📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lạnh

1 trả lời, 1.064 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-18 09:38:04Mr.Big>

Cây cầu,
Bắc ngang những nỗi trống trải
Nối liền hai bờ của quá khứ tương lai
Tôi đứng, nhìn lên, nhìn xuống
Nhìn ra thăm thẳm xa xôi


Ném ánh mắt rực đỏ vào hoàng hôn


Dưới kia, dòng kí ức chảy, cuộn, lăn tăn vỗ về những cành rung rinh trắng…
Nụ hôn sâu hút hết sinh lực tàn của buổi ban chiều,
Phả vào đêm đen đặc một hơi thở lạnh
Tay, gáy, cơn rùng mình cũng giật run run lạnh


Tự dưng thèm mùi hơi ấm người…

Khoa Nam
11.56pm
07th Nov 07
Đăng nhập để trả lời
0
Thèm......
Thèm một hơi ấm cho xuân thêm ấm áp
Thèm một bờ môi cho tình yêu mãi vẹn toàn
Thèm một chiếc lá cho hoàng hôn thêm bát ngát
Thèm chiếc lá non, chiếc lá của niềm tin
 
Thèm một lời hứa cho nỗi lòng bớt cô quạnh
Thèm một tiếng yêu cho nhựa sống căng dồn
Thèm một hình bóng cho đếm về thao thức
Hơi ấm người trao_ em đã không còn??????????........
 
 
Thành phố nào nhớ không anh?
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều..
Anh thấy đẹp hơn..
Đăng nhập để trả lời
0