CON ĐƯỜNG NÀY LẦN CUỐI ANH ĐI
Con đường này lần cuối anh đi
Ngày mai đây rồi sẽ là đường mới
Và khi ấy con tim anh thay đổi
Không còn dại khờ để dang dở như xưa...
Con đường này những buổi ban trưa
Anh vẫn đến đợi em khi tan học
Anh vẫn nhớ những buổi chiều em khóc
Là những lần đường ngập dưới trời mưa....
Con đường này in dấu kỷ niệm xưa
Của mối tình đầu hai ta tuyệt diệu
Mai xa cách lòng anh nhớ mãi
Xin gửi lại nơi này người con gái anh yêu
Con đường này...lần cuối anh đi.....
CON NỢ MẸ HIỀN HẠT GẠO NGÀY XƯA
Cũng ngày xưa mẹ chắt chiu từ bông lúa
Đổi cho con những bữa cơm ngon
Đổ biết bao công lao động xuống đồng
Mong đổi lấy những tháng ngày con ăn học
Để ngậm ngùi con nhìn mẹ hôm nay
Thân heo hút héo gầy theo năm tháng
Mái tóc xanh giờ phủ đầy sương trắng
Mà mẹ già vẫn sớm nắng chiều mưa
Con nhìn mẹ mà lòng thấy xót xa
ôi! cái hạt gạo không nhỏ bé như con thường nghĩ
Để đổi lấy tuổi xuân thì mẹ phải bỏ đi
Mà giờ này mẹ già vui sường được bao nhiêu?
Nơi quê nhà mẹ một bóng cô liêu
Tần tảo sớm chiều chắt chiu con ăn học
Con vẫn biết thương mẹ già khó nhọc
Nguyện một lòng sẽ đỗ đạt công danh.
Để giờ đây khi con đã trưởng thành
Chữ "công danh" đã trở thành hiện thực
Thì lúc ấy mẹ già cũng mất
Đau xót này con biết làm sao nguôi?
Khi con về thăm nhà cũ hôm nay
Mới biết hết những tháng ngày khổ sở
Vách nhà tranh bên không bên có
Thân mẹ đã già phải chống chịu gió sương
Cuộc đời mẹ được bấy nhiêu vui sướng
Ngày tiễn đưa lại vắng bóng con thơ
Vì sao mẹ lại ra đi vội vã?
Bỏ lại con khờ một bóng lẽ loi
Nỗi đau này sẽ còn mãi mẹ ơi!
Bưng bát cơm mà lòng đầy tiếc nuối
Ngày đền đáp thì mẹ nơi chính suối
Hạt gạo ngày nào con biết trảo sao đây
HẠ VÀNG
Một chút cũa mùa hè
Là nắng vàng gay gắt
Và một màu xanh ngắt
Của lá phượng cuối cùng
Có khúc hát nhớ thương
Chú ve con dâng tặng
Ôi! Nỗi buồn sâu thẳm
Của giờ học cuối cùng.
Một chút của mùa hè
Lá vàng rơi lả tả
Những chùm hoa phượng đỏ
Bên ô cửa thì thầm
Có tiếng hát râm ran
Ô kìa! Chú chim nhỏ
Lặng thầm không dám ngõ
Ánh mắt nào ngẩn ngơ.
Một chút của mùa hè
Một chút vàng mùa hạ.
MƯA TRÊN TỜ VÉ SỐ
Năm năm rồi từ lúc cha đi
Năm năm rồi nỗi đau mình mẹ
Một nắng hai sương chỉ còn mình mẹ
Bán từng tờ vé số nui con
Đời mẹ hiền vất vã sớm hôm
Chưa một lần được vui trong hạnh phúc
Tờ vé số cứ theo đời đen bạc
Đôi vai gầy mẹ gánh nặng đàn con
Cứ những lần mưa bão ghé về ngang
Nỗi lo lắng lại tràn về trong mẹ
Còn vé số mẹ vẫn còn đi mãi
Dù ngoài trời mưa vẫn cứ rơi
Nhìn mẹ hiền thân ướt đẫm tả tơi
Giọt nước mắt con rơi trong lặng lẽ
Biết làm sao làm sao đây hở mẹ
Duyên số an bài đành chấp nhận mẹ ơi!
Com tin rồi sẽ có ngày mai
Ngày niềm vui sẽ trở về bên mẹ
Không âu lo, không buồn đau, sầu tủi
Chỉ có tiếng cười mẹ rộn khắp trong con.
CHIỀU VÀNG
Mặt trời chạy xuống sau chân núi
Để cánh chim vàng vội vã bay
Mang theo ánh nắng dần xa tít
Còn lại chiều vàng bên hàng cây.
