XANH
Hoa cười XANH nụ vừa hương
Cỏ cười XANH giữa con đường vừa yêu
Mắt môi XANH nửa cung chiều
Trời xanh XANH biết bao nhiêu là tình!
Đêm dài XANH gọi bình minh
Ngày dài XANH nắng sưởi tình cho nhau
Bây giờ XANH đến mai sau
Mãi XANH giây phút ban đầu tình yêu!
________________________________
VẠT ÁO QUỲ
Chiều buông, liễu rủ lê thê
Vạt quỳ nở giữa lối về đợi anh
Sắc vàng phơi cánh mong manh
Dáng chiều nhuộm thẫm nền xanh lưng đồi
Vầng trăng xẻ nửa người ơi!
Áo em gom hết hương trời cỏ cây
Nắng phai chiều xế cây gầy
Chỉ còn thông đứng chen dày bên nhau.
Sắc hoa như cũng phai màu
Trách người lỡ hẹn làm đau đêm dài
Sương sa bàng bạc lòng ai
Em như quỳ nở bên ngoài bóng anh.
____________________________
GỬI VỀ TRUNG DU
Rừng cọ xoè những chiếc dù che nắng
Dáng mẹ gầy thấp thoáng dưới ven đồi
Tiếng sáo diều vi vu theo mây bạc
Có tiếng cười trong vắt tuổi thơ tôi
Hương cau thơm quyện hương bưởi tinh khôi
Như thấm đượm nước dòng Lô trong mát
In dáng núi đồi, sáng soi ánh mắt
Bóng cò bay lời mẹ hát ru con
Những âm thanh dào dạt của nước non
Cùng với thời gian trôi đi lặng lẽ
Bỗng trỗi dậy trong lòng ta nhè nhẹ
Bao vui buồn kỉ niệm những ngày xa...
Quê hương ơi thân thiết những mái nhà
Dưới rừng cọ như bao đời vẫn thế
Ta lại muốn ngả vào vòng tay mẹ
Nghe nhịp tim mình trên đất Trung Du.
__________________________
GIỌT XUÂN
Giọt xuân
Đọng giữa nhành mai
Chạnh tiếng chim hót
Bên ngoài hoàng hôn
*
Mơ xưa
Chợt vỡ đêm buồn
Gió xưa
Chợt thổi
Héo mòn phố xa
*
Xuân về
Ngan ngát lời ca
Ta nâng niu
Khúc dân ca ru mình.
____________________
NGƯỜI LÀM BÁO
Gió ngùn ngụt
Đi qua bầu trời khát vọng
Để lại những hình thù
Đổi trắng thay đen
Luôn bám đuổi
Theo dòng đời cuộn chảy.
Những bọt bèo
Phù hư bến ảo
Những dại khờ
Ranh mãnh - khổ đau...
Xâu xé cuộc đời anh
Để mạch máu lương tri rực cháy.
Mỗi nét chữ
Lời từ tâm trinh bạch
Mỗi câu, từ
Sắc bén như dao
Ngọn bút anh
Kéo lên từ vực sâu
Những bóng đen lẩn trốn
Chúng lần lượt hiện về
Trên trang viết tinh khôi...
Lưỡi bút sáng như gươm
Rực đỏ lên
Niềm khát khao sự thật
Trong suốt cuộc đời
Anh viết về lẽ sống
Với một con đường
Anh đi tìm công lý, tự do.
_____________________
CHIỀU PHAN RANG
Chiều Phan Rang in đậm những dấu xưa
Nét mờ ảo ngàn năm trên ngọn tháp
Một giai điệu xôn xao trong khoảnh khắc
Lòng rưng rưng thoáng hiện giữa mơ hồ.
Chiều Phan Rang êm nhẹ tựa lời ru
Chợt bắt gặp hồn ai trong mắt lạ
Câu quan họ người ơi... trao vội vã
Thảng thốt lòng theo tiếng gió ngang qua.
Chiều xuống thấp cơn mưa dài chợt tắt
Một màu hoa rực cháy giữa chiều phai
Một lời nói giấu ngàn lần chưa nói
Để vầng trăng e ấp suốt đêm dài.
Cánh buồm kia còn thao thức vì ai
Mà rong ruổi giữa trùng dương nhức nhối
Trời bỗng gom gió lạ từ đâu tới
Chợt ập về dâng bão tố lòng ta.
_______________________________
TÌNH KHÚC CAO NGUYÊN
Ai tìm sông quên núi
Để thác chảy ngàn dòng
Ai nỗi buồn muôn thưở
Giữa bốn bề sương giăng.
Bóng chiều loang mái cỏ
Dập dìu theo bước chân
Ngàn câu thơ bỏ ngỏ
Gieo nụ hôn trong ngần.
Ai nhẹ như sương gió
Bay giữa đồi mây cao
Ai tiếng đàn muôn điệu
Khúc giao âm ngọt ngào.
Em đi tìm suối, thác
Lạc hồn trong sương mù
Hồn cỏ cây giăng mắc
Giữa lối về hoang vu.
