12 trả lời, 3.158 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.751
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#1 —
23.10.2004 14:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-31 21:44:15Viet duong nhan>
Hiểu.....
Tí tách, rì rào, ào ào...
Những tiếng lốp bốp vui tươi rộn rã
Mái tôn như cười với trời cao
Chẳng ngại ngùng mưa và gió
Mái tôn vẫn reo vui vì hạnh phúc
Che nắng, che mưa...
Này mái tôn ta hỏi tại sao người cười?
Vì những ích lợi nhỏ nhoi tôi mang lại cho người
Tôi không quản lạnh căm cùng nóng bỏng
Này mái tôn ta hỏi tại sao ngươi cười?
Vì tôi biết mình vẫn còn có ích
Dù rằng ích lợi chẳng là bao
Nhưng cứ thế, mỗi ngày cứ thế
Nắng và mưa tôi há chẳng quên mình...
Ừ ta biết ngươi, từ lúc ban đầu
Ngươi vẫn thế âm thầm chịu đựng
Không kêu than, chẳng một lời oán thán
Việc ngươi làm, ta nào dám quên ngươi
Hãy vui như ngươi vẫn vui thủa trước
Hãy cười như đón tia nắng đầu tiên
Hãy ca hát như mưa dầm trên ngực nhỏ
Hãy tin rằng ta biết rõ về ngươi....
Nào, nghe đây hỡi mái tôn...
Ta tặng thưởng cho ngươi ....
Bằng lớp sơn như áo giáp trước bầu trời
Nắng không sờn, mưa cũng chẳng nhạt phai
Ngươi đừng ngại, bởi vì ngươi xứng đáng !
Ct.Ly
:: Bài thơ đưa vào TV ::
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 549
Từ: 12.10.2003
Trạng thái: offline
Chỉ có con đôi chân mới biết
Con đường xa vạn dặm
Chỉ có con đường mới hiểu
Sức nặng của đôi chân
Chỉ có nàng mới biết
Tình ta như đại dương
Trên mặt biển mênh mông
Là ồn ào sóng vỗ
Nhưng thăm thẳm dưới sâu
Là êm ả thâm trầm
...
Cuộc sống là vậy đó
Những điều không ai hiểu
Vẫn cứ mãi diễn ra
Riêng ở một góc trời
Cứ như ta đã hiểu
what if...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 549
Từ: 12.10.2003
Trạng thái: offline
Rất nhiều người đã hiểu anh
Theo cái cách mà anh muốn họ hiểu
Thật đáng buồn khi đến bây giờ vẫn vậy
Nhưng không sao.. vì đứng trước một dòng sông đang chảy
Anh đâu thể bảo "cấm mi qua đó, phải qua đây!"
Và cứ thế.. một dòng sông đang chảy
Người ta hiểu anh, theo cái mà anh muốn họ hiểu
what if...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.534
Từ: 07.06.2003
Trạng thái: offline
Có rất nhiều người cũng hiểu anh
Theo cách mà anh không hề muốn họ hiểu
Nhưng không sao, dòng thời gian sẽ làm thay đổi
Cách nghĩ ngày nào, giờ đã quá xa xưa.
Anh vẫn biết, dù cấm đoán thế nào chăng nữa
Nhưng lối mòn vẫn có người qua
Bởi biết thế nên không hề cấm cản
Ai đường ai, ta cứ đường ta.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.666
Từ: 24.10.2004
Trạng thái: offline
#6 —
31.10.2008 21:59
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-07 23:38:43Viet duong nhan>
Qua bốn mùa lá đổ
Đêm nay đọc bài thơ "Hiểu..."
Cảm ơn Ly cho đọc những vần thơ tự do rất có hồn và đầy ý nghĩa.
Chúc Ly & tất cả vui vẻ đêm "Lễ Toussaint_ Halloween".
