<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-09 04:00:09ngocthienhoa>
(trích từ tập thơ “Lỡ một thời xanh xưa”, nxb hnv-2007)
TUYẾT RỤNG
Trở trời gió bấc về đâu
Cho đôi chim nhỏ lạc nhau ríu lời!
Ai buông mây xám lưng trời
Gió đưa chiếc lá khô rời chốn xưa!
Tình hồng chia nửa nắng mưa
Rơi trên cỏ chết tiễn đưa tháng ngày!
Em dang tay đón đọa đày
Trả đời nắng ấm - nợ vay - thuở nào?
Ta về góp nhặt trăng sao
Mang vào cổ tích mà nào thấy em!
Gió hờn ném lá bên thềm
Mới hay em đã hóa mềm chiêm bao!
Ân tình mây phủ xanh xao
Mở lời sợ tháng năm hao vóc hài.
Mùa qua bước ngắn, bước dài
Cuộn mình lá ngủ đợi mai xuân về.
Ngậm ngùi mưa kết lời thơ
Theo chân em bước bơ vơ qua cầu...
Trở trời gió hái giọt sầu
Hóa thành tuyết rụng trắng màu thời gian!
Tháng 12/01/05
Ngọc Thiên Hoa
LỜI KHẨN CẦU
Bụi mờ cỏ lún phún sương
Mưa xuân như đã vương vương má hồng.
Quặn lòng với những sầu đông
Lời ai vọng giữa thinh không, khẩn cầu:
''Coi như chưa gặp từ lâu
Coi như chưa có cho nhau bao giờ!''.
Tình trăn trở, nỡ nào ngơ
Dòng thơ rơi rụng bơ vơ dưới cầu!
Bụi mờ phủ nẻo chờ nhau
Mưa xuân dệt chữ ''thương đau'' tặng người!
Kiếp duyên lỡ khóc, lỡ cười
Thầm khen con tạo cũng lười nói năng.
Ai làm nước mắt trối trăn
Chôn đi hai chữ ''ăn năn'' một lần!
Tình trần, hạnh phúc phù vân
Như hơi sương thoáng qua thân cánh đào!
Nợ nần nhau ở kiếp nào
Cách chia ai tạo? Tình nồng ai trao?
Khác gì vết cắt con dao
Vào tim đào huyệt chôn bao tâm tình!
Kiếp này lỡ chuyện chúng mình
Kiếp sau nguyện bóng với hình có nhau.
Một đời ôm vết thương đau
Cho người sau khỏi lỡ cầu yêu đương!
Tháng 4/12/05
Ngọc Thiên Hoa
TUYẾT RỤNG
Trở trời gió bấc về đâu
Cho đôi chim nhỏ lạc nhau ríu lời!
Ai buông mây xám lưng trời
Gió đưa chiếc lá khô rời chốn xưa!
Tình hồng chia nửa nắng mưa
Rơi trên cỏ chết tiễn đưa tháng ngày!
Em dang tay đón đọa đày
Trả đời nắng ấm - nợ vay - thuở nào?
Ta về góp nhặt trăng sao
Mang vào cổ tích mà nào thấy em!
Gió hờn ném lá bên thềm
Mới hay em đã hóa mềm chiêm bao!
Ân tình mây phủ xanh xao
Mở lời sợ tháng năm hao vóc hài.
Mùa qua bước ngắn, bước dài
Cuộn mình lá ngủ đợi mai xuân về.
Ngậm ngùi mưa kết lời thơ
Theo chân em bước bơ vơ qua cầu...
Trở trời gió hái giọt sầu
Hóa thành tuyết rụng trắng màu thời gian!
Tháng 12/01/05
Ngọc Thiên Hoa
LỜI KHẨN CẦU
Bụi mờ cỏ lún phún sương
Mưa xuân như đã vương vương má hồng.
Quặn lòng với những sầu đông
Lời ai vọng giữa thinh không, khẩn cầu:
''Coi như chưa gặp từ lâu
Coi như chưa có cho nhau bao giờ!''.
Tình trăn trở, nỡ nào ngơ
Dòng thơ rơi rụng bơ vơ dưới cầu!
Bụi mờ phủ nẻo chờ nhau
Mưa xuân dệt chữ ''thương đau'' tặng người!
Kiếp duyên lỡ khóc, lỡ cười
Thầm khen con tạo cũng lười nói năng.
Ai làm nước mắt trối trăn
Chôn đi hai chữ ''ăn năn'' một lần!
Tình trần, hạnh phúc phù vân
Như hơi sương thoáng qua thân cánh đào!
Nợ nần nhau ở kiếp nào
Cách chia ai tạo? Tình nồng ai trao?
Khác gì vết cắt con dao
Vào tim đào huyệt chôn bao tâm tình!
Kiếp này lỡ chuyện chúng mình
Kiếp sau nguyện bóng với hình có nhau.
Một đời ôm vết thương đau
Cho người sau khỏi lỡ cầu yêu đương!
Tháng 4/12/05
Ngọc Thiên Hoa