7 trả lời, 2.609 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
#1 —
10.03.2008 13:49
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-10 14:13:07NGUYỄN SỸ ĐÁNG>
CÂY ĐỜI
Gửi : Các con
Lúc mới trồng
cây còn nhỏ
có rào bao quanh để giữ.
Sau thời gian đã lớn hơn
còn yếu mềm
vẫn cần rào để dựa.
Khi đã trưởng thành
hiển nhiên
đâu cần rào nữa.
Nhưng chớ quên
ngày xưa
lúc cây nhỏ có rào.
Cây được chăm
thân mập, lá cành
vươn ra tươi tốt.
Cây bị bỏ bễ
èo uột, thân vẹo
hoa lá cành có cành không.
Sự đời cũng vậy!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
LỜI MỘT NGƯỜI CHA
Có lẽ nào con cứ phải nằm đây
Không tự ăn
không tự đi đứng được…
Nhìn trang lứa bằng tuổi con đi học
Cha ghìm lòng cho lệ chảy vào trong!
Cả một thời tuổi trẻ ở Trường Sơn
Cha đâu biết kẻ thù gieo chất độc,
Và cứ nghĩ đã qua thời trận mạc
Thật không ngờ chúng giết cả đời con!
Cuộc sống này còn đâu nữa bình yên
Trong sâu thẳm vì sao ta nhẫn nhục,
Con nằm đấy
còn cha như đã chết
Khi mầm non đã bị chúng diệt rồi.
Xin các người chặn kẻ giết con tôi!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
NGHỊCH LÝ
Mỗi sớm dậy nghe đài hay đọc báo
Thấy người thì nuôi hổ
kẻ nuôi chim…
Ôi cái thuở lắm thú vui tài thật,
Có cả ông thợ hồ nuôi mấy đứa trẻ con.
Giữa Phú Khánh trong khu nhà ổ chuột
Đời thợ đâu đã dư dật áo cơm,
Thế mới hay cuộc đời đầy trái ngược
Giàu nuôi thú
nghèo lo chuyện làm ơn!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
#4 —
10.03.2008 13:58
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-10 13:59:37NGUYỄN SỸ ĐÁNG>
CẢM NHẬN Ở CAMPUCHIA
Ta cứ nghĩ đã qua thời trung cổ
Thế giới đã văn minh
Không thể nào có nữa,
Những bi thương một thuở của loài người.
Nhưng ngờ đâu giữa thế kỷ hai mươi,
Ta vẫn thấy ở nơi này nơi nọ
Hà khắc như Taliban,
Điên rồ như Polpot...
Bao khổ đau người dân chịu hết
Còn dã man là thuộc lũ cầm quyền!
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
CHUYỆN ÔNG BẠN ĐỘC THÂN
Thời gian nhẹ nhàng trôi
Chàng trai thành ông lão,
Khiến bao nhiêu hoài bão
Lặng lẽ về hư vô.
Những kỷ niệm xa xưa
Cả một đời phiêu dạt,
Nào có ai biết được
Bây giờ như gió sương.
Bạn bè cảnh tha phương
Mỗi người giờ mỗi nẻo,
Bao năm trời mong mỏi
Thoảng hiện về trong mơ.
Biết bao nỗi ưu tư
Mượn chén trà khuây khỏa,
Mấy chậu cây trước cửa
Trang báo mua về xem.
Chỉ có điều vẫn nguyên
Của một thời dĩ vãng,
Là mối tình sâu nặng
Bao năm rồi chưa quên.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
#6 —
10.03.2008 14:02
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-10 14:06:06NGUYỄN SỸ ĐÁNG>
ĐÀ LẠT
Vừa đi qua Đức Trọng
Đã gặp dốc, gặp đèo
Càng ngày càng xe lạnh,
Bát ngát rừng thông reo.
Mưa phùn giăng trước mặt
Thấp thoáng nhà trong mây,
Đường quanh co ven núi
Thác reo dưới thung sâu.
Rừng lẫn vào trong phố
Nhà, phố lẫn trong rừng
Đà Lạt ơi, Đà Lạt
Như vườn hoa mênh mông.
Buồn xuống hồ Than Thở
Vui về thác Đam Ri,
Suy tư đi Sử Quán
Thăm phòng tranh XQ.
Một ngày đủ bốn tiết
Cả xuân hạ thu đông,
Khi nào em lên nhé
Nhớ mang áo rét cùng.
Đường về sao nhớ nhớ
Ngỡ như vừa xa em,
Càng thương miền đất lạnh
Chẳng muốn rời Tây Nguyên.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
THĂM CHÙA HƯƠNG
Một vùng trời đất như tranh vẽ,
Sông nước mênh mông, núi trập trùng.
Thuyền ngang, đò dọc vào trong đó,
Tấp nập nhau về hội chùa Hương.
Đường núi mưa phùn như đổ mỡ,
Dốc ngược chen nhau, lúc lại trèo.
Em gái lần đầu đi theo mẹ,
Bẽn lẽn gieo tiền đợi số may.
Thăm hết chùa này, sang chùa nọ
Mệt nhoài, chưa chán vẫn muốn đi.
Cạo ít cột tiền xin thuốc thánh,
Gặp thầy xem lại số tử vi.
Hang chùa lừng lững, đầy hương khói
Lữ khách mơ màng giữa cảnh tiên.
Nhất động trời Nam phàm đâu có,
Nhân tình khỏa lấp thuở đua chen.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 20
Từ: 07.03.2008
Trạng thái: offline
#8 —
10.03.2008 14:09
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-10 14:11:43NGUYỄN SỸ ĐÁNG>
GỬI MIỀN TRUNG
Miền Trung ơi bao năm rồi đấy nhỉ?
Đã lâu mà chưa có dịp về thăm.
Một dải đất bên núi rừng, bên biển
Nhiều gió Lào và cũng lắm bão dông.
Lúc thì nắng chói chang như đổ lửa
Cây cỗi cằn, cỏ úa cánh đồng khô,
Khi rét thấu xương
bão dông
lũ lụt…
Và chiến tranh
đau xót vẫn còn kia.
Bao gian khổ khiến người thêm dày dạn
Mỗi cuộc đời còn nặng những ưu tư,
Ôi dải đất biết bao nhiêu huyền thoại
Ngàn năm rồi còn đượm khúc dân ca.
Khoai sắn thay cơm, bao đời vất vả
Lặn lội sớm khuya
Chắt bóp từng ngày,
Mấy thế hệ truyền nhau manh áo vá
Úp mặt xuống đồng
lo con đến tương lai.
Dẫu có đi bốn phương trời vẫn nhớ:
Tiếng đò đưa
câu hát mẹ ru con,
Dòng sông quê hương bên bồi, bên lở
Những cánh diều
háo hức tuổi lớn khôn.
Ai đã qua những quãng ngày phiêu dạt
Có khi nào trở lại đất miền Trung,
Cho ta gửi muôn ngàn lần tha thiết
Của người từng gắn bó thuở giao tranh.
★
★
★
★
★
0