Có một gã khờ,
sáng nào cũng ngồi nơi góc phố
cái góc chứa...mươi người ngồi nhỏ bé
nhưng ấm áp thân thương
cái quán cà phê nho nhỏ ven đường...
Tháng
năm
gã vẫn ngồi đó
gã không thích cà phê thuốc lá
gã tìm lâng lâng trong men đắng chát nước chè xanh
có lẽ vì bạn bè, vì hoài niệm xa xăm...?
gã kể những câu chuyện ví von trên trời dưới bể
gã đưa tay múa chân nói cười rôm rả
như một...người điên !
Sáng nay không thấy gã ngồi trên cái chỗ thân quen
như thiếu vắng điều gì...nơi bạn bè thân thương của gã
gã bỏ lại núi đồi thông reo vi vu, hoa thơm cỏ lạ
gã đi về nơi xa tít ngàn xa
Giọt nước mắt lạnh lùng của bạn bè gieo lên những cánh hoa !
không biết gã có đoái hoài nhận lấy ?
Hay...lại đang ngồi nơi một quán cà phê xa xăm nào đấy
của tinh cầu trên kia...
Có những điều tưởng rất đơn sơ
lại quan thiết để cân bằng sự sống !
P.T.M