5.732 trả lời, 505.428 lượt xem —
Trang 89 / 192
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#2641 —
28.08.2011 14:26
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-28 16:05:20LuânTâm>

NÀNG TIÊN MẮC ĐOẠ
Hảy cười lên đi Em
Hởi nàng tiên bé bỏng
Dù cánh Thiên Thần đã xếp
Em vẫn là bến mộng cõi trời xanh
Nhớ xưa
Từ thiên đàng rớt xuống
Em hóa kiếp thành người
Làm quà tiên Thượng Đế tặng riêng anh
Ta nắm tay nhau tung tăng trong bụi gió
Đoạn đường trần vẫn nương bước chân nhau
Nhưng bỗng đâu
Đất trời dậy sóng
Mịt mùng biển nhục núi đau
Em thành thân kiến cỏ
Anh thành kẻ tội đồ
Tưởng anh là điểm tựa
Nhưng khi anh rơi xuống hố
Em lại là người kéo đỡ anh lên
Rồi lúc Em vấp ngả
Anh đứng nhìn và vẫn dựa vào Em
Ôi ! Thân cò lặn lội thâu đêm
Nuốt đắng cay nhịn cho đời anh còn chút ngọt
Để anh sống sót trở về
Làm cua gãy càng
Làm chim gãy cánh
Như người cùi hủi
Lủi thủi bóng ma
Tình người tơi tả
Rồi cũng chính mình EM
Thân sậy còm trong rừng thú điên hoang dã
Mang bóng cây già che mát đời anh
Ngọn hải đăng buổi chiều tàn tận thế
Hởi nàng tiên mắc đọa!
Sao Em muốn về trên ấy
Khi bình minh hé lộ cuối đêm đen
Em bay bổng về trời
Anh rơi đùng xuống vực
Gió rít ù tai
Lạnh tê xương thịt
Bồng bềnh hụt hẩng âm u
Anh bay vào vũ trụ lỗ đen hư vô buốt giá
Không ! Em ơi !
Hãy dừng chân trên “đỉnh tuyết vân”
hay giữa tầng mây đỏ
Hãy dừng lại chờ anh
Xong nợ trần anh bước theo Em lên đó
Để cùng nắm tay nhau tìm hồn cỗ thiên thu
Hay là Em còn trở lại
Làm tiên đồng trẻ dại nhà ai
Anh cũng xin đến đó
Rước Em về nuôi đủ ba sinh
Em ơi!
Dù Em đang là cọng cỏ
Cọng cỏ mềm héo úa rưng rưng
Làm gậy thần nâng đỡ bước chân anh
Đi đến cạn đời hết cặn đông đá gian nan
Hởi nàng tiên bé nhỏ
Anh đã buồn lo hơn nỗi buồn Em có
Anh khổ nhiều lần nỗi khổ Em mang
Vì mất hết ! Em thành tiên mắc đọa
Vì mất đời anh chỉ còn lại riêng Em
Từ thương Em , Anh thương người tất cả
Từ thương người anh càng rỏ vô biên
Hãy cười lên đi Em
Em vẫn là tất cả
Nhìn lên vĩnh cửu cao xanh
Chỗ nào cũng sẽ ngàn năm mình về....
18/10/2006
LÂM THANH
(Ghi vội lại chút tâm sự đồng cảm để kính tặng nhị vị sư huynh phương Đông
trong tình cảnh hiện thời.)
**** Bài thơ tiên bồng xuất thần quá tuyệt vời tuyệt tác "NÀNG TIÊN MẮC DOẠ " nầy là một Di cảo quý hiếm chưa được phổ biến của Văn Thi Sĩ vô cùng đa tài hoa bạc mệnh Lâm Thanh ( Sinh năm 1943 Tại Trà Vinh Vĩnh Bình , mất năm 2008 tại Australia ) . Lâm Thanh còn có 2 bút hiệu khác là Hai Quẹo,Tư Hòn , tác giả của tuyệt tác "CÕI QUÊ CÕI NHỚ do tác giả & một số thân hữu xuất bản tại Australia năm 2008.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#2643 —
27.08.2011 15:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-27 15:37:02LuânTâm>

LẠNH
Còn biết về đâu đã hết hơi
Sương tàn đêm lạnh hết sao rơi
Em đi anh cũng thành nhang khói
Không thể nhờ trăng nhắn một lời...
Xin chút hương xưa thật bình yên
Như hoa mai trắng bướm khoe duyên
Như mùa thu cũ trăng hiền dịu
Như gót hoa hồng thơm tóc tiên
Từ nay không thể gọi tiếng yêu
Mưa nắng tàn phai hết áo chiều
Gió cát làm đau mầm hoa cỏ
Ai biết dỗ dành biết nâng niu
Chữ nghĩa cũng tan biến âm thầm
Tay chân để bụi bám nhện giăng
Chuyện lòng không dệt thành thơ mới
Hồn cũng tan rồi khỏi viếng thăm!
