Đời !?
Cơn gió nào thổi trái tim băng giá,
Lúa chín ngoài đồng có hiểu lòng ta?
Nỗi chờ mong, niềm hi vọng tan biến,
Đầu óc quay cuồng, đã vậy còn điên…
Niềm vui sướng chợt tắt trong chớp mắt,
Ngoài miệng cười, người có hiểu trong ta?
Có đôi khi muốn trở thành biển cả,
Biến thế gian rộng gọn lòng bàn tay…
Ôi người hỡi! Có khi nào say đắm,
Say đắm trong nỗi vui sướng tột cùng.
Ôi thôi, thuyền đã rời xa lắm!
Có tưởng được cảnh huyền ảo mông lung…
Rồi cuộc sống sẽ trôi dạt về đâu,
Như con thuyền có đậu bờ bến mới?
Chẳng lẽ cuộc sống chỉ bấy nhiêu thôi?
Quãng đời còn lại sống trong u sầu…
Có ai muốn? Nào đâu ai lại muốn!
Số phận an bài, nay phải chịu thôi,
Hi vọng một mai không còn gió cuốn,
Thì đời này có chịu nỗi xa rời?
Nhưng sao được!? Đời lắm kẻ giả dối,
Có đôi khi chỉ muốn nó chết thôi!
Nhưng chết rồi, đời có trở nên đẹp?
Hay vẫn là một bể dầu sục sôi?
Đời như thế, có ai mà không biết?
Đứa dốt lắm, nó cũng biết mình ngu! (ha ha!)
Có khi nào, bạn một mình tự nhủ:
”Đời nó như vậy, sống được cũng hay!”.
Mắt Ông tốt, sao ông không nhìn thấy…
Thấy được hết nỗi đau thế gian này.
Một ngàn người, chắc Ông chỉ thấy một!
Chắc đời tôi đã lạc giữa rừng cây?
Chẳng biết ai đã tạo ra tôi đây?
Ba mẹ tạo, thì ai tạo ba mẹ?
Hỏi cứ hỏi nhưng câu hỏi thơ ngây,
Để mai đây, có cần thiết để sống?...
Ôi thật buồn cười, thấy mình thật ngốc!
Ăn nói cộc lốc, chẳng thơ thẩn gì…
Để nửa đêm, úp mặt xuống nằm khóc,
Khóc rồi hỏi: “Mình đã làm được chi?”…
Cơn gió nào thổi trái tim băng giá,
Lúa chín ngoài đồng có hiểu lòng ta?
Nỗi chờ mong, niềm hi vọng tan biến,
Đầu óc quay cuồng, đã vậy còn điên…
Niềm vui sướng chợt tắt trong chớp mắt,
Ngoài miệng cười, người có hiểu trong ta?
Có đôi khi muốn trở thành biển cả,
Biến thế gian rộng gọn lòng bàn tay…
Ôi người hỡi! Có khi nào say đắm,
Say đắm trong nỗi vui sướng tột cùng.
Ôi thôi, thuyền đã rời xa lắm!
Có tưởng được cảnh huyền ảo mông lung…
Rồi cuộc sống sẽ trôi dạt về đâu,
Như con thuyền có đậu bờ bến mới?
Chẳng lẽ cuộc sống chỉ bấy nhiêu thôi?
Quãng đời còn lại sống trong u sầu…
Có ai muốn? Nào đâu ai lại muốn!
Số phận an bài, nay phải chịu thôi,
Hi vọng một mai không còn gió cuốn,
Thì đời này có chịu nỗi xa rời?
Nhưng sao được!? Đời lắm kẻ giả dối,
Có đôi khi chỉ muốn nó chết thôi!
Nhưng chết rồi, đời có trở nên đẹp?
Hay vẫn là một bể dầu sục sôi?
Đời như thế, có ai mà không biết?
Đứa dốt lắm, nó cũng biết mình ngu! (ha ha!)
Có khi nào, bạn một mình tự nhủ:
”Đời nó như vậy, sống được cũng hay!”.
Mắt Ông tốt, sao ông không nhìn thấy…
Thấy được hết nỗi đau thế gian này.
Một ngàn người, chắc Ông chỉ thấy một!
Chắc đời tôi đã lạc giữa rừng cây?
Chẳng biết ai đã tạo ra tôi đây?
Ba mẹ tạo, thì ai tạo ba mẹ?
Hỏi cứ hỏi nhưng câu hỏi thơ ngây,
Để mai đây, có cần thiết để sống?...
Ôi thật buồn cười, thấy mình thật ngốc!
Ăn nói cộc lốc, chẳng thơ thẩn gì…
Để nửa đêm, úp mặt xuống nằm khóc,
Khóc rồi hỏi: “Mình đã làm được chi?”…
Minh Lam
1, 2008
Minh Lam
Lặng thầm một mình đi trên phố,
Gió buồn thổi, mơ hồ niềm vui…
Ngắm nhìn dòng đời ngược xuôi
Cảnh buồn như thể tối thui một màu.
...
Lặng thầm một mình đi trên phố,
Gió buồn thổi, mơ hồ niềm vui…
Ngắm nhìn dòng đời ngược xuôi
Cảnh buồn như thể tối thui một màu.
...