gió đùa
Cho chờ cho đón cho đưa
Cam sành vú sữa mọng dừa sao băng
Gửi thương ru nhớ về thăm
Chỗ ngồi chỗ đứng chỗ nằm chỗ ăn
Bóng mây bóng khói bóng trăng
Giọt sương giọt lệ giọt thăng hoa hồng
Gửi thương ru nhớ bềnh bồng
Mênh mông yêu dấu lòng vòng lửa hương
Cánh cò trắng bóng quê hương
Vì sao chim sáo mưa nguồn trôi sông
Gửi thương cho nhớ ấm lòng
Thương ơi...
MD.10/15/11
LuânTâm
![]()
Em Mỹ Trinh đa tài hoa thơ ngậy mơ mộng ơi !
Khuya lắm rồi ! Anh xin mạo muội vắn tắt chút quà mọn gọi là thay lời Ru thân chúc Hiền muội muội ngủ thật ngon và cùng GĐ Have A Very ...Very Good Weekend nha ! Thương mến ! Anh LT.
Thương ơi ! Còn nữa ...nữa nè ...Bởi vì cho dù có giận đến thế nào đi chăng nữa ...Nhưng giận thì giận mà lỡ thương rồi thì sao lại càng thương thêm nữa nè ...Thương ơi ! Cho nên mới có thêm chút quà mọn nầy rất hy vọng em được vui khoẻ mạnh thật nhiều nhiều em nha ...Thương ơi ! Nho nhỏ ngọt ngào trăm nhớ ngàn thương của anh ơi ! Anh LT.[/align] [/align] [/align]
CẢM ƠN NHO NHỎ NGỌT NGÀO
(Thương tặng em Hoài Thương)
Thương ơi...
Cảm ơn nho nhỏ ngọt ngào
Hoa chanh hoa bưởi hoa cau hoa lài
Thơm đêm chưa đủ ngọt ngày
Kề tai rót mật thơ say vòng tình
Cho thương cho nhớ cho nhìn
Cho xin cho được cho mình bướm hoa
Cho hồng trần hơn tiên nga
Cho bình yên ấm quê nhà trăng sao
Cảm ơn nho nhỏ ngọt ngào...
Thương ơi...
MD.10/13/11
LuânTâm
NGÀY THƠM NHO NHỎ NGỌT NGÀO
(Thương tặng anh Luân Tâm)
Tâm ơi...
Ngày thơm nho nhỏ ngọt ngào
Đêm thơm nho nhỏ chiêm bao nằm chờ
Xin nghìn đêm nữa còn mơ
Trăng say kể chuyện ấu thơ vui cười
Em say nghìn ánh sao rơi
Anh say kết chữ hương đời tặng em
Mình say hương áo môi mềm
Tình kinh tình sử bồng bềnh tình trao
Ngày thơm nho nhỏ ngọt ngào...
Tâm ơi...
Hoài Thương
![]()
ĐÁNH MẤT THƠ NGÂY
(Thương tặng anh Luân Tâm)
Mình nói với nhau nhiều thật nhiều
Bên khung cửa nhỏ nhắn lời yêu
Mười năm cứ tường tình khôn lớn
Thơ ngây ngồi đợi nắng xiêu xiêu
Mình hứa với nhau đến trăm lần
Vạn lần khắc vết ở trong tâm
Là anh hờ hững hay mây gió
Là em hờn dỗi lệ rơi thầm
Mình đã xa rồi tuổi thơ ngây
Anh bảo là không mộng đẹp đầy
Chiều nay thu ướt màu sương trắng
Thơ ngây cúi mặt đếm hao gầy
Mình đã nhạt nhòa môi trăng mật
Vần em tan nát chữ tình chân
Giả vờ không hiểu anh không hiểu
Nên chỉ mình em góc âm thầm
Muốn tặng cho anh những vần thơ
Thơm ngon thơm ngọt vẫn còn chờ
Mà sao nghèn nghẹn thơ tức tưởi
Mang về đêm ngủ để còn mơ...
