📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Triều Âm

14 trả lời, 1.602 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-15 07:17:13ngo^ng_usa>
Em tóc rũ che nửa vầng trăng khuyết
Vạt áo dài che vừa đủ trăm năm
Mây lơ lững trên mắt sầu biêng biếc
Vai giận hờn rung khẽ một triều âm.
 
 
Trong tháng năm giọt buồn như đọng lại
Em có còn mong đợi của hôm nay
Thoáng suy tư trong một lần e ngại
Có thoáng tình đọng lại ở bàn tay.

Ngông_usa

March 15, 2008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-15 19:27:03BĂNG NGUYỆT>
Thành phố Saint Louis đang có sương mù
trời mùa đông mà giống như thu
đây đo' vài cánh chim ủ rũ
trời thật buồn như một cõi âm u


Saint louis hôm nay ngày chúa nhật
sao loài người còn trốn ngủ trong mơ
hãy thức giấc đi loài sâu ngủ muộn
vui một lần cùng sỏi đá ngu ngơ


thành phố nằm trên cánh rừng trơ lá
cây khô cằn băng giá hoang sơ
hôm nay chúa nhật mà sao lạ ?
lủ chim rừng cũng buồn với xác xơ


thành phố có ngàn năm cổ tích
ta có ngàn năm say khướt đau buồn



thành phố Saint Louis có linh hồn đang lạc lõng
có một người giang đôi tay sầu ôm lạnh một mùa đông.

ngông_usa
dec. 18, 2006
 
 Em va` chiê'c bo'ng
 
 
Em có bao giờ gát lược đứng soi gương
cố tìm lại bóng đời mình trong ấy
vói bàn tay tháng năm còn run rẫy
khõa mơ hồ bóng dáng ẩn mờ sương


có bao giờ em lại đằng sau gương
mong bắt được bóng đời mình hoa lá
mãnh thời gian buông mình rơi lã tã
bắt được gì ngoài mãnh vá đau thương


em bây giờ cũng chãi tóc soi gưong
mà nước mắt ........rơi .....đọan trường ....xuống ướt.


ngông_usa

March 15,2008 (  repost )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-15 21:16:06BĂNG NGUYỆT>
Í''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''' bác ngỗng -usa............mừng bác đến với vườn thơ VNTQ nha...........chúc bác luôn vui và đăng nhiều thi tập thơ ngỗng vào đây nha.........

có bao giờ em lại đằng sau gương
mong bắt được bóng đời mình hoa lá
mãnh thời gian buông mình rơi lã tã
bắt được gì ngoài mãnh vá đau thương



Em và mùa thu
 
 
Em vẫn thuờng ngắm mình trong gương
Xem từng vết thuơng có kéo lành da thịt?!
Có nỗi buồn nào thoáng còn vương vít?!
Trăm năm đau là lẽ quá đỗi thuờng,
 
Xuân nào bằng xuân của tình thuơng,,
Có mùa thu vừa ươm vàng những lá
Thời gian rồi đi qua mùa hạ,
Đông cũng xa chỉ có thu tường...
 
Em giờ vẫn đều đặn soi gương
Biết bao giờ nỗi buồn sẽ hết,,,
Mùa thu ơi.....đừng là mùa thu chết,,,
Em cùng chiếc bóng giữa triều sương....
 
 

📎 Welcome1


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0



Sao đôi mắt trần gian khép lại
Cánh tay buồn buông thõng hôm nay
Sao mái tóc dường như e ngại
Để lạc loài một cánh sao bay.

Em có một trời suy tư đau khổ
Anh có một đời lạc mãi hư vô
Thì em ơi, ngày mai cũng thế
Hai đứa cùng một nghĩa bơ vơ.

Em cố sống trong tận cùng cơn xoáy
Tay vẫy vùng bám xiết cơn đau
Anh cũng thế mơ hồ tuyệt vọng
Mơ thật nhiều rồi cũng là đau.

Nếu chọn đời nhau là dấu chấm
Thì câu văn đâu được chấm hai lần
Nếu chọn tình nhau từ môi thắm
Dấu hôn nào còn lại những bâng khuâng.

Chút tâm tư buông vào trong đêm vắng
Lời thơ anh _ Trái đắng rụng qua hồn
Anh muốn là.... em nhé, cánh môi hôn
Cho đêm tối xô hồn anh xuống vực

Ngàn lời yêu chứng minh là không thực
Câu ân tình mai mỉa chút thực hư
Người yêu nhau không định nghĩa ngôn từ
Nên vất vả từ buổi đầu e ngại.

