MẶT TRỜI ĐI QUA
Mặt trời đã đi qua
Hè phố còn loang nắng
Con đường dài thưa vắng
Loáng thoáng bóng Honda
Cây bàng bên hè phố
Tỏa bóng mát xuống đường
Ta biết mình vấn vương
Với bao kỷ niệm cũ
Càng đi lại càng nhớ
Giọt nắng vàng cuối thu
Bóng em dựng xe chờ
Mắt đăm đăm phía trước
Trời mưa đường còn ướt
Sấu rụng , lá vàng rơi
Tiếng trẻ nô đùa cười
Thời gian đang dừng lại
Cuộc đời qua quá vội
Mới đấy đã bảy mươi
Tóc bạc trắng hết rồi
Hà nội đầy thương mến
Thời gian đầy lưu luyến
Tháng ngày ngập yêu thương
Từng góc nhỏ con đường
hằn sâu nhiều dấu vết
Ơ Sài gòn biền biệt
Nhớ phương trời xa xăm
Hà nội thiếu vắng anh
Nắng cũng xanh vàng vọt