Muốn nói yêu em sao mà khó
Mà ngại ngần chẳng nói được tiếng... yêu
Dẫu lòng ai đã biết
Cũng phải cần câu nói: yêu em
Ta từ một gã lang thang
Mang hồn du mục
Đã quyết dừng chân theo lời tim réo rắt
Em ơi em, làm sao nói được tiếng : yêu em..
Mà tình anh đã đong đầy năm tháng
Ta trách ta sao mà nhát quá
Dẫu đứng trước muôn ngàn tên, đạn
Ta không hề run sợ hay khóc than
Nhưng trước em, này thiên thần nho nhỏ
Em thanh cao, em lại quá dịu dàng,
hồn nhiên và trong trắng
Khiến cho ta, tên lãng khách khinh đời
Thấy mình nhỏ bé lạ
và lời yêu cũng chẳng thành lời
Ta chưa bao giờ mơ ước cao xa,
nhưng hôm nay ta mong gặp được
ông Tiên như trong cổ tích
xin một điều, lòng can đảm trước em
để chỉ nói một câu duy nhất,
và muôn đời sẽ chẳng thể nào quên,
vì nó đã là vĩnh cửu
chỉ một điều duy nhất muốn gửi em
" Này em ơi, anh rất yêu em!"
Mà ngại ngần chẳng nói được tiếng... yêu
Dẫu lòng ai đã biết
Cũng phải cần câu nói: yêu em
Ta từ một gã lang thang
Mang hồn du mục
Đã quyết dừng chân theo lời tim réo rắt
Em ơi em, làm sao nói được tiếng : yêu em..
Mà tình anh đã đong đầy năm tháng
Ta trách ta sao mà nhát quá
Dẫu đứng trước muôn ngàn tên, đạn
Ta không hề run sợ hay khóc than
Nhưng trước em, này thiên thần nho nhỏ
Em thanh cao, em lại quá dịu dàng,
hồn nhiên và trong trắng
Khiến cho ta, tên lãng khách khinh đời
Thấy mình nhỏ bé lạ
và lời yêu cũng chẳng thành lời
Ta chưa bao giờ mơ ước cao xa,
nhưng hôm nay ta mong gặp được
ông Tiên như trong cổ tích
xin một điều, lòng can đảm trước em
để chỉ nói một câu duy nhất,
và muôn đời sẽ chẳng thể nào quên,
vì nó đã là vĩnh cửu
chỉ một điều duy nhất muốn gửi em
" Này em ơi, anh rất yêu em!"