XX
[/align]
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.211
Từ: 08.03.2008
Trạng thái: offline
Có những điều tưởng rằng đã hiểu
Để vội vàng…ngộ nhận bao nhiêu
Có những điều tưởng thừa nhưng mãi thiếu
Khi hiểu ra… đời sống chẳng còn nhiều !.....
vt
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.703
Từ: 19.08.2005
Trạng thái: offline
Yêu Dấu Hiểu Hay Giả Vờ Không Hiểu
Yêu Dấu hiểu
Hay giả vờ không hiểu
Tình hai chiều
Hay đơn độc lang thang
Tình yêu thương, Yêu Dấu
Rất dịu dàng
Như gió thỏang
Có khi thành bão tố
Yêu Dấu hiểu hay là còn thách đố
Cho người ta bày tỏ viết muôn phương
Cạnh bên em là hạnh phúc thiên đường
Sông xuôi chảy suối tình tràn không dứt
Yêu Dấu hiểu
Rượu trăm ngày Bách Nhựt?
Tình lâu ngày càng thêm đậm thêm sâu
Thiên tình ca trầm hương thật nhiệm mầu
Có đủ cả khói sương đời dân giã
Yêu Dấu hiểu
Tình yêu là phép lạ
Ở hai đầu hai đứa ở hai nơi
Mà bỗng dưng
Hai đứa muốn chung đời
Chung lối bước ngàn năm chỉ có một
Nguyên Đỗ
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.703
Từ: 19.08.2005
Trạng thái: offline
Ngày Dậy Sớm
Trời còn tối ... mới ba giờ ... đã thức
Bởi vì đâu, trời ạ, bởi vì đâu
Nghe cô đơn lạnh lẽo thấm cơn sầu
Vầng nguyệt đứng trên cao buồn héo hắt
Trời còn tối ... ngoài sông ... hò khoăn nhặt ...
Cô lái đò ... kỹ nữ ... cảnh trăng khuya
Giòng Hương Giang ... Thôn Vĩ Dạ ... đầm đìa
Hàng cau cúi ... nghiêng đầu ... cây vặn vẹo ...
Từ độ ấy trầm thăng người một nẻo
Vì đâu mà đôi ngã, lạc đường xa
Từng câu thơ còn nắn nót đậm đà
Từng con chữ bỗng dưng sầu đông rụng
Ngày dậy sớm ... Ưu tư hoài ... mặt bủng
Môi xám xi... bệnh hoan... kẻ tương tư
Biết viết chi, biết có gọi chăng chừ
Chiếc điện thoại vô tư nằm yên ngủ
Nguyên Đỗ
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.827
Từ: 07.09.2005
Trạng thái: offline
#11 —
17.11.2008 13:40
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-17 13:41:14Huyền Băng>
Này mái tôn ta hỏi tại sao ngươi cười?
Vì tôi biết mình vẫn còn có ích
Dù rằng ích lợi chẳng là bao
Nhưng cứ thế, mỗi ngày cứ thế
Nắng và mưa tôi há chẳng quên mình...
Ừ ta biết ngươi, từ lúc ban đầu
Ngươi vẫn thế âm thầm chịu đựng
Không kêu than, chẳng một lời oán thán
Việc ngươi làm, ta nào dám quên ngươi
Hãy vui như ngươi vẫn vui thủa trước
Hãy cười như đón tia nắng đầu tiên
Hãy ca hát như mưa dầm trên ngực nhỏ
Hãy tin rằng ta biết rõ về ngươi....
Nào, nghe đây hỡi mái tôn...
Ta tặng thưởng cho ngươi ....
Bằng lớp sơn như áo giáp trước bầu trời
Nắng không sờn, mưa cũng chẳng nhạt phai
Ngươi đừng ngại, bởi vì ngươi xứng đáng
Ct.Ly
Ly tặng "tôn" áo giáp,
Ly tặng mình gì đây!
không phải chịu nắng mưa mà cũng ngất ngây
mắt cũng hoa - tai cũng ù - chân đi chệnh choạng
hai ta có cùng sinh đâu mà cùng hoạn nạn
kẻ ngồi không xong - kẻ đứng chẳng yên
Bắt chước "tôn" -
lắng nghe tiếng mưa - quên hết ưu phiền
đếm giọt nắng - quên mình đang rát bỏng
để cảm giác mình không tróng rỏng
vì ít ra còn chút ích cho đời...
Một chút nỗi niềm từ bài thơ Ly nè!
HB
★
★
★
★
★
0