Tố HữuMột Tiếng Đờn
Mới bình minh đó đã hoàng hôn
Đang nụ cười tươi bỗng lệ tuôn
Đời thường sớm nắng mưa chiều vây
Khuấy động long ta biết mấy buồn
Ôi! Kiếp trăm năm được mấy ngày
Trời xanh không gợn bóng mây bay
Gian nan vẫn thuỷ chung bè bạn
Êm ấm tình yêu mỗi phút giây!
Có khổ đau nào đau khổ hơn
Trái tim tự xát muối cô đơn
Em ơi! Nghe đó… trong đêm lạnh
Đằm thắm bên em một tiếng đờn
Đừng thương tiếc quá khứ đừng chờ đợi ngày mai và đừng lãng tránh hôm nay