Nơi Đâu Đất Gọi An-Nam ?
Vận nước mong manh, sóng biển dồn
Bấp bênh rời rã, mảnh buồm thô
Thuyền chao gió bão, bờ xa tưởng
Ngàn dặm trùng dương, dạt hướng nào ?
Có phải vô tình, tiếng Cuốc kêu ?
Hay điềm báo gở cảnh tiêu điều ?
Hồn thiêng sông núi đang trăn trở ?
Hay tiếng thở dài, đất Mẹ yêu ?
Hỡi Anh, hỡi Chi., hỡi Em tôi !
Những trái tim chung một giống nòi
Xin hãy lắng nghe niềm quốc nhục
Dù trong một phút cuộc đời trôi
Biển động Hoàng Sa, máu chan hoà
Những ai gục ngã, mới hôm qua ?
Đã ghi hận sử vào tân kỷ
Ấn tích Hoa nô, chửa xoá nhoà
Khuyển quân giặc Bắc : quỷ dương gian
Ẩm thực : thai nhi, óc khỉ bàn
Bán sống tim gan, người tử tội
Tham cuồng xâm chiếm nước lân bang
Quê hương tôi đó, mảnh ven Đông
Một nét nhỏ nhoi chữ "s " cong
Đầy những tan thương, thầm thống khổ
Từ bao cuộc chiến mãi xoay vòng
Ai đã cưu mang nỗi đớn đau ?
Ai đem cái chết đổi mai sau ?
Và ai, ai sẽ cùng chung sức ?
Trước nạn quốc vong, ngoảnh mặt chào ?
Hỡi những tâm hồn : chỉ có ta
Con buôn nước đục : Việt gian tà
Thênh thang cứ sống lòng thơ dại
Như trẻ vô tư, chỉ biết quà
Cứ để lương tâm tìm lý lẻ
Pha màu danh lợi, trét bôi thêm
Cứ như hòn đá đường xe bụi
Mặt phẳng chai lì, cặn nhựa đen
Nếu mai, lập lại sử nô bang
Xiềng xích năm xưa đổi khoá vàng
Có ngại, bàn tay dài ngón trỏ ?
Chỉ dùm đâu đất gọi An-Nam
Một thuở, dường như đã xoá nhanh
Chiến công thần tốc phá quân Thanh
Đuổi phường nghịch tặc về Trung thổ
Vạch kiếm biên thùy, đống Ải Quan
Trống đồng Lạc-Việt, tồn nguyên ủy
Tiếng nói kiêu hùng gọi núi sông
Chứng tích ngàn năm, quyền thống trị
Của riêng dân tộc giống Tiên-Rồng
Bát nước chén cơm, dài tấm áo
Mồ hôi lao lực, cuộc khai hoang
Đã mang thế hệ vào trang sử
Bằng nấm tro tàn, đổi nước Nam
Xin hãy vì nhau, ơn đất Tổ
Đừng đem nô lệ, khổ miếu đường
Ngoại nhân dị ngữ, không chung cội
Đày đọa dân tình, chẳng tiếc thương
Xin những trái tim từ khắp nẻo
Từ phương trời lạ, đất người ta
Cùng nghe âm hưởng ngày trưng ý
Hội nghị Diên Hồng, quyết chiến ca
MTN
Vận nước mong manh, sóng biển dồn
Bấp bênh rời rã, mảnh buồm thô
Thuyền chao gió bão, bờ xa tưởng
Ngàn dặm trùng dương, dạt hướng nào ?
Có phải vô tình, tiếng Cuốc kêu ?
Hay điềm báo gở cảnh tiêu điều ?
Hồn thiêng sông núi đang trăn trở ?
Hay tiếng thở dài, đất Mẹ yêu ?
Hỡi Anh, hỡi Chi., hỡi Em tôi !
Những trái tim chung một giống nòi
Xin hãy lắng nghe niềm quốc nhục
Dù trong một phút cuộc đời trôi
Biển động Hoàng Sa, máu chan hoà
Những ai gục ngã, mới hôm qua ?
Đã ghi hận sử vào tân kỷ
Ấn tích Hoa nô, chửa xoá nhoà
Khuyển quân giặc Bắc : quỷ dương gian
Ẩm thực : thai nhi, óc khỉ bàn
Bán sống tim gan, người tử tội
Tham cuồng xâm chiếm nước lân bang
Quê hương tôi đó, mảnh ven Đông
Một nét nhỏ nhoi chữ "s " cong
Đầy những tan thương, thầm thống khổ
Từ bao cuộc chiến mãi xoay vòng
Ai đã cưu mang nỗi đớn đau ?
Ai đem cái chết đổi mai sau ?
Và ai, ai sẽ cùng chung sức ?
Trước nạn quốc vong, ngoảnh mặt chào ?
Hỡi những tâm hồn : chỉ có ta
Con buôn nước đục : Việt gian tà
Thênh thang cứ sống lòng thơ dại
Như trẻ vô tư, chỉ biết quà
Cứ để lương tâm tìm lý lẻ
Pha màu danh lợi, trét bôi thêm
Cứ như hòn đá đường xe bụi
Mặt phẳng chai lì, cặn nhựa đen
Nếu mai, lập lại sử nô bang
Xiềng xích năm xưa đổi khoá vàng
Có ngại, bàn tay dài ngón trỏ ?
Chỉ dùm đâu đất gọi An-Nam
Một thuở, dường như đã xoá nhanh
Chiến công thần tốc phá quân Thanh
Đuổi phường nghịch tặc về Trung thổ
Vạch kiếm biên thùy, đống Ải Quan
Trống đồng Lạc-Việt, tồn nguyên ủy
Tiếng nói kiêu hùng gọi núi sông
Chứng tích ngàn năm, quyền thống trị
Của riêng dân tộc giống Tiên-Rồng
Bát nước chén cơm, dài tấm áo
Mồ hôi lao lực, cuộc khai hoang
Đã mang thế hệ vào trang sử
Bằng nấm tro tàn, đổi nước Nam
Xin hãy vì nhau, ơn đất Tổ
Đừng đem nô lệ, khổ miếu đường
Ngoại nhân dị ngữ, không chung cội
Đày đọa dân tình, chẳng tiếc thương
Xin những trái tim từ khắp nẻo
Từ phương trời lạ, đất người ta
Cùng nghe âm hưởng ngày trưng ý
Hội nghị Diên Hồng, quyết chiến ca
MTN