__________________
ĐÊM ĐẠI NGÀN
Lửa cháy trong ché rượu
Đêm say giữa đại ngàn
Sóng nhen tình rực đỏ
Gương mặt người hân hoan.
Câu hát nghe lúng liếng
Tuổi trăng tròn thênh thênh
Giọng em như lời suối
Lịm ngọt hương đa tình.
Váy xoè ôm lưng núi
Chao đảo vầng trăng non
Tiếng cồng chiêng vào hội
Gió xoay đôi ngực tròn.
Ta vấp màu hoang dại
Lỡ vương giấc mộng vàng
Hồn say tình sơn nữ
Ngả nghiêng đêm đại ngàn.
____________________
XUÂN MUỘN
Xôn xao xuân gọi bên thềm
Hương đêm gọi gió, cỏ mềm gọi hoa
Tiếng gì rạo rực hồn ta
Trong cơn mơ cũng như là nhớ mong
Xuân ai chín đến hết lòng
Môi ai ngọt đến tận cùng nụ hôn
Em về ấm một vòng ôm
Một nhành xuân ấm ngàn đêm lạnh lùng
Nếu mai sóng nổi bão bùng
Hoa theo lá rụng, hương nồng chớ phai.
___________________________
QUỲNH NỞ
Em khoả thân
Giữa đêm
Ngậm tình trăng
Tinh khiết
Nõn nà
Vòm ngực tuyết
Lọc tháng ngày
Nên hương
*
Bên đường
Sương hay lệ
Buồn...
Cỏ khóc ai?
Áo mỏng
Phơi sương lạnh
Chờ anh...
Đến tàn phai.
___________________
THÀNH PHỐ TUỔI XUÂN
Đà Lạt chiều buông hương tình
Gió thơm đượm mùa trái chín
Mây ngậm hoàng hôn ngọt lịm
Chuông chiều điểm nhẹ trong sương.
Một trăm mười lời yêu thương
Một trăm mười loài hoa nở
Một trăm mười ngàn ô cửa
Hứa hẹn chờ bao niềm tin.
Phố núi dập dờn cánh chim
Lưng đồi cỏ thơm xanh biếc
Tình yêu thêm niềm rạo rực
Trong ngần sức trẻ đôi mươi.
Chiều buông sương tím lưng đồi
Vang bao nhiêu bài ca mới
Đà Lạt một trăm mười tuổi
Tràn đầy hương sắc tinh khôi.
Hoa cười XANH nụ vừa hương
Cỏ cười XANH giữa con đường vừa yêu
Mắt môi XANH nửa cung chiều
Trời xanh XANH biết bao nhiêu là tình!
Đêm dài XANH gọi bình minh
Ngày dài XANH nắng sưởi tình cho nhau
Bây giờ XANH đến mai sau
Mãi XANH giây phút ban đầu tình yêu!
________________________________
VẠT ÁO QUỲ
Chiều buông, liễu rủ lê thê
Vạt quỳ nở giữa lối về đợi anh
Sắc vàng phơi cánh mong manh
Dáng chiều nhuộm thẫm nền xanh lưng đồi
Vầng trăng xẻ nửa người ơi!
Áo em gom hết hương trời cỏ cây
Nắng phai chiều xế cây gầy
Chỉ còn thông đứng chen dày bên nhau.
Sắc hoa như cũng phai màu
Trách người lỡ hẹn làm đau đêm dài
Sương sa bàng bạc lòng ai
Em như quỳ nở bên ngoài bóng anh.
____________________________
GỬI VỀ TRUNG DU
Rừng cọ xoè những chiếc dù che nắng
Dáng mẹ gầy thấp thoáng dưới ven đồi
Tiếng sáo diều vi vu theo mây bạc
Có tiếng cười trong vắt tuổi thơ tôi
Hương cau thơm quyện hương bưởi tinh khôi
Như thấm đượm nước dòng Lô trong mát
In dáng núi đồi, sáng soi ánh mắt
Bóng cò bay lời mẹ hát ru con
Những âm thanh dào dạt của nước non
Cùng với thời gian trôi đi lặng lẽ
Bỗng trỗi dậy trong lòng ta nhè nhẹ
Bao vui buồn kỉ niệm những ngày xa...
Quê hương ơi thân thiết những mái nhà
Dưới rừng cọ như bao đời vẫn thế
Ta lại muốn ngả vào vòng tay mẹ
Nghe nhịp tim mình trên đất Trung Du.
__________________________
GIỌT XUÂN
Giọt xuân
Đọng giữa nhành mai
Chạnh tiếng chim hót
Bên ngoài hoàng hôn
*
Mơ xưa
Chợt vỡ đêm buồn
Gió xưa
Chợt thổi
Héo mòn phố xa
*
Xuân về
Ngan ngát lời ca
Ta nâng niu
Khúc dân ca ru mình.