Con đường này lần cuối anh đi
Ngày mai đây rồi sẽ là đường mới
Và khi ấy con tim anh thay đổi
Không còn dại khờ để dang dở như xưa...
Con đường này những buổi ban trưa
Anh vẫn đến đợi em khi tan học
Anh vẫn nhớ những buổi chiều em khóc
Là những lần đường ngập dưới trời mưa....
Con đường này in dấu kỷ niệm xưa
Của mối tình đầu hai ta tuyệt diệu
Mai xa cách lòng anh nhớ mãi
Xin gửi lại nơi này người con gái anh yêu
Con đường này...lần cuối anh đi.....
CON NỢ MẸ HIỀN HẠT GẠO NGÀY XƯA
Cũng ngày xưa mẹ chắt chiu từ bông lúa
Đổi cho con những bữa cơm ngon
Đổ biết bao công lao động xuống đồng
Mong đổi lấy những tháng ngày con ăn học
Để ngậm ngùi con nhìn mẹ hôm nay
Thân heo hút héo gầy theo năm tháng
Mái tóc xanh giờ phủ đầy sương trắng
Mà mẹ già vẫn sớm nắng chiều mưa
Con nhìn mẹ mà lòng thấy xót xa
ôi! cái hạt gạo không nhỏ bé như con thường nghĩ
Để đổi lấy tuổi xuân thì mẹ phải bỏ đi
Mà giờ này mẹ già vui sường được bao nhiêu?
Nơi quê nhà mẹ một bóng cô liêu
Tần tảo sớm chiều chắt chiu con ăn học
Con vẫn biết thương mẹ già khó nhọc
Nguyện một lòng sẽ đỗ đạt công danh.
Để giờ đây khi con đã trưởng thành
Chữ "công danh" đã trở thành hiện thực
Thì lúc ấy mẹ già cũng mất
Đau xót này con biết làm sao nguôi?
Khi con về thăm nhà cũ hôm nay
Mới biết hết những tháng ngày khổ sở
Vách nhà tranh bên không bên có
Thân mẹ đã già phải chống chịu gió sương
Cuộc đời mẹ được bấy nhiêu vui sướng
Ngày tiễn đưa lại vắng bóng con thơ
Vì sao mẹ lại ra đi vội vã?
Bỏ lại con khờ một bóng lẽ loi
Nỗi đau này sẽ còn mãi mẹ ơi!
Bưng bát cơm mà lòng đầy tiếc nuối
Ngày đền đáp thì mẹ nơi chính suối
Hạt gạo ngày nào con biết trảo sao đây
HẠ VÀNG
Một chút cũa mùa hè
Là nắng vàng gay gắt
Và một màu xanh ngắt
Của lá phượng cuối cùng
Có khúc hát nhớ thương
Chú ve con dâng tặng
Ôi! Nỗi buồn sâu thẳm
Của giờ học cuối cùng.
Một chút của mùa hè
Lá vàng rơi lả tả
Những chùm hoa phượng đỏ
Bên ô cửa thì thầm
Có tiếng hát râm ran
Ô kìa! Chú chim nhỏ
Lặng thầm không dám ngõ
Ánh mắt nào ngẩn ngơ.
Một chút của mùa hè
Một chút vàng mùa hạ.
MƯA TRÊN TỜ VÉ SỐ
Năm năm rồi từ lúc cha đi
Năm năm rồi nỗi đau mình mẹ
Một nắng hai sương chỉ còn mình mẹ
Bán từng tờ vé số nui con
Đời mẹ hiền vất vã sớm hôm
Chưa một lần được vui trong hạnh phúc
Tờ vé số cứ theo đời đen bạc
Đôi vai gầy mẹ gánh nặng đàn con
Cứ những lần mưa bão ghé về ngang
Nỗi lo lắng lại tràn về trong mẹ
Còn vé số mẹ vẫn còn đi mãi
Dù ngoài trời mưa vẫn cứ rơi
Nhìn mẹ hiền thân ướt đẫm tả tơi
Giọt nước mắt con rơi trong lặng lẽ
Biết làm sao làm sao đây hở mẹ
Duyên số an bài đành chấp nhận mẹ ơi!
Com tin rồi sẽ có ngày mai
Ngày niềm vui sẽ trở về bên mẹ
Không âu lo, không buồn đau, sầu tủi
Chỉ có tiếng cười mẹ rộn khắp trong con.
CHIỀU VÀNG
Mặt trời chạy xuống sau chân núi
Để cánh chim vàng vội vã bay
Mang theo ánh nắng dần xa tít
Còn lại chiều vàng bên hàng cây.
t