NỖI ĐAU
Gửi tặng nhưng bậc cha mẹ có con hư hỏng
Ngước nhìn lên mái tóc
Đã bạc trắng hết rồi
Suốt cuộc đời lăn lóc
Nuôi con lớn thành người
Nhìn sang đôi bàn tay
sần sùi và chai sạn
Cả đời làm trâu cày
Để nay đời tươi sáng
Nhìn xuống đôi bàn chân
Ngón xòe như nan quạt
Trải bao nỗi phong trần
Để nuôi con thành đạt
lại nhìn khuôn mặt vợ
da trắng thành đồi mồi
Vì con đâu ngại khổ
Đâu kể mình hoa khôi
Rồi nhìn khắp mọi nơi
Chỗ nào cũng in dấu
Sự nghiệp của cả đời
Bằng mồ hôi và máu
Thế mà sao không hiểu
Nỗi đau của người già
Sao lòng người lại thiếu
Những cảm nhận sâu sa
Đã đọc Đắc Nhân Tâm
Đã nghiền thuyết Nhân học
mà sao vẫn cứ nhầm
Không hiểu lòng người khác
Học lắm cũng bằng thừa
Nếu một điều không hiểu
Lòng yêu Mẹ kính Cha
Trong tim mình vẫn thiếu
Già phải nghỉ hưu thôi
Nên ít tiền , hết chức
Tuy sống giữa mọi người
Nhưng cũng thành bất lực
Bạn bè thì ở xa
Họ hàng nơi xa tít
Mà lòng như muối chà
Mà tim như chết nghẹt
Hỏi trời , trời không biết
Hỏi đất , dất lặng câm
Ôi cuộc đời chết tiệt
Có con cũng bằng không