9 trả lời, 1.455 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Hư không
Nắng lạc bên thềm nhuộm thế gian
Vẳng đâu tiếng mõ giục bên đàng
Bụi bay gió cuốn lời nhân bản
Trên đỉnh vô thường ngộ bước sang
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Biển nhớ
Nhấp nhô
trắng xóa ngàn khơi
Cuộn tròn bãi nhớ
đầy vơi sóng buồn
Rập rờn
gió cuốn ngày buông
Tà dương rũ bóng
nhớ thương quê nhà
Hồn thu
biêng biếc trông xa
Hoàng hôn ngây ngất
là đà ca dao.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
khói sương
ta gióng vào đêm
từng nhịp đập
ta rót vào đêm tiếng thở dài
ta nuốt vào đêm từng ngụm nhớ
ta thả vào đêm cả bốn mùa
thời gian chết điếng tình như chiếc lá
tiếng nấc hồn nhiên đọng giữa trời
lặng hồn thôi nhé đừng thương nhớ
chợt thấy lòng ta phơi khói sương
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Tận cùng
Dưới cát là gì?
Dưới cát là đất
Dưới đất là gì?
Dưới đất là đá
Dưới đá là gì?
Dưới đá là kỷ niệm
Mấy tầng lấp một chân dung
Mịt mù phủ kín trùng trùng nhớ thương
Dưới đá là kỷ niệm vương
Nằm sau kỷ niệm là vườn tình yêu
Tình yêu chải tóc mỗi chiều
Xe từng sợi nhớ quấn đều thời gian
Thời gian như bánh xe hoang
Lăn trên kỷ niệm để hằn dấu đau
Dưới đất dưới cát là sầu
Dưới tầng kỷ niệm đêm thâu trắng tàn.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Ngõ tình
Ngọc Tuyết
Thu tìm qua gió nắng tương tư
Nhặt kết vòng tay dấu cổ thư
Mốt nọ mai kia trời không nắng
Che đầu tôi đội lá vàng như …
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
#6 —
08.05.2008 15:17
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-08 15:18:43tocnguyet>
Aó trắng
Ngọc Tuyết
Nằm đây nghe gió song thưa
Nằm đây em nhớ ngày xưa chất chồng
Ngày xưa xanh tóc má hồng
Ngày xưa áo trắng bềnh bồng ước mơ
Vạt dài em đựng lời thơ
Vạt dài em đựng mộng mơ một đời
Sân trường ngập lá thu rơi
Sân trường ngập tiếng - Tình ơi đâu rồi!
Tình đi bỏ lại mắt môi
Tình về nắng nhuộm màu môi rộn ràng
Bây giờ áo trắng có vàng
Tóc mai có ngắn - Xin ngàn năm thương.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Dẫu gì …
Ngọc Tuyết
Dẫu gì … nắng rụng cuối ngày sang
Giữ lại tay ta chút nắng vàng
Gửi gió chiều nay về phố vắng
Rót đầy mấy chén cuộc quan san
Dẫu gì … Có khuyết cũng là trăng
Nhặt lấy màu tôi ở giữa đàng
Chiếc lá buồn tênh rơi lãng đãng
Đêm chờ tiếng hát tận mây ngàn
Dẫu gì … tỉnh giấc vần còn mơ
Chiếc bóng cô dơn đến dại khờ
Gối mộng nghìn trùng đời cách trở
Đêm về mắt biếc nhuộm tình thơ
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Điệp khúc tình
Ngọc Tuyết
Một chút màu môi một chút hương
Một chiều xa vắng một chiều vương
Một thu rơi một đông quay quắt
Lạc lối một ngày ngợp nhớ thương
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Ốc gửi hồn
Ngọc Tuyết
Ốc ơi! Ốc có mượn hồn
Biển đang nổi lửa hoàng hôn trở về
Thun mình trong cát chở che
Nhốt hồn đáy vỏ phong ba nổi chìm
Đập tan vỏ ốc để tìm
Sầu riêng hồn gửi đem dìm biển khơi.
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 124
Từ: 01.01.2008
Trạng thái: offline
Lời riêng
Ngọc Tuyết
Trăng nằm ngã bóng mộng thềm tiên
Cắt nửa vầng yêu gởi nét huyền
Đó dấu chân in mòn lối nhớ
Đây mùa nắng giữ ngập đường quên
Ai đi bỏ lại ngày thơ dại
Kẻ đến tìm về giấc ngả nghiêng
Hạ đỏ thu vàng đông lạnh quá!
Mấy mùa khắc khoải đọng lời riêng
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.
★
★
★
★
★
0