Hoài Thương
Anh Tư ơi! anh có khoẻ không? Chiều nay là ngày cuối tuần rồi, được ngồi vào bàn viết là nghe rất nhẹ. Vậy mà mở trang thơ ra em giật mình vì thấy anh viết nhiều quá! mà cũng không ngờ anh lại mất nhiều thời gian cho em như vậy. Thiệt tình, đôi lúc em mắc cở ghê lắm vì em nhận ở anh rất nhiều mà không biết đến khi nào em mới đền đáp cho anh đủ. Có khi nghe hình thơ đã cạn nguồn hay sao đó em cũng không hiểu. Có lẽ công việc sinh sống nhiều quá nên hết sức lực rồi anh ơi! Xin anh không buồn và không giận em anh nha...LoveU...!
[/align] [/align] [/align]
CHO HOA VẪN BƯỚM
Núi lở sông bồi hoa vẫn bướm
Đổi đời đứt đạo gió vẫn trăng
Mặt đau mặt khổ không mất mặt
Chăn dê sữa mật gối chăn tằm
Mắc bẫy sụp hầm lầm than khói
Nhân gian ghen tỵ đạn bom chừa
Mặt cay mặt đắng không cúi mặt
Trèo đèo vượt suối hồng trần mưa
Trở cờ hát bội khoe hia mão
Cắc kè thay áo bảy màu ma
Mặt trên mặt dưới không bôi mặt
Vẫn thơm vẫn ngọt sữa ao nhà
Ngăn sông cấm chợ chùa khép cửa
Lá đa không quét rêu xanh trời
Mặt sau mặt trước không nhăn mặt
Bốc lửa tiên bồng bốc khói chơi...
MD.10/12/11
LuânTâm
![]()
[/align] [/align] [/align]
THƠM CỎ NON RU
(Thương tặng em Hoài Thương)
Có phải em buồn trời mưa thu
Vàng bay xanh đậu cỏ non ru
Chắt chiu giọt nhựa hồng nuôi mộng
Đỉnh tuyết sầu đông lệ đá mù
Có phải em đi trời đứt ruột
Địa chấn điên trào hỏa diệm sơn
Chắt chiu giọt ấm dành ru dỗ
Hầm băng bắc cực gấu tuyết con
Có phải em vui trời nắng xuân
Hồng mây hồng suối hồng núi rừng
Chắt chiu giọt sữa thơ ngây lửa
Vực khói mò trăng vớt ngọc dâng
Có phải em về trời thay áo
Rửa chân gội tóc tắm sông mây
Chắt chiu giọt rượu môi thơm ngọt
Ve sầu đàn gáo áo phượng bay
Có phải em nằm trời hôn mê
Hoa mưa hoa nắng nâng hồn quê
Chắt chiu giọt mật đào hương nhớ
Nâng sương bồng bưởi hứng tuyết lê...
MD.10/14/11
LuânTâm
[/align]
[/align] [/align] [/align]
THƠM CỎ NON RU
(Thương tặng em Hoài Thương)
Có phải em buồn trời mưa thu
Vàng bay xanh đậu cỏ non ru
Chắt chiu giọt nhựa hồng nuôi mộng
Đỉnh tuyết sầu đông lệ đá mù
Có phải em đi trời đứt ruột
Địa chấn điên trào hỏa diệm sơn
Chắt chiu giọt ấm dành ru dỗ
Hầm băng bắc cực gấu tuyết con
Có phải em vui trời nắng xuân
Hồng mây hồng suối hồng núi rừng
Chắt chiu giọt sữa thơ ngây lửa
Vực khói mò trăng vớt ngọc dâng
Có phải em về trời thay áo
Rửa chân gội tóc tắm sông mây
Chắt chiu giọt rượu môi thơm ngọt
Ve sầu đàn gáo áo phượng bay
Có phải em nằm trời hôn mê
Hoa mưa hoa nắng nâng hồn quê
Chắt chiu giọt mật đào hương nhớ
Nâng sương bồng bưởi hứng tuyết lê...
MD.10/14/11
LuânTâm
[/align]