📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

ĐỪNG KÉO CHIỀU DÀI ANH NHÉ

3 trả lời, 2.125 lượt xem — Trang 1 / 1
(Cho một Đà Lạt - Một dại khờ - Một tôi)
Thông giả vờ xanh buổi chiều nắng lạ
Biết em về Sài Gòn nên cố làm lành
Con dốc cuối đầu xô chân người vội vã
Nửa muốn gần mà nửa muốn chia tay
Em là khách, đến rồi đi cũng khách
Đừng kéo dài chiều ray rức cả hai bên
Đừng bắt chước hôn nhau khi bối rối
Kẻo em nhớ hương trà mà chẳng nhớ mùi anh
Gặp Đà Lạt lần nào cũng lạc
Chẳng biết chọn gì cho kí ức vàng hoe
Đừng nhìn nhau những lần thở gấp
Hột cà phê lăn trong đáy mắt trầm
Thơm tho đấy mà làm em cay mắt
Đánh vỡ chớp mi hồng màu dâu tây
Đừng kéo dài - Đừng kéo dài anh nhé !
Kẻo người Sài Gòn chân mọc rể cao nguyên.
Đăng nhập để trả lời
0
hahaha, Lôi này " độc" quá
 
Để Triều Âm phổ đoản khúc này thành thơ tặng Lôi hén [:)]
 
ƯỚC GÌ CÓ MỘT CHIỀU NGANG TIM TÍM
 
Giọt điêu linh rơi vào trong giao điểm
Động hồn người những vòng xoáy không tên
Núi trên cao quấn quýt dãi mây mềm
Để lưu lạc một linh hồn phố thị
Có những chiều ngang kéo dài thêm tâm tưởng
Tím linh hồn nên trăn trở bắt gặp nhau
Trong vũ trụ hay đêm sâu đỏ quạch
Nghe bên trời có những dãi mông mênh
Ước gì có một chiều ngang tim tím
Ta đặt nhau duyên hạnh ngộ giữa đời
Xoáy vào nhau những điểm rơi vô định
Để đời không là những chiều tím đơn côi

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Con sóng bạc đầu xô người ta đi mãi
Tiếng than lời còn đọng bãi bờ hoang
Con chim nhỏ đậu quanh trền cát nhỏ
Ai đó tỏ tình với biển trứớc hoàng hôn
 
(Cho bạn Triều Âm yêu thương)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: CỘT THU LÔI

(Cho một Đà Lạt - Một dại khờ - Một tôi)
Thông giả vờ xanh buổi chiều nắng lạ
Biết em về Sài Gòn nên cố làm lành
Con dốc cuối đầu xô chân người vội vã
Nửa muốn gần mà nửa muốn chia tay
Em là khách, đến rồi đi cũng khách
Đừng kéo dài chiều ray rức cả hai bên
Đừng bắt chước hôn nhau khi bối rối
Kẻo em nhớ hương trà mà chẳng nhớ mùi anh
Gặp Đà Lạt lần nào cũng lạc
Chẳng biết chọn gì cho kí ức vàng hoe
Đừng nhìn nhau những lần thở gấp
Hột cà phê lăn trong đáy mắt trầm
Thơm tho đấy mà làm em cay mắt
Đánh vỡ chớp mi hồng màu dâu tây
Đừng kéo dài - Đừng kéo dài anh nhé !
Kẻo người Sài Gòn chân mọc rể cao nguyên.

 
ĐÀ LẠT NHỚ
 
Thông xanh lá ai giả vờ đâu nhỉ?
Buổi chiều hè suy nghĩ chút mộng mơ
Thờ ơ chi rồi lại cố làm lành
Em về đó nhanh chân lên kẻo trễ
 
Em là thế ghé qua trong mắt lệ
Đừng kéo dài để ray rức cho nhau
Bắt chước yêu chi để lại nỗi đau
Nay cất bước mà sao lòng thấy nhớ
 
Em lạc lối giữa sương mù hơi thở
Quên tất cả rồi một thuở yêu đương
Để hôm nay sao bỗng thấy vấn vương
Mùi vị đắng của "cà phê vùng Thượng"
 
Em nhìn anh đôi chân mày hơi nhướng
Chớm u buồn mang một chút thân thương
Kéo dài chi anh? Từng bước đường trường
Mong ngày về lại chốn xưa tương ngộ
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0