📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Người là thiên sứ

3 trả lời, 1.185 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-26 14:26:51phamthicucvang>
       Người là thiên sứ
         
            phạm thị cúc vàng
          
Một chuyện tình em biết giấu đâu
cuộn trong mớ tóc bới vòng sầu
cất đôi mắt nhỏ chong đêm trắng
thả cọng dây dài thử giếng sâu
tròn trĩnh lời yêu thơ đậm nét
no nê phút nhớ lá xanh mầu
ơi anh , thiên sứ trời ban tặng
dẫu muộn màng ta vẫn có nhau
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-27 14:27:41khanhchan>
Người là thiên sứ

phạm thị cúc vàng

Một chuyện tình em biết giấu đâu
cuộn trong mớ tóc bới vòng sầu
cất đôi mắt nhỏ chong đêm trắng
thả cọng dây dài thử giếng sâu
tròn trĩnh lời yêu thơ đậm nét
no nê phút nhớ lá xanh mầu
ơi anh , thiên sứ trời ban tặng
dẫu muộn màng ta vẫn có nhau


Thiên sứ tình yêu –Ngài ở đâu ?
Cho con quên hết những u sầu
Đọc bài thơ cũ nghe môi lạnh
Dấu mảnh tình xưa thấy mắt sâu
Mấy độ thu về  trăng nhạt bóng
Bao mùa lá đổ nắng phai màu
Người đem nhung nhớ vào hư ảo
Ta kẻ si tình sợ mất nhau.


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng tao phùng
 
Mơ giấc tao phùng ta có nhau
Cho đôi mắt ấy đượm thêm màu
Chiều hôn suối tóc – tình ngây dại
Nhớ gọi bờ môi -  duyên thấm sâu
 Tròn  cõi mơ hồ  thêm chuốc hận
Hoàn cơn mộng ảo chợt hoen sầu
Hồn treo bóng nguyệt chờ mây hạ
Liễu rũ bên thềm thu ở đâu ?
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-28 08:02:08phamthicucvang>
Bốn mùa , vui trốn đâu ?
        * hoạ bài Mộng tao phùng
           của Khánh Chân       


Vẫn ước trọn đời ta sánh nhau
thênh thang vườn hạnh phúc muôn màu
thiên đường mơ lắm ươm ngày dại
cánh cổng khép rồi cạn mắt sâu
bởi tiếc xa xôi lần mộng thắm
nên ru đau đáu ý thơ sầu
đông qua xuân đến đong bao tủi
tự hỏi bốn mùa vui trốn đâu ?

phamthicucvang

Gõ lòng những vận thơ đời
Một buồn,hai cứ buồn ơi vẫn buồn
Sống dong tâm bão quay cuồng
Điên điên tỉnh tỉnh tròn vuông cũng đời
Đăng nhập để trả lời
0