Song Hành
Em và anh song hành hai vĩ tuyến
Anh ban ngày em mãi mãi là đêm
Hai cõi nhớ đỗ về phương chiều nắng
Nơi nóng mỏi mòn cát bụi rũ thành thơ
Anh và em gối đầu đôi nghiệt ngã
Em xa xăm anh thăng trằm cuộc sống
Hai cõi mộng trăng vỗ về khát nhớ
Thơ chuyển màu tim tím cô liêu
Đôi ta say hai dòng li biệt
Em bến bồi anh đò lỡ bơ vơ
Giữa trần gian nếm mùi đời chán ngắt
Trong hư vô em góp nhặt mơ hồ
Hai hàng nước mắt rơi
Thấm về đâu mà khô mãi
Trăm năm rồi có đủ nỗi yêu thương
Nếu nghịch đảo anh và em cũng vậy
Song hành nhau và vĩnh viễn cách ngăn nhau
Bởi lẽ tạo hóa trớ trêu lạ thế
Ai bảo đất trời thật sự vô tâm
Hữu duyên ấy trải đời trôi nổi
Nhưng chỉ song hành le lói giữa anh và em thôi.