<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-11 01:27:54Trần Mạnh Hùng>
)
o
)
( 0
0 (
) o
( o
o )
O (
o 0
( O
o )
0
o o
HỎI MÃI TÊN EM
Hỏi mãi tên em sao chẳng nhớ.
Mỗi lần gặp gỡ cố tình quên.
Chỉ trêu em giận - vờ quên lững.
Thích ghẹo em buồn - vẻ tự nhiên.
Anh gọi em mênh mông nỗi nhớ
Anh thương em ngây ngất mùi quen.
Tóc mây buông thả ôm lưng nhỏ.
Là bỗng ngẩn ngơ lại hỏi tên.
Trần Mạnh Hùng
_{}__________{}_
_(________________)_
(________________)
}{ }{ }{
o
)
( 0
0 (
) o
( o
o )
O (
o 0
( O
o )
0
o o
HỎI MÃI TÊN EM
Hỏi mãi tên em sao chẳng nhớ.
Mỗi lần gặp gỡ cố tình quên.
Chỉ trêu em giận - vờ quên lững.
Thích ghẹo em buồn - vẻ tự nhiên.
Anh gọi em mênh mông nỗi nhớ
Anh thương em ngây ngất mùi quen.
Tóc mây buông thả ôm lưng nhỏ.
Là bỗng ngẩn ngơ lại hỏi tên.
Trần Mạnh Hùng
_{}__________{}_
_(________________)_
(________________)
}{ }{ }{

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng












![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)