Anh đến với em bằng tâm hồn hoang dại
Yêu một lần, rồi giữ mãi hôm nay
Em ở xa và anh còn ở lại
Cách phương trời đau xót một vòng tay.

Em đâu biết loài chim nơi xứ lạ
Đã oằn mình trong nỗi nhớ tha hương
Em đâu biết kiếp đời anh đày đọa
Tạc hình dung thành tượng đá anh thương


Mai gục chết xác bỏ ở bên đường
Thân rã mục bám thành bao cội rễ
trái sầu đau bắt đầu mầm mống để
Vướng thành sầu che lại mảnh đời anh.



nov. 9 , 2006

viết vào ngày sinh nhật cũa mình (ngông_usa)

Đăng nhập để trả lời
0



Chiều ngưng lại một nỗi buồn tang tóc
mây ngang đầu vừa xám một hòang hôn
đêm xuống vội cho một linh hồn khóc
tõa cung sầu thơ trút xuống từng cơn

loài thảo mộc vươn mình trong trống vắng
hoa nghiêng mình trong sâu lắng buồn tênh
thơ ở đâu mà nổi lòng ở lại
có chút gì như nhớ như quên

huyền thoại cũ ,những khung đời khác biệt
thơ và ta sao tiếc nhớ nhau hòai
trang tâm khãm có chút gì tha thiết
đang nhạt nhòa như ảo ảnh bay bay

đúng là ta đang ôm lại hình hài
thơ tuyệt diễm từ những ngày tháng cũ
huyền thoại xám cũng về như phong vũ
thơ âm thầm như giấc ngũ mùa thu

(ta sẻ đi trong ngày tháng tuyệt vời
thơ vẫn bám góc đời ta mãi mãi )

ngông_usa
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN


Em có một mùa xuân nhoẽn miệng cười
có tóc xanh cài nhánh hoa tươi
có áo nàng xuân thơm hoa bưỡi
để gã yêu thơ say bóng người


HẠ

Em có một màu áo trắng trinh nguyên
có nắng hôn lên tóc dịu hiền
có chút bâng khuâng mùa phượng vỹ
có gã si tình ôm bóng duyên


THU


Em có một mù thu để riêng ai
có chút hoang sơ trên áo dài
có những thi ca tình trên lá
có gã yêu thầm thu rất xa

ĐÔNG

Em có áo bay tuyết giăng mờ
có mùa Đông lạnh lắm bơ vơ
có dấu chân chim hằn nỗi nhớ
để kẻ yêu em chết dại khờ


TỨ TUYỆT BỐN MÙA


Em để thời gian xưa ở đâu ?
để rung khóe mắt lạnh đêm sầu
tứ tuyệt tình thơ ai khẽ viết
bốn mùa rung chuyển những thương đau.


Ngông_usa
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay buồn khi mặt trời cúi mặt
Vầng mây hoang sơ trên mái tóc thật gần
Ta rong ruổi theo tháng ngày xa khuất
Tìm vết đời trong những nỗi bâng khuâng.
Sao đi mãi loanh quanh đời mỏi mệt
Vai nặng hoài những gánh vu vơ
Sao không nói lời ân tình cho hết
Năm tháng tan dần phai ý thơ.



Anh xin đếm từng dấu chân kỷ niệm
Xin dịu dàng em nhé một con tim
Anh sẽ viết một bài thơ mực tím
Tặng cho đời vài giây phút bình yên.

Mai em đến từ hoang sơ phố cũ
Nhặt giùm anh vài chiếc lá mùa thu
Mai em khép mình hoa ủ rũ
Vai nhẹ rung tan từng áng sương mù.


( cuối cùng em cũng là thu
xào xạc lá như lời ru anh ngủ)



ngông_usa
[/align]

March 20,2008



 
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
( cuối cùng em cũng là thu
xào xạc lá như lời ru anh ngủ)

 
 
Dấu vết tình thu
 
 
Rồi em sẽ là gì,
Khi anh đi qua nhau,
Lời ru tình xác xao,
Năm nay thu về muộn,
 
Đâu là điều không tưởng
Sao rát buốt tim sầu,
Đâu gãy một nhịp cầu
Sao hụt nhau chấp chới,
 
Vùng sáng và bóng tối
Chẳng còn nhau về chung,
Mùa thu thức ung dung,
Sẽ như đông buồn lạnh,
 
