3 trả lời, 1.075 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 4
Từ: 17.02.2008
Trạng thái: offline
#1 —
23.02.2008 05:49
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-26 04:17:15thiennhanminh>
Thương Mẹ
Tuổi thời niên thiếu đã bôn ba
Dầu dãi tháng năm mẹ đã già
Mải tỏc đã hằng sương điểm trắng
Lòng còn ray rức khoảnh trời xa
Năm canh giấc ngủ thêm trằn trọc
Một chiếc rèm thưa thế mái nhà
Gió hỡi! đêm về đừng thổi mạnh
Thương người viễn xứ hãy còn xa
Phương Lâm
Tình đời vạn nẻo sầu chia biệt
Một kiếp chung tình ai nhớ ai.
Phương Lâm
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Chào weocom Phương Lâm nha...chúc vui khi tham gia cùng vườn thơ VNTQ nà...Góp cùng PL bài thơ Mẹ nha...
Vòng hoa tặng Mẹ
(Tặng thi hữu BVN)
Cuối cùng là ở nơi đây
Đất sâu chôn chặt thân gầy Mẫu thân
Mấy mươi năm Mẹ ân cần
Bây giờ Mẹ đã dừng chân yên rồi!
Con mất Mẹ hỏi sao vui?!
Lẽ đời nhân quả luân hồi mà thôi,
Điểm kết thúc đó để rồi,
Điểm bắt đầu cho vạn chồi non xanh,
Buồn đau ta hãy đổi thành,
Nụ cười tiển Mẹ xây thành vòng hoa,
Mẹ nương theo Phật Thích Ca
Sen vàng chín phẩm mới là nơi an!
Cỏ xanh sẽ hoá bụi ngàn
Sóng to rồi cũng sẽ tan nhé người,
Vòng tay bè bạn chẳng rời,
Đường đời đạp những rối bời con đi,
Cỏ xanh ôm lấy Mẹ rồi,
Con ở lại đời cánh nhạn..mồ côi.
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
Số bài : 4
Từ: 17.02.2008
Trạng thái: offline
#3 —
26.02.2008 04:28
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-27 03:26:13thiennhanminh>
Hững Hờ
Mang kiếp hồng nhan lắm phủ phàng
Tình đời ngang trái cứ vương mang
Anh yêu hờ hững nên duyên lỡ
Em bước theo chồng lệ chứa chang.
Phương Lâm
★
★
★
★
★
0
Số bài : 4
Từ: 17.02.2008
Trạng thái: offline
#4 —
26.02.2008 04:38
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-29 00:27:38thiennhanminh>
Ngậm Ngùi
Em đã có chồng em có đôi
Còn anh năm tháng vẫn đơn côi
Thu về man mác hồn cô quạnh
Nệm ấm chăn êm cũng lạnh thôi.
Ngắm ánh trăng vàng in đáy nước
Tình ta chưa hẹn đã chia phôi
Rồi phút chạnh lòng mi ngấn lệ
Ngậm ngùi thương gọi cố nhân ơi!
Phương Lâm
★
★
★
★
★
0