Mộng ước nào dành cho thế nhân
Nghìn sau áo vẫn còn hương xuân
Sợ đường khổ lụy đời đen bạc
Than khóc tội tình tủi cố nhân!
Anh suối nghìn xưa lạc mất nguồn
Quằn quại ôm triền đá ngóng sương
Còn hạt mưa rừng về thăm viếng
Còn chút ngọt ngào mây tiếc thương
Em đi sông biển cũng long đong
Bao đêm chăn gối rượu thương hồng
Bao nhiêu thơm ngọt say tình điệu
Sao nỡ treo tình cửa hư không
Không đợi cùng đi không để dành
Xin cho vài phút đừng bỏ anh
Xin kịp chỉ đường xin hẹn lối
Kiếp khác cưng hoài không dấu quanh!
Sợ con thơ dại sớm mồ côi
Bể hận mênh mông che mặt trời
Sống chết hai đường đều đứt ruột
Bạc đầu sóng nước lạnh lùng trôi!
Đầu óc vỡ tung lạnh mười phương
Lạnh trong xương tủy lạnh chiếu giường
Hương thừa bóng cũ trêu chăn gối
Mưa gió đào sâu biển đoạn trường
Thoi thóp cuối bờ muối biển khô
Hồn tan theo hương áo mơ hồ
Bàng hoàng nghe núi than rừng khóc
Trăm nhớ ngàn thương chỉ là mơ…???
MD 08/08/05
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”,MinhThư xuất bản , Maryland/USA.2007, tr.231-232)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#2645 —
26.08.2011 19:33
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-26 19:36:21LuânTâm>

[/align]
HƯƠNG PHÈN SẠCH TRƠN
Em ơi…
Tiễn em tiên cá về trời
Anh khờ ở lại chịu lời đắng cay
Con thơ khát sữa bú tay
Hồng trần hôn bóng áo bay bụi mờ
Em về ru mộng dỗ mơ
Nghìn sau hoa bướm vẫn chờ ru em
Em về áo mới hương quen
Bồng con nước ngọt hương phèn sạch trơn...
Em ơi...
MD.04/13/10
LuânTâm
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#2646 —
26.08.2011 17:19
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-26 17:42:27LuânTâm>
KHÓI
Khói thuốc mưa buồn ôm áo tơi
Chiều tàn đất khách gió tàn môi
Hai tay không đủ che chân lạnh
Mưa chẳng dỗ dành giọt mồ côi!
Khói đưa mây xám tiễn mây vàng
Bụi sợ nước lùa vội rã hàng
Đường khuya ngõ sớm sương hờn nắng
Nắng dữ giành mưa đốt cỏ ngoan!
Cay đắng trước sau bước ngắn dài
Trăng gầy sợ đỡ bóng người say
Đi về không áo che đầu tủi
Tội cũ chưa đền nợ mới vay
Cành lá thẩn thờ nhớ bóng chim
Chim không về ấp mộng bình yên
Nửa bờ mi khép lòng vương khói
Lơ đảng vẽ hình hai trái tim
Như trụ đèn già ngủ quên mơ
Xe cay khói mắt tưởng giả vờ
Giấu đôi dòng lệ thương đường vắng
Vừa tiễn người đi kiếm bụi bờ
Cây nào ngơ ngác ngóng đường sao
Đêm vẫn trôi quanh chỗ mới đau
Tuôn bao gió lạnh qua xương tủy
Lạnh bám kiếp nầy đeo kiếp sau
Vườn ai lá rụng vương gót buồn
Nằm thơm dòng tóc ngủ mê luôn
Mơ hồ tiếng hạc bên trời gọi
Da thịt đôi bờ suối lạnh xương...
MD 03/14/06
LuânTâm
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", Minh Thư xuất bản, Maryland/USA.2007,tr.165-166)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#2648 —
26.08.2011 15:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-26 15:49:57LuânTâm>
LƯU LẠC
Người xưa còn có bóng trăng theo
Ta chỉ còn đây chút nắng chiều
Gió bụi xác xơ không quán trọ
Ngựa xe xa vắng nẻo cô liêu!
Gắng gượng mà đi hết dặm hồng
Mai sau còn lại dấu chân không
Có loài hoa dại nào thương xót
Xin giữ giùm ta chút nắng trong!
Đã mấy lần đi mấy lần sầu
Hẹn hò còn đến tận kiếp sau
Thuyền hoa cặp bến không ai đón
Có phải vô duyên tự kiếp nào
Còn chút mây hồng áo tương tư
Để dành mai mốt gửi người xưa
Chân trời góc biển dù lưu lạc
Cũng được nâng niu chút hương thừa!
Nếu có qua đâyxin khóc giùm
Mưa nào kỷ niệm áo choàng chung
Nắng nào nghiêng nón hôn dòng tóc
Yêu đã thiên thu vẫn thẹn thùng!
