Mai qua đò người ấy có vui không
Có thôi nuôi mơ ước ở trong lòng?
Tuy nhà rộng, nệm dày, chăn bông lắm
Đã chắc gì được ấm mỗi đêm đông.
Sao không một lần cãi lời cha
Sao không một lần trái ý mẹ
Ôi ! lấy chồng người ấy chẳng muốn đâu
Tròn chữ hiếu khóc ròng mấy đêm sâu.
Từ nay chỉ biết khóc thầm nhau
Lòng nào dám tưởng đến mai sau
Phấn dày cố che viền thâm mắt
Qua đò tội nghiệp quá nàng dâu!
linh