Đừng thành thật thế anh yêu
Đừng ... em lại khóc mỗi chiều vắng anh
Đừng ... con đường ấy xa xanh
Đừng ... em chỉ biết có mình anh đi
Khuya rồi Trăng thức làm chi
- Trăng không ngủ có phải vì Trăng đâu
Đêm nay cô Gió nhức đầu
Em thương nên đổ lọ dầu ra xoa
Rộp bàn tay. Rát thịt da.
Thương ... nên Nhớ cũng trở ra trở vào
Ngủ đi hỡi các Vì Sao
Cầm tay Gió... đã làm sao hỡi mình
Đường xa phận gái nổi nênh
Quá giang có một quãng tình ... nhỏ thôi
Mình đi suốt cả cuộc đời
Quá giang ... một quãng ... cho người ... khó thay
Phận trời sinh ... ớt đã cay
Nào em có muốn mua dây buộc mình
Xót xa là lẽ thường tình
Chỉ xin anh giữ cho mình ... anh ơi!
Đò đầy anh đã về xuôi
Ngoái trông chi để nụ cười nổi giông!
Nguyễn Hải Minh - Ninh Bình
Đừng ... em lại khóc mỗi chiều vắng anh
Đừng ... con đường ấy xa xanh
Đừng ... em chỉ biết có mình anh đi
Khuya rồi Trăng thức làm chi
- Trăng không ngủ có phải vì Trăng đâu
Đêm nay cô Gió nhức đầu
Em thương nên đổ lọ dầu ra xoa
Rộp bàn tay. Rát thịt da.
Thương ... nên Nhớ cũng trở ra trở vào
Ngủ đi hỡi các Vì Sao
Cầm tay Gió... đã làm sao hỡi mình
Đường xa phận gái nổi nênh
Quá giang có một quãng tình ... nhỏ thôi
Mình đi suốt cả cuộc đời
Quá giang ... một quãng ... cho người ... khó thay
Phận trời sinh ... ớt đã cay
Nào em có muốn mua dây buộc mình
Xót xa là lẽ thường tình
Chỉ xin anh giữ cho mình ... anh ơi!
Đò đầy anh đã về xuôi
Ngoái trông chi để nụ cười nổi giông!
Nguyễn Hải Minh - Ninh Bình