📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

ĐI TIM LINH HỒN TRONG PHÚT CÔ ĐƠN

11 trả lời, 1.488 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-02 09:15:27Hanh Thai Nguyen>
Chợ chiều
Chợ chiều mới đến tìm nhau
Trầu cau héo lá cho cau rụng rời
chợ chiều buồn lắm ai ơi
Bầy hàng khát vọng bán lời ước ao
Có ai mua biển sóng trào
Ai mua tóc trắng rụng vào thời gian
Ai mua một ước mơ tàn
Rụng gần hết cánh vẫn làn hương say
Không ai mua nỗi đắng cay
Thì đem đổ hết ngàn ngày chờ trông
Chợ chiều người đã vắng không
Tôi ngồi phơi hết mấy nong nỗi buồn
Em qua như một làn hương
Đêm về nhẩm tính lãi buồn gấp đôi.[:o]
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Em xanh trong sóng
Em vàng trong cây
Em vui trong phố
Em buồn trong mây
 
Lấy thơ gói sóng
Sóng tan mất rồi
Lấy môi hôn lá
Lá bay lên trời
 
Lấy hồn níu mây
Mây đi tứ xứ
Em là cung đàn
Phím làm sao giữ
 
Làm sao uống cạn
Biển mặn xa xôi
Tôi thành cơn bão
Lạc trong cõi người
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Câu thơ dài trọn đêm thâu
Sao nhấp nháy chấp vần ĐAU giữa đời
Sông Ngân làm lụa viết chơi
Vừa xong CÂu LỤC thì trời đổ mưa
Câu BÁT tuột khỏi giấc mơ
Đi tìm câu LỤC đến giờ bặt tin
Hình như có cô láng giềng
Dấu câu LỤC BÁT trong miền tóc thơm!
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy năm xa cách tình như khói
Mà gió, vô hôi em biết không
Ánh mắt là dây neo mây lại
Quay về lấy giấy gói than hồng
 
Em về phương ấy nhiều hương lăm
Hoa sữa thơm nồng mái tóc say
Em đi! Ánh mắt xiên vạt nắng
Hút dài ngõ nhỏ dáng heo may
 
Em xa rừ ấy hao chanh rụng
Đến thầy u còn hết chân quê
Hoa lệ kinh kỳ như phẩm nhuộm
Đã mấy lần thay sắc trăng thề?
 
Thả xuống sông Cầu dăm tiếng gọi
Kìa ai cất vó nặng hoàng hôn
Sóng đánh tình yêu vào bãi cát
thuyền trở buồn tênh lệch cách buồm.
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Anh mùa đông đến muộn, ngõ lả tả lá vàng. Những lời yêu của anh cũ kĩ như lá buồn rơi xuống vai em. Những chiếc lá chờ ngày đợi đêm, lạnh lùng em như mưa. sao mắt em buồn thế? lá đau không thốt lên lời.
Những ngõ mà anh đi qua một đời. Mỗi ngõ có một người con gai. Bờ cúc tần xanh ngái. Bờ găng gai xanh nhọn. Đâm vào tay anh dịu dàng. Bờ ước mơ mơn mởn. Bờ nỗi buồn mênh mang.
chỉ có ngõ nhà em. Mưa thủy tinh trắng muốt. Thèm một ánh lửa bếp. Hồng tiếng cười trao nhau. Nhưng chỉ có lá đau. Đợi gót chân ngoài ngõ. Gọi mooitj tiếng không lời. Rung rèm che cửa sổ. có một con mèo nhỏ. Ngáp dài nhìn trời mưa.
Suốt đời giăng mắc ngõ. Nên câu thơ đi về. Suốt đời gặp giông bão. Ướt dầm thuyền Trương chi. Anh - mùa đông đến muộn. Đứng ngoài ngõ nhà em. Có cơn gió xấu hổ. Chạy hút vào bóng đêm. Mèo mi cong bé nhỏ. Cười với ai bên thềm. Câu thơ làm gậy chống. Mùa đông đi thật buồn. Gió lùa hun hút ngõ. Đất nằm đếm cô đơn.
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
mắt tròn chiều mưa
Để quên phố nhỏ
Bàn tay vịn cửa
Thở dài như sông
 
Mưa chiều còn không
Lá thư không gửi
Có một sợi khói
Thơm từ ngày xa
 
Trong văt hiên nhà
Giọt mưa thiếu nữ
Đá hay tôi ngũ
Đợi em trước thềm
 
Bao nhiêu ga xép
nước mắt con tàu
Dóc dài năm tháng
Chở hồn tìm nhau
 
Một lần đi qua
Một đời để nhớ
Qua ô kính vỡ
Dòng sông trở mình
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Ô kìa! Chiếc lá sang sông
Gặp cánh bèo dạt mà không dám dừng
Rưng rưng thương phận rưng rưng
Phải bao sóng nước thì ngừng nổi trôi
Lá sang sông gặp cát bồi
Ôm hòn cuội lạc, mà ngồi hát ru:
"Có cô gái đắm cạnh bờ
Có tàu lá chuối phật phờ giữa sông
Thuyền hoa đưa gai theo chồng
Gặp thuyền tang ở giữa dòng...
vẫn vui..."
lá vàng là lá vàng rơi
Trên sông ngửa mặt nhìn trời mà đi
Sao câu ca nặng như chì
Sạt bờ lở bến chỉ vì thương nhau?
Tôi ngồi đếm lục bình đau
Mười hai chiếc lá ngầng đầu bay lên.
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Biển không em biển đông
Phố không người phố mơ
Tôi không em lẳng lặng
Nghe hồn đang giao mùa
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng người gẩy đàn trên sông Huế
 
Phu Văn Lâu ngóng lâu rồi
Có hạt mưa lạnh giữa trời mồ côi
Đàn bầu đàn nửa khúc thôi
Bao nhiêu mưa Huế ướt lời dân ca
Đàn buồn gẩy tối hôm qua
Để người về đến Nhị Hà còn đau
Mắt buồn như đáy sông sâu
Đàn mưa từng giọt nát nhàu vầng trăng
Đi qua biết mấy thăng trầm
Cố đô ta gặp ngàn năm đứng chờ
Giữa sông một tiếng đàn mơ
Tay cầm giọt lệ, bất ngờ lệ tan.
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
"Thiên Chúa là tình yêu!"
Nữ Tu ngồi đếm lá
Ấm ức tiếng chuông chiều
Cây tôi xao xác quá
 
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Chạy trong mơ
 
Những người yêu như sóng
Vỗ vào bờ rồi tan
Bao con thuyền tới bến
Cuối cùng đều sang ngang
 
Nào ai giả ai thật
Tình nặng nhẹ nông sâu?
Nào ai có biết được
Có bao nước qua cầu?
 
Tôi là mảnh đất xấu
Dày đặc những dấu chân
Chân đi không nhớ dấu
Nhớ gì chuyện đất đau?
 
Đêm Mơ trăm con đường
Chạy hút về trăm hướng
Từng ngôi nhà người yêu
Tôi tìm trong mơ tưởng
 
Có phải em đang cười
Sau bao nhiêu nước mắt
Có phải em đang khóc
Vì chợt nhớ đến tôi?
 
Đêm đêm tôi cứ chạy
Đến từng ngoi nhà xinh
Nhìn trộm qua khe cửa
Rồi khóc trong thơ mình
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0
Trên đỉnh Phù Vân
Cổ thụ dang tay chới với
Trên đỉnh Phù Vân mây mờ
Tiếng chuông Trúc Lâm Thiền tự
Ngân suốt ngàn năm bơ vơ
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Đăng nhập để trả lời
0