Biển dạt dào sóng mạnh
Nhận chìm cánh buồm con,
Lời thơ là dao nhọn,
Làm chết nhau mỏi mòn....
Gửi lại lời chào nơi bóng trăng
Ngày mai mệt mỏi những nhọc nhằn
Nán lòng giây phút nơi thềm vắng
Anh tìm đọc nhé lời tình trăng
Đăng nhập để trả lời
0


Em về diễm lệ hình hài
tay dang qua núi , tóc dài theo mây
ngọc ngà ánh mắt sao bay
em đi trong gió thơ say ngất trời
em về chút nắng chơi vơi
môi rung cánh nhụy , nụ đời hương hoa
em đi trong nắng mưa già
buồn lên áo mõng chiều tà nhớ thương
em về đâu bóng ngập đường
đêm buồn buông xuống phố phường mưa qua
em về ôm mãnh trăng xa
xiêm y trút bõ gợn tình trên hoa
hương say hơi thở ngọc ngà
vòng tay trói buộc chưa già con tim
em về năm tháng điềm nhiên
chờ em bóng nhỏ vừa nghiêng góc trời
tóc mây bay rối tơi bời
vòng sau quấn lại cuốn đời anh theo
ngực căng hơi thở đêm tàn
thơ như trút xuống thân nàng đêm nay
loạn cuồng một phút nồng say
em ru anh giữa vòng tay tuỵet vời
môi hôn còn mãi ko rời
em_ thơ vẫn mãi sáng ngời trong thơ

ngông_usa
March 21,2008
Đăng nhập để trả lời
0


Trên mỗi phiếm tơ lưu đày
cung sương nghiêng vạt cho dài tháng năm
trên hương sắc của thăng trầm
thơ giăng mắt lệ gọi thầm cố nhân

Trên mỗi ưu tư cũa tháng ngày
có em vạt áo trãi dài đêm sương
trên môi thóang chút vô thường
tên em vương vấn con đường vào thơ


Ngông_usa
Đăng nhập để trả lời
0
 



Xin bàn tay em vương mầu nhiệm
rãi nắng hồng ấm lại con tim
linh hồn anh từ lâu tẩn liệm
nữa đời sầu năm tháng nằm im

Em mang mùa xuân về âm điệu
mang chút nắng hồng, một chút yêu
môi sẽ rung hương, lừng giai điệu
tóc xõa ngang trời, bóng mây xiêu

Anh sẽ làm thơ cho hồn em bé nhỏ
thơ gọi tên người trên sỏi đá ngây ngô
cho mắt em xanh,má hồng duyên mắc cỡ
gót chân vào huyền thọai vu vơ

rung rẫy khẽ linh hồn em cỏ lá
chợt thu hình trong thão nguyên xưa
áo sương mõng phũ chòang qua phiến đá
thơ anh sầu suốt kỹ nguyên mưa

nắng hôn vai , nụ hôn cũ chưa vừa
hồng đôi má , mắt hồn nhiên e ngại
thơ trong anh đã bắt nguồn hoang dại
suốt chu kỳ , tiết điệu một bàn tay

Anh đi về huyền thọai cũa hôm nay
thơ vút xuống giấc mơ sầu hiện tại
vói thời gian ,tay không buồn níu lại
sợ em thành sợi tơ mõng tàn phai

Thơ anh đề : huyền thoại một tên ai ?
hồn phiến đá thở dài bên rong phũ
thơ và anh cùng chung niềm đau cũ
xin gọi người hãy trỡ giấc tình thơ

Anh sẽ tìm em ở mong chờ
thơ sẽ bám bất ngờ ,em ảo mộng.

NGÔNG_USA

Đăng nhập để trả lời
0


Em cho sợi tóc hanh buồn
đọng trên cánh lá khơi nguồn tâm tư
em mang nỗi nhớ thì thầm
để băng giá rũ chỗ nằm anh đây
em cho sợi tóc vào mây
quấn ngang xiết mãnh trăng gầy cô đơn
em cho sợi tóc giận hờn
chiều đem mưa xuống vờn quanh nỗi sầu
tóc em sợi nhỏ về đâu ?
có nghe tiếng hát bạc đầu ko em ?
bên trời rối sợi nhung êm
tóc em lại rối đầy thêm sợi buồn
mong manh một sợi tóc đời
rụng qua hư ảo , rụng vào chiêm bao
sợi nào trói buộc cho nhau ?
thơ như thảng thốt niềm đau kiếp người
......mong manh sợi tóc em về......
...... đêm nghe trăn trỡ lời thề núi sông.....
ngông_usa

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-21 11:28:04trieuam>
Trích đoạn: ngo^ng_usa

Em tóc rũ che nửa vầng trăng khuyết
Vạt áo dài che vừa đủ trăm năm
Mây lơ lững trên mắt sầu biêng biếc
Vai giận hờn rung khẽ một triều âm.