Rồi cũng biệt ly cũng tiễn đưa
Con đường hò hẹn trả gió mưa
Trăng sao thêu áo mây se tóc
Hoa cỏ ngậm ngùi theo dấu xưa!
Nếu chẳng cùng đi chẳng cùng về
Giữ giùm chút kỷ niệm đam mê
Để dành kiếp khác làm mai mối
Mà nhận ra nhau vẹn ước thề...
MD 05/04/02
LuânTâm
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản, Maryland/USA.2997; tr.37-38)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.331
Từ: 21.10.2009
Trạng thái: offline
#2650 —
26.08.2011 15:26
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-27 16:10:20LuânTâm>
TÌNH CỜ
Chẳng lẽ chỉ là chuyện tình cờ
Hôm nào mưa ướt áo nằm mơ
Hôm nào nắng nhuộm chung màu mắt
Tay bỗng dư thừa chân ngẩn ngơ !
Tình cờ cùng lớp lại cùng đường
Nón lá thẹn thùng thật dễ thương
Cơn giông chợt đến bay nón lá
Vội nhặt giùm...còn dấu...chút hương!
Chưa kịp mừng vui chưa hòan hồn
Lòng tan trong hai tiếng "cám ơn..."
Lênh đênh mấy nẻo hương mê tóc
Yểu điệu dáng tiên nón dỗi hờn…
Dụi mắt lẽ nào sao trống không
Hay là quá mơ mộng viễn vông
Hay là tiên đã trêu mình thật
Đường lạnh còn nguyên dấu guốc hồng
Đời bỗng hoang vu bỗng khùng điên
Sao tay không giữ chút nợ duyên
Si mê hôn chỗ tay nhặt nón
Sợ tóc tình cờ thật quá hên!
Giấu tóc vào thơ tình Nguyên Sa
Ngày đêm bí mật hôn thiết tha
Hôm sau bỗng gặp khăn tay rớt
Nhặt được còn ngờ mộng nở hoa...
Nắng sớm cổng trường lại gặp nhau
Vội vàng rơi sách tưởng chiêm bao
Bồi hồi trao sách người thơm sách
Hay sách thơm người mây quá cao...
Mừng được cám ơn được đoạ đày
Quên ăn quên ngủ mấy đêm ngày
Góp gió gom hương vào chăn gối
Chết đuối trong màu sơn móng tay!
Quên viết...cắn môi…có viết liền
Mắt chớp mê hồn nốt ruồi duyên
Trái tim hàn sĩ như địa chấn
Ôm bóng thuyền tình thơm áo tiên!
Tình cờ quên sách đọc sách chung
Tay trắng thon dài lưng khói xuân
Ăn gian một chút hương môi ngọt
Gần quá mà sao vẫn nghìn trùng…
Chiều buồn tan lớp mưa giăng giăng
Co ro gió lạnh răng giận răng
Lỡ quên nón lá quên dù đẹp
Áo mưa chú Cuội che chị Hằng!
Sấm sét giật mình trợt gót giày
Nửa mê nửa tỉnh ôm mây bay
Hoa hồng hé nhuỵ xuân tình tứ
Trời đất bỗng thành ông bà mai!
Đất khách đêm đông tuyết ngập trời
Run tay sưởi ấm gót hồng tươi
Hồng trần nhõng nhẽo trăng ăn mật
“Giả bộ...tình cờ...câu anh...chơi….” !
MD 10/27/05
LuânTâm
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.747
Từ: 09.11.2008
Trạng thái: offline
#2666 —
21.08.2011 02:58
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-21 03:04:16DongSuoiNgot>
HOÀI THƯƠNG ANH
(Thương tặng anh Luân Tâm)
Thương anh vất vả cuộc đời
Đi mưa về nắng chiều rơi muộn phiền
Thương anh ru giấc cô miên
Rừng thương núi nhớ trên miền xa xôi
Thương anh chỗ đứng chỗ ngồi
Chông gai kinh kệ rát môi mặn lòng
Thương anh mấy kiếp long đong
Giận làm sao nỡ nắng Đông để dành
Sưởi hồn thơ bút trong xanh
Sưởi thương ấm nhớ đọng vành môi khô
Thương anh biển sóng nhấp nhô
Ru đi ru ở mãi chờ về ru
Hoài Thương anh giọt tình thu
Gieo mưa hái trái mộng du đôi bờ
Thương anh ngọt đắng còn mơ
Sông sâu biển rộng còn chờ trao tay
Thương anh đeo vác rủi may
Kẻ bầm người dập miệt mài bút thơ
Thương anh giọt nắng ngẩn ngơ
Giấu buồn giấu tủi lơ ngơ chiều về
Hoài Thương anh giọt đam mê
Hoài Thương
08/21/11
Anh Luân Tâm ơi! Không có Lam Hồng Minh ở nhà, nên muội muội HQ post giùm chị HT.
★
★
★
★
★
0