Thương hoài bờ môi xa vắng
một thời áo trắng ngây thơ
giấc mơ bao giờ có thật
miên man biển sóng vô bờ...
Thương hoài chồi thơm cỏ lá
mùa thu say giấc ngủ mềm
môi thơm vừa quen vừa lạ
giận hờn vì lỡ trót quên...
Thương hoài vành trăng cô lữ
một đời tất tả cho nhau
em đi qua miền thơ dại
ngu ngơ tôi mối duyên đầu...
Thương hoài bờ môi xa vắng
lời tình gọi nhớ mong manh
xa rồi lòng tôi mới hiểu
quê hương nào cũng ân tình...
P.T.M