Trong tháng năm giọt buồn như đọng lại
Em có còn mong đợi của hôm nay
Thoáng suy tư trong một lần e ngại
Có thoáng tình đọng lại ở bàn tay.

Ngông_usa

March 15, 2008

 
welcome ông xã tham gia chốn phiêu diêu của bà xã và dăm ba người tình [;)]
 
 
Lông Ngỗng
 
Chuyện năm xưa có người con gái
Trót yêu rồi sa bẫy lũ ngọai bang
Nàng chết đi biển đỏ màu máu loang
Đền nợ nước còn tang thương lịch sử.

 
Trong gió chiều chỉ còn chiếc lông vũ
Trắng oan khiên khóc dưới ánh trăng tàn
Trên mặt bể cuồng điên dâng bão lũ
Đưa hồn nàng về yên nghỉ đáy trầm sâu.

 
Mối tình chung tang thương bờ biển vắng
Khóc cho nàng, người tên gọi Mỵ Châu
Giọt nước mắt rơi giữa ân hận ngập đầu
Chàng Trọng Thủy gieo mình nơi giếng trắng.

 
Ngày hôm nay, trên cát vàng dưới nắng
Tôi dạo chơi gặp lông ngỗng trắng bay
Có ai ngờ người thi sỹ nào đây
Sa vào cửa biển hóa thành hồn thơ.

 
Triều Âm [sm=welcome.gif][sm=z_boat.gif]
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Ra là ox của TA hả...vinh hạnh cho VNTQ quá nà....chúc 2 "ông bà" luôn vui vẻ và hạnh phúc với những dòng thơ nha....
 
Thơ anh đề : huyền thoại một tên ai ?
hồn phiến đá thở dài bên rong phũ
thơ và anh cùng chung niềm đau cũ
xin gọi người hãy trỡ giấc tình thơ

Anh sẽ tìm em ở mong chờ
thơ sẽ bám bất ngờ ,em ảo mộng.

NGÔNG_USA

 
 
Vì em là Huyền Thoại
 
 
Từ ngàn kiếp người vinh danh Huyền Thoại
Giữa con đường Hoa Trắng rộng thênh thang
Phiến đá buồn ghi từng dấu chân loang,
Niềm Hoài Phố chứa chan dòng thi tự,
 
Có ai vui khi làm người cô lữ,
Mưa Trên Xứ Lạ giá buốt hồn
Bài Thơ Cuối Cùng ai có giữ,
Mỗi đợt thu về trỗi gió giông.
 
Thôi Em Về nhớ...nương cành liễu
Xem trăng thu thức để ru tình,
Người Xưa nhắc khẽ đêm huyền diệu
Huyền Thoại làm đầy giấc phiêu linh...
 
@@@@@@@@ Chữ viết hoa là nick name của 1 cô gái ở KTA...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-08 06:45:28ngo^ng_usa>
 


[/align]
 
Đêm thấy ta - đêm bàng hoàng trăn trở
Buồn thấy ta - buồn rụng xuống hư vô
Đời thấy ta -đời bàng hoàng thác đổ
Lá thấy ta -lá chợt khép mùa thu


[/align]
Ta trốn ta trong một cảnh ngục tù
Thơ trốn ta, thơ không về đây nữa
Ta còn gì ? Hư ảo một cơn mưa ...
Hồn ướt sũng nỗi đau ...tàn nhân thế


[/align]

Đêm bỏ đi cả khung trời hoang phế
Ta tìm gì trong một cõi vô tư
Đêm thấy ta - đêm nhọc nhằn thác đổ
Chiếc lá nào thoáng hiện ở thực hư



[/align]
Ta có ngàn năm thân xác đau nhừ
Với trái tim và linh hồn buộc tội
Đêm thấy ta đêm buồn xuống vội
Những bàn tay năm tháng có lẻ loi ?


 Đêm xuống đây linh hồn ta chợt gọi
Tiếng vọng nào trên phiến đá đơn côi
Ta biết từ đây đêm mất xa rồi
Thơ sẽ chết bên nấm mồ dĩ vãng


 Nghe thu hát từng lời ca lảng vảng
khép đêm vùi trong giấc mộng đi hoang
ngỡ ngàn xưa ta được thấy bóng nàng
trăng sáng quá, vội vàng ôm cổ tích.


 Ngông_usa

June 8th 2008


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0