<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-19 17:30:33Lovely_virgin0110>
Đăng thử vài khúc thơ:
Dạ bâng khuâng
Mỗi một lần đứng ngắm sao rơi.
Thời không ngẫm nghĩ thấy buồn cười.
Sao kia khôi vĩ còn sa xuống.
Chẳng huống đời tôi, một con người.
Một giấc mơ dài ai cũng có
Tiền duyên cùng tận, mấy ai so!
Tà tà đứng lại, bên đồng cỏ,
Nhìn bóng em qua khuất con đò.
*
Em đi, rồi lại, tôi đứng đợi
Dịu hiền hôm sớm, mặc sương rơi.
Bóng hồng thấp thoáng, bên chiều vắng
Lựa theo gót hài, mắt chẳng ngơi.
Chiều thu gió lặng, bâng khuâng thế.
Vai gầy, khó nói một lời thương.
Eo thon cũng bén, duyên tựa đã
Cớ hỏi làm sao, thu mới buồn?
*
Em cười như giọt nước trắng trong.
Mà tôi muốn nói cũng không xong.
Anh hùng một thuở đâu còn nữa.
Mĩ nữ thời gian chẳng mở lòng.
Xưa vì ngưỡng mộ, em theo tới
Cười nói vui đùa lúc thảnh thơi,
Chân trần theo bước, em nhí nhảnh
Tủi khóc, quay về mắt lệ rơi.
Vinh quang cho một phút đời thường.
Ngày ấy tôi vì thích khoa trương.
Em đến cứ coi là cô bé.
Lệ rớt tràng giang chẳng thấm đường.
Để nỗi đến nay khóc cũng thừa.
Tình em muôn thuở vẫn say sưa.
Nhưng nào có được tôi trong đó.
Lặng nghĩ thêm buồn giấc mơ trưa.
*
Ngắm sao như ngắm người con gái.
Nét sầu ai oán những phong sương.
Trách chi lúc ấy mình không phải.
Muộn quá... Còn ai thấu dạ hờn!
Em về áo nhuộm ánh tà dương.
Hồng phây một nét ngỡ thân thương.
Ôi chao, số khổ là như thế!
Một khắc tình tôi, khắc dặm trường.
Dạ bâng khuâng
Mỗi một lần đứng ngắm sao rơi.
Thời không ngẫm nghĩ thấy buồn cười.
Sao kia khôi vĩ còn sa xuống.
Chẳng huống đời tôi, một con người.
Một giấc mơ dài ai cũng có
Tiền duyên cùng tận, mấy ai so!
Tà tà đứng lại, bên đồng cỏ,
Nhìn bóng em qua khuất con đò.
*
Em đi, rồi lại, tôi đứng đợi
Dịu hiền hôm sớm, mặc sương rơi.
Bóng hồng thấp thoáng, bên chiều vắng
Lựa theo gót hài, mắt chẳng ngơi.
Chiều thu gió lặng, bâng khuâng thế.
Vai gầy, khó nói một lời thương.
Eo thon cũng bén, duyên tựa đã
Cớ hỏi làm sao, thu mới buồn?
*
Em cười như giọt nước trắng trong.
Mà tôi muốn nói cũng không xong.
Anh hùng một thuở đâu còn nữa.
Mĩ nữ thời gian chẳng mở lòng.
Xưa vì ngưỡng mộ, em theo tới
Cười nói vui đùa lúc thảnh thơi,
Chân trần theo bước, em nhí nhảnh
Tủi khóc, quay về mắt lệ rơi.
Vinh quang cho một phút đời thường.
Ngày ấy tôi vì thích khoa trương.
Em đến cứ coi là cô bé.
Lệ rớt tràng giang chẳng thấm đường.
Để nỗi đến nay khóc cũng thừa.
Tình em muôn thuở vẫn say sưa.
Nhưng nào có được tôi trong đó.
Lặng nghĩ thêm buồn giấc mơ trưa.
*
Ngắm sao như ngắm người con gái.
Nét sầu ai oán những phong sương.
Trách chi lúc ấy mình không phải.
Muộn quá... Còn ai thấu dạ hờn!
Em về áo nhuộm ánh tà dương.
Hồng phây một nét ngỡ thân thương.
Ôi chao, số khổ là như thế!
Một khắc tình tôi, khắc dặm trường.
Đại Hàn dân quốc, So Yi Hyun là một trong tứ đại mỹ nhân!