____________________
NGƯỜI LÀM BÁO
Gió ngùn ngụt
Đi qua bầu trời khát vọng
Để lại những hình thù
Đổi trắng thay đen
Luôn bám đuổi
Theo dòng đời cuộn chảy.
Những bọt bèo
Phù hư bến ảo
Những dại khờ
Ranh mãnh - khổ đau...
Xâu xé cuộc đời anh
Để mạch máu lương tri rực cháy.
Mỗi nét chữ
Lời từ tâm trinh bạch
Mỗi câu, từ
Sắc bén như dao
Ngọn bút anh
Kéo lên từ vực sâu
Những bóng đen lẩn trốn
Chúng lần lượt hiện về
Trên trang viết tinh khôi...
Lưỡi bút sáng như gươm
Rực đỏ lên
Niềm khát khao sự thật
Trong suốt cuộc đời
Anh viết về lẽ sống
Với một con đường
Anh đi tìm công lý, tự do.
_____________________
CHIỀU PHAN RANG
Chiều Phan Rang in đậm những dấu xưa
Nét mờ ảo ngàn năm trên ngọn tháp
Một giai điệu xôn xao trong khoảnh khắc
Lòng rưng rưng thoáng hiện giữa mơ hồ.
Chiều Phan Rang êm nhẹ tựa lời ru
Chợt bắt gặp hồn ai trong mắt lạ
Câu quan họ người ơi... trao vội vã
Thảng thốt lòng theo tiếng gió ngang qua.
Chiều xuống thấp cơn mưa dài chợt tắt
Một màu hoa rực cháy giữa chiều phai
Một lời nói giấu ngàn lần chưa nói
Để vầng trăng e ấp suốt đêm dài.
Cánh buồm kia còn thao thức vì ai
Mà rong ruổi giữa trùng dương nhức nhối
Trời bỗng gom gió lạ từ đâu tới
Chợt ập về dâng bão tố lòng ta.
_______________________________
TÌNH KHÚC CAO NGUYÊN
Ai tìm sông quên núi
Để thác chảy ngàn dòng
Ai nỗi buồn muôn thưở
Giữa bốn bề sương giăng.
Bóng chiều loang mái cỏ
Dập dìu theo bước chân
Ngàn câu thơ bỏ ngỏ
Gieo nụ hôn trong ngần.
Ai nhẹ như sương gió
Bay giữa đồi mây cao
Ai tiếng đàn muôn điệu
Khúc giao âm ngọt ngào.
Em đi tìm suối, thác
Lạc hồn trong sương mù
Hồn cỏ cây giăng mắc
Giữa lối về hoang vu.
__________________
ĐÊM ĐẠI NGÀN
Lửa cháy trong ché rượu
Đêm say giữa đại ngàn
Sóng nhen tình rực đỏ
Gương mặt người hân hoan.
Câu hát nghe lúng liếng
Tuổi trăng tròn thênh thênh
Giọng em như lời suối
Lịm ngọt hương đa tình.
Váy xoè ôm lưng núi
Chao đảo vầng trăng non
Tiếng cồng chiêng vào hội
Gió xoay đôi ngực tròn.
Ta vấp màu hoang dại
Lỡ vương giấc mộng vàng
Hồn say tình sơn nữ
Ngả nghiêng đêm đại ngàn.
____________________
XUÂN MUỘN
Xôn xao xuân gọi bên thềm
Hương đêm gọi gió, cỏ mềm gọi hoa
Tiếng gì rạo rực hồn ta
Trong cơn mơ cũng như là nhớ mong
Xuân ai chín đến hết lòng
Môi ai ngọt đến tận cùng nụ hôn
Em về ấm một vòng ôm
Một nhành xuân ấm ngàn đêm lạnh lùng
Nếu mai sóng nổi bão bùng
Hoa theo lá rụng, hương nồng chớ phai.
___________________________
QUỲNH NỞ
Em khoả thân
Giữa đêm
Ngậm tình trăng
Tinh khiết
Nõn nà
Vòm ngực tuyết
Lọc tháng ngày
Nên hương
*
Bên đường
Sương hay lệ
Buồn...
Cỏ khóc ai?
Áo mỏng
Phơi sương lạnh
Chờ anh...
Đến tàn phai.
___________________
THÀNH PHỐ TUỔI XUÂN
Đà Lạt chiều buông hương tình
Gió thơm đượm mùa trái chín
Mây ngậm hoàng hôn ngọt lịm
Chuông chiều điểm nhẹ trong sương.
Một trăm mười lời yêu thương
Một trăm mười loài hoa nở
Một trăm mười ngàn ô cửa
Hứa hẹn chờ bao niềm tin.
Phố núi dập dờn cánh chim
Lưng đồi cỏ thơm xanh biếc
Tình yêu thêm niềm rạo rực
Trong ngần sức trẻ đôi mươi.
Chiều buông sương tím lưng đồi
Vang bao nhiêu bài ca mới
Đà Lạt một trăm mười tuổi
Tràn đầy hương sắc